Gần đây bận khai giảng nên cô còn chưa kịp chú ý đến tiến độ bản thảo mình gửi đi.
Nhưng dựa theo tiến trình thông thường mà nói, tám phần mười là luận văn của cô vẫn còn nằm trong quá trình xét duyệt.
Vất vả lắm Triệu Uyển Thanh mới xây dựng lại tâm lý, cô nghiêm túc ngồi vào chỗ, bắt đầu học môn chuyên ngành. Kết quả lại phát hiện... Hình như giáo sư Chu có ý kiến với cô.
Trong một lần đang học môn chuyên ngành, giáo sư Chu lại luôn nhìn cô, còn đặt cho cô hai câu hỏi.
Triệu Uyển Thanh nhìn thấy ánh mắt kia... Thì trong lòng cô không khỏi giật mình.
Thế nhưng cô lại hoàn toàn không biết rằng lúc này chỉ mới vừa bắt đầu mà thôi... Từ đó về sau, vào mỗi tiết học giáo sư Chu đều gọi cô trả lời câu hỏi, ít thì một hai câu mà nhiều thì ba bốn năm sáu câu.
Triệu Uyển Thanh: "?"
Cô đắc tội với giáo sư Chu bao giờ thế?
Càng ký quái hơn chính là ở thiết thực hành đầu tiên của phẫu thuật chỉnh hình, giáo sư Chu ở trên bục biểu diễn một lần rồi lập tức bước xuống nhìn chằm chằm vào thao tác của Triệu Uyển Thanh.
Triệu Uyển Thanh: "?"
Cô cố gắng bình tĩnh. Trước mặt vị tiền bối lớn này, cô giữa chắc d.a.o trong tay, hoàn thành thao tác mổ.
Trong phòng thực hành, mười một sinh viên phẫu thuật chỉnh hình nhìn thấy cảnh tượng thế này hoàn toàn không dám động đậy, từng người đều nín thở nhìn giáo sư, sau đó lại nhìn đến học thần thuộc chuyên ngành của họ, vì vậy họ càng cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của chính mình.
Chu Phương Bân chắp tay sau lưng nhìn vết thương trên da heo đang đặt trên bàn thực hành, nói: "Khâu lại nó cho kín."
Lời này của ông ấy cực kỳ tự nhiên, giống như lẽ ra Triệu Uyển Thanh nên biết khâu lại...
Theo bản năng Triệu Uyển Thanh cầm dụng cụ lên muốn khâu lại nhưng thần kinh trong đầu cô chợt nhảy lên, cô lập tức để tay xuống.
"Thầy... Em không biết khâu lại." Vẻ mặt cô tỏ ra ngượng nghịu nhìn giáo sư Chu, hai tay còn cào vào hai bên váy mình, tỏ ra lúng túng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-488.html.]
DTV
Giáo sư Chu lẳng lặng nhìn cô, nửa ngày sau mới nói: "Thật sự không biết?"
Triệu giả heo ăn thịt hổ Uyển Thanh lắc đầu rất đàng hoàng: "Không biết ạ!"
Đùa gì vậy? Hôm nay giáo sư Chu dạy mổ, nếu bây giờ cô biểu diễn tiết mục khâu lại mới là kỳ lạ đó!
Dường như giáo sư Chu thật sự tin tưởng cô, ông ấy lại chắp tay sau lưng đi nhìn những sinh viên khác thực hiện thao tác mổ.
Triệu Uyển Thanh vụng trộm nhìn theo bóng lưng rời đi của ông ấy, nặng nề thở phào một hơi.
Bên cạnh cô, Lưu Lan dùng cánh tay khẽ đụng nhẹ vào cô, nhỏ giọng nói: "Uyển Thanh, cậu sao thế?"
"Tôi luôn có cảm giác giáo sư... Nhằm vào mình..." Triệu Uyển Thanh dùng giọng nói nhỏ nhất trả lời Lưu Lan.
Lưu Lan ngạc nhiên nhìn cô, nói nhỏ: "Làm sao có thể? Cậu suy nghĩ nhiều rồi... Giáo sư chú ý đến cậu là vì xem trọng cậu. Cậu xem thầy ấy còn không nhìn tớ mổ."
Dứt lời, Lưu Lan cảm nhận được bên cạnh mình đã xuất hiện một bóng người cao lớn, cô ấy vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy giáo sư Chu, trên mặt ông ấy không hề có biểu cảm gì.
Lưu Lan: "..."
Triệu Uyển Thanh: "..."
Lưu Lan vội vàng cúi đầu, tiếp tục thực hiện động tác trên tay, giả vờ như không có gì xảy ra.
Giáo sư Chu nhìn thấy vết mổ của Lưu Lan thao tác ra, lại chỉ điểm mấy lời. Sau cùng trước khi rời đi ông ấy đã chuyển đến trước bàn của Triệu Uyển Thanh, dùng ngón tay gõ vào bàn: "Tan học thì đến văn phòng của tôi!"
Trong lòng Triệu Uyển Thanh như hóa đá: "Vâng..."
Tiết thực hành đã xong, dưới cái nhìn soi mói của các bạn học, Triệu Uyển Thanh xám xịt mặt mày đi theo giáo sư Chu đến văn phòng.
Vừa bước vào văn phòng, giáo sư Chu đã lập tức rút một tập san từ trên bàn đưa cho Triệu Uyển Thanh: "Em viết bài luận văn này đúng không? Thử nói suy nghĩ bản thân của em xem!"