Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 483
Cập nhật lúc: 2025-03-29 15:15:10
Lượt xem: 7
Tối đó siêu thị đóng cửa và kết thúc công việc đã là tám giờ tối.
Lúc này còn có mấy bà cụ xách giỏ đến muốn nhặt nhạnh đồ còn tốt: "Cái gì? Bán hết rồi sao? Ngày mai còn giảm hai mươi phần trăm nữa không?"
"Ba ngày đầu khai trương còn giảm hai mươi phần trăm. Mấy dì ơi, sáng mai mọi người lại đến nữa nhé!" Triệu Uyển Thanh tiễn mấy cụ già này đi, lúc này mới dẫn người nhà mình trở về tứ hợp viện.
Hôm nay khai trương nên hầu như mọi người trong nhà đều phải ra trận, ngoại trừ mấy đứa bé ở nhà chơi ra, còn lại người lớn đều đến tiệm hỗ trợ.
Ăn xong bữa tối qua loa, Triệu Uyển Thanh dẫn mấy người mẹ Lâm đi đếm tiền.
Ngày đầu khai trương, rau xanh đã bán sạch, lương thực bán gần một ngàn cân, các loại thịt cũng bán được không ít, tất cả hơn hai trăm cân, hoa quả và thủy sản là mặt hàng bán không được nhiều nhưng thắng ở giá cao.
Một ngày này, nguyên liệu nấu ăn đã giúp Triệu Uyển Thanh thu vào hơn bốn trăm đồng.
Mẹ Lâm đếm tiền xong cũng choáng váng.
Trước đây bà từng quản lý Trần Ký, một ngày doanh thu đạt hơn mười đồng tiền đã khiến bà thỏa mãn vô cùng, bây giờ doanh thu trong một ngày của siêu thị nguyên liệu nấu ăn có thể kiếm được bằng doanh thu một tháng của Trần Ký, mẹ Lâm có thể không sửng sốt sao?
Sau khi cơn chấn động đã qua, rất nhanh bà bình tĩnh lại: "Ừm, khấu trừ tiền vốn thì vẫn có thể lời hơn một trăm đồng..."
Triệu Uyển Thanh gật đầu đồng ý nhưng trong đầu thì một mực lắc đầu.
Tiền vốn sao?
Ở đâu có tiền vốn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-483.html.]
Chỉ có chi phí lương mỗi tháng trả cho nhân viên...
Siêu thị của cô chính là làm ăn không vốn...
Nhớ đến kho hàng kếch xù trong không gian của mình, Triệu Uyển Thanh cảm thấy vẫn phải tiếp tục dốc sức cho siêu thị này.
Trên mặt cô đang giả vờ rất khéo, mọi người không nghi ngờ.
"Trong ba ngày khai trương sẽ có lương người nhiều nhất, về sau lượng người tới nhiều sẽ tập trung vào các hai ngày cuối tuần hoặc ngày lễ tết. Chẳng qua người làm việc trong cửa hàng đúng là không đủ, con thấy còn phải tuyển thêm vài người." Triệu Uyển Thanh nói với mọi người về tình hình buôn bán hôm nay.
Đổng Hiểu Hà và Lâm Thiệu Hoa đều khẽ gật đầu. Hôm nay Lâm Thiệu Hoa hỗ trợ ở nhà kho, Đổng Hiểu Hà hỗ trợ ở lầu hai, Triệu Uyển Thanh phải tự mình ra trận làm nhân viên thu ngân mới giúp siêu thị vận hành được suôn sẻ.
Chờ đến khi trường đại học khai giảng trở lại, ba sinh viên đại học là họ phải quay về trường, trong siêu thị chỉ còn lại một mình mẹ Lâm và Đổng Hiểu Phương, hai người sẽ không thể xoay xở được.
Thế là Triệu Uyển Thanh viết một bài tuyển dụng, dự định ngày mai sẽ dán trước cửa siêu thị...
Bận rộn một ngày, người nhà họ Lâm tắm rửa rồi nghỉ ngơi, mà ở một bên khác của thủ đô lại có người vẫn bận rộn tăng ca...
Hoạt động ở siêu thị thực phẩm Bắc Kinh không những hấp dẫn những người dân phổ thông mà các ký giả của tòa soạn đều tham gia rất náo nhiệt, thuận tiện chụp thêm mấy bức ảnh mang về.
"Chủ biên, chúng ta thật sự phải đăng hoạt động khai trương của siêu thị này sao?" Một biên tập viên cầm xấp ảnh chụp được, còn chưa bắt đầu viết bản thảo, sắc mặt anh ta tỏ ra do dự mà nhìn phó chủ biên.
DTV
Phó chủ biên chậm rãi nói: "Cửa hàng này cũng không phải cửa hàng quốc gia, nếu báo xã của chúng ta chọn đăng tin của họ, có phải sẽ bị nghi ngờ chúng ta đang quảng cáo cho tư bản?"
Chủ biên vuốt cằm, ánh mắt kiên định nhìn mấy tấm hình trên bàn.
Ký giả của báo xã tham gia náo nhiệt cũng rất có đạo đức nghề nghiệp, người ta đều chụp lại hình ảnh dân chúng đông đúc, vui vẻ mà không hề có một tấm ảnh chính diện của siêu thị.