Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 471

Cập nhật lúc: 2025-03-29 15:13:47
Lượt xem: 6

Khi tam phòng nhà họ Lâm khóa cửa lại, mẹ Lâm còn lưu luyến không rời mà quay đầu lại nhìn ngôi nhà một hồi lâu, trong lòng không biết suy nghĩ cái gì.

Triệu Uyển Thanh đưa mắt ra hiệu cho ba đứa nhỏ, ba đứa nhỏ lập tức tiến lên vây quanh bà.

Màn Thầu: "Bà ơi, cả nhà chúng ta đều ở cùng nhau."

DTV

Đoàn Tử: "Bà ơi, chờ thêm năm nữa cháu sẽ mang người trở về!"

Thang Viên cũng nối tiếp những lời các anh nói, đành phải dẩu miệng nhỏ vươn hai cánh tay nhỏ,"Bà ơi, ôm Thang Viên một cái-"

Mẹ Lâm lau khóe mắt, lại yêu thương xoa xoa đầu Màn Thầu cùng Đoàn Tử, cuối cùng một tay ôm Thang Viên lên,"Đi thôi, cả nhà chúng ta tới Bắc Kinh... Cả đời này của bà cũng chưa đi ra khỏi huyện Cao Điền, cũng không biết xe lửa là gì ..."

Ở cửa thôn, người quen trong thôn đều đến đưa tiễn nhà họ Lâm, cả nhà Triệu Uyển Thanh cùng với Đổng Hiểu Phương dẫn đầu đi tới ga tàu hỏa huyện Cao Điền.

Nhà họ Triệu đã sớm chờ ở đó.

Cha Triệu chỉ vào con mình dặn dò: " Đi tới Bắc Kinh rồi phải nghe lời chị và anh rể con, đi học thật tốt, không được gây phiền phức cho chị cùng anh nghe chưa?"

Mẹ Triệu lại nói: "Đừng nghe ba con nói bừa, thi không được cái này thì thi cái khác! Cứ thi tốt trước đã, nếu thi không đậu thì cứ về nhà!"

Em trai Triệu: "..."

Đây thật sự là cha mẹ ruột của mình sao?

Xe lửa chạy rầm rầm vào chạm, rồi lại từ từ rời khỏi huyện nhỏ, lắc lư xuất phát hướng tới thủ đô của Hoa Quốc.

Lên xe lửa, mẹ Lâm cùng Đổng Hiểu Phương còn có em trai Triệu ba người đều ghé vào bên cửa sổ nhìn cảnh bên ngoài, phảng phất giống như lần đầu tiên đứa trẻ sơ sinh mở mắt, tò mò hết thảy về thế giới này.

Xe lửa vẫn luôn chạy mấy chục tiếng đồng hồ, đoàn người mới tới Bắc Kinh.

Sau khi xuống tàu lửa, Bắc Kinh rộng lớn biết bao người tới người lui, giống như một bức họa cuộn tròn phô ra trước mặt mọi người vậy.

Lần đầu tiên ba người đến Bắc Kinh nghỉ chân một chút, hưng phấn ngắm nhìn cảnh vật ở thủ đô.

Nhà trọ của bọn họ cách sân ga một khoảng, Lâm Thiệu Hoa và Triệu Uyển Thanh dắt theo những người khác ngồi trên xe buýt trở về nhà. Khi xe buýt đi qua tháp thành phố, em trai Triệu cùng với Đổng Hiểu Phương càng nhìn không chớp mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-471.html.]

Mẹ Lâm nhìn bức họa trên thành, thậm chí còn rơi nước mắt...

Lúc tới tứ hợp viện thì đã trưa rồi.

"Chị hai, chị thuê nhà có sân sao? Đắt như vậy." Em trai Triệu vừa vào ngõ nhỏ Bắc Loan, trong lòng kinh ngạc.

Tuy rằng cậu mơ hồ biết là chị hai cùng anh rể đã kiếm không ít tiền những năm qua, nhưng thấy chị mình thuê một căn nhà có sân ở Bắc Kinh thì cậu vẫn cảm thấy sốc không thôi.

Mẹ Lâm cùng Đổng Hiểu Phương cũng rất kinh ngạc, hai người vừa thấy chỗ này không rẻ, trong lòng lo lắng tiền thuê quá cao, càng sợ rằng mình lại mang thêm gánh nặng cho con dâu / chị Thanh.

Triệu Uyển Thanh: "Em nghĩ chị mình là người giàu nhất cả nước à? Làm sao chị thuê cả một khu nhà này được? Chị chỉ thuê một vài phòng trong tứ hợp viện này thôi..."

Thuê thì vẫn thuê còn, không những thế còn có thể mua luôn được ấy chứ...

Nhưng mà, mua xong thì cô cũng hết sạch tiền.

Mấy ngàn năm tới nay, người Hoa Quốc bọn họ đều am hiểu sâu nguyên tắc làm giàu, kiếm được tiền thì không cần thiết phải gây ồn ào để cho tất cả mọi người đều biết tới.

Đoàn người quẹo qua một khúc cong, Triệu Uyển Thanh liền thấy được cửa nhà mình.

Nhưng mà, đứng ở trước cửa chờ nhà mình là... bà Từ?

Bà Từ ngồi dựa ở ghế, trong miệng đang cắn hạt dưa ngũ vị và đồ ăn vặt mà Triệu Uyển Thanh làm cho bà trước khi trở về, đôi mắt thường thường lại ngó nghiêng nhìn thoáng qua đầu ngõ.

Cô gái và cậu trai kia đi cũng lâu quá rồi, sao bây giờ vẫn chưa trở về chứ?

Đang lúc lo lắng, bà Từ liền thấy ở đầu ngõ có một đám người xách theo hành lý lớn nhỏ...

Bà Từ: "!!!"

Thịt kho tàu, sườn non chiên giòn, cá vược hấp, cật xào, cá chép chua ngọt, đậu phụ Ma Bà, gà Cung Bảo... Đã về rồi!

Loading...