Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 457
Cập nhật lúc: 2025-03-29 15:13:20
Lượt xem: 9
Tiểu Lý bán tài liệu ân cần nhét sách vào tay Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa.
Vừa rồi anh ta đều nghe thấy nữ đồng chí này cổ vũ con trai.
Xem ra vị nữ đồng chí này không những giàu có mà dường như cũng không có yêu cầu quá cao về việc con cái học hành.
Đây đúng là một mối làm ăn tự tìm đến cửa.
Tiểu Lý cảm thấy nhất định phải nắm bắt.
Triệu Uyển Thanh mở tài liệu ra xem, cô không hứng thú với tài liệu này mà hứng thú với vết in ấn của tài liệu này.
"Đây là anh tự mình in ra sao? In thế này cũng không tệ!"
Tiểu Lý tưởng rằng cô muốn mua nên thấp giọng nói: "Đúng vậy, người nhà tôi đi làm trong xưởng in của nhà người ta trong thành phố, cái này đều được in bằng máy móc."
Trong đầu Triệu Uyển Thanh chợt lóe lên một suy nghĩ: "Cho tôi cách liên lạc của anh đi, sau này tôi có việc tìm anh."
Tiểu Lý ngây người. Thì ra không định mua tài liệu.
Hai người trao đổi cách liên lạc với nhau, Tiểu Lý lại tiếp tục tìm kiếm phụ huynh "giàu có không cần con cái học tập giỏi" tiếp theo.
Thi tốt nghiệp tiểu học chỉ thi hai môn là ngữ văn và toán.
Một ngày này Triệu Uyển Thanh và Lâm Thiệu Hoa vẫn một mực chờ Màn Thầu thi xong, sau đó mới dẫn con trai rời đi.
Triệu Uyển Thanh chủ động nắm tay con trai mình, cô không hỏi con trai thi cử thế nào, chỉ nói: "Hòa Bình nói có một cửa hàng bán thịt dê rất ngon, hôm nay chúng ta cứ xa xỉ một trận vậy, phải khao học sinh sắp lên sơ trung của nhà chúng ta!"
Màn Thầu ngẩng đầu nhìn vẻ mặt vui vẻ của mẹ mình, bàn tay nhỏ còn được mẹ nắm chặt, trong lòng cậu cũng ấm lên.
Lúc này, bên cạnh cậu lại có một bàn tay lớn đưa đến, cầm lấy bàn tay nhỏ khác của Màn Thầu.
Màn Thầu ngẩng đầu lên nhìn, đó là gương mặt không đổi sắc mặt của cha.
DTV
Từ khi Màn Thầu hiểu chuyện, cậu bé lập tức học theo vẻ mặt lạnh lùng của cha, khiến bản thân trở thành một đứa bé già dặn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-457.html.]
Cũng từ đó trở đi, Màn Thầu đã không còn tiếp xúc gần gũi với cha mẹ như thế này nữa.
Dưới trời chiều, cậu bé trai đi giữa cha mẹ mình, mỗi người nắm một bàn tay, bước chân cũng nhảy nhót hơn bình thường...
Cả nhà ba người ăn một bữa thịt dê ở bên ngoài, vừa về đến nhà đã bị hai quả tên lửa lao vào.
"Cha! Mẹ!"
"Anh cả!"
Đoàn Tử và Thang Viên đã vọt đến trước mặt ba người, Thang Viên chỉ lo vây quanh anh cả hỏi cái này cái kia, chỉ có Đoàn Tử đứng bên cạnh cha mẹ, hít cái mũi mấy lần.
"Cha mẹ, hai người dẫn anh cả ra ngoài ăn cái gì ngon sao?" Đoàn Tử trợn trừng hai mắt, vẻ mặt "cuối cùng hai người cũng bị con tóm được".
Triệu Uyển Thanh hừ hừ nói: "Đúng vậy! Mẹ và cha con, còn có anh cả của con nữa, mọi người đã đến một quán ăn, thế nào?"
Đoàn Tử và Thang Viên nghe nói như vậy thì nhìn nhau, cái miệng xẹp xuống, dáng vẻ như sắp khóc nhưng không khóc.
Triệu Uyển Thanh cười ha ha, xoa đầu hai anh em sinh đôi: "Lần sau, mẹ sẽ dẫn hai đứa đi, mẹ hứa."
Thang Viên khẽ gật đầu, Đoàn Tử nói: "Nói miệng không có gì làm bằng chứng, mẹ phải viết giấy cam kết."
Triệu Uyển Thanh: "..."
Cô đúng là đã nuôi được một đứa con trai tốt, mới năm tuổi đã bắt mẹ mình viết giấy cam kết rồi.
Cuối cùng Triệu Uyển Thanh vẫn không trốn được con trai thứ hai tài giỏi của mình, cô phải viết một cam kết "thiếu một chầu thịt dê". ...
Tháng bảy vừa đến, đại học cũng bắt đầu thi cuối kỳ.
Cuộc thi lần này còn chính quy hơn lần thi giữa kỳ rất nhiều, từ phân chia phòng thi đến sắp xếp giám thị. Vì chuyên ngành của Triệu Uyển Thanh rất ít người học nên cô tham dự phòng thi chung sinh viên của chuyên ngành khác.
Độ khó của kỳ thi này cũng không nhỏ hơn kỳ thi trước. Chưa đến một giờ Triệu Uyển Thanh đã hoàn thành.
Không thể không nói Thanh Hoa, Bắc Đại không hổ là Thanh Hoa, Bắc Đại, kỳ thi cuối kỳ của hai trường đại học hàng đầu có độ khó nhất định, sẽ không dễ dàng để người ta đạt tiêu chuẩn hoặc đạt kết ưu tú.
Nhưng gần đây Triệu Uyển Thanh làm không ít đề thi thử toán học nên bây giờ thi cuối kỳ đương nhiên không thể xem thường năng lực của cô.