"Ông chủ, cho tám bát mì!" Lớp trưởng ngồi xuống đã bắt đầu hô to gọi mì.
Đổng Hiểu Hà còn chưa kịp nói gì đã bị các bạn học kéo ngồi vào bàn.
"Thì ra các cậu nói chính là mì ở đây, thật ra quầy hàng này là..." Đổng Hiểu Hà chuẩn bị giải thích với các bạn học của mình.
Nhưng lời còn chưa dứt thì một bạn học nữ đã cắt ngang: "Đồ ăn ở chỗ này có thể ăn sao?"
Tưởng Huệ nhíu chặt mày, cô ta nhìn ngó xung quanh rồi tỏ ra ghét bỏ.
Hôm nay cô ta bị một người bạn học kéo đến đây, lúc đi theo đám bạn đến đầu hẻm, nhìn ngõ hẻm cũ nát thế này thì trong lòng đã chán ghét.
Đợi đến nơi mới thấy chỗ này còn không phải một cửa hàng mà chỉ là một quầy hàng.
Lời Tưởng Huệ vừa nói khiến mọi người hơi xấu hổ, nhất là lớp trưởng đã đề nghị mọi người đến đây ăn, anh ta ôn hòa nói: "Thử một lần thì biết..."
DTV
Lớp trưởng đang nói, Triệu đại đã bưng mấy bát mì khô nóng đi đến, đợi đến khi nhìn thấy vợ mình cũng ngồi ở đây thì hơi sửng sốt nhưng ngay sau đó cậu ta quyết định giả vờ không quen biết, tránh cho vợ mình mất mặt.
Tưởng Huệ nhìn bát mì đặt trước mặt mình. Phía trên là sốt gia vị có màu nâu đen cũng không biết làm từ thứ gì, cuối cùng cô ta không thể nhịn được nữa: "Thứ màu đen dinh dính như sơn ở phía trên này là gì? Đây là đồ cho người ăn sao? Các cậu thật biết chọn chỗ, lần sau tôi không đi theo các cậu ra ngoài nữa. Hừ!"
Bên cạnh có không ít các bạn học đã bắt đầu ăn mì, bây giờ nghe lời này khiến sắc mặt họ ngượng ngùng.
Vì sao lại nói không phải đồ cho người ăn?
Chẳng phải đang mắng họ không phải là người sao?
"Rầm!" Một tiếng vỗ mạnh xuống bàn vang lên từ phía đối diện với Tưởng Huệ, tất cả mọi người ngồi chung bàn đều nhao nhao nhìn lên.
Đổng Hiểu Hà đen mặt, trừng mắt nhìn Tưởng Huệ, nói: "Cậu nói cái gì đó? Tại sao mì này lại không phải đồ cho người ăn?"
Tưởng Huệ không nghĩ đến có người dám lớn tiếng trước mặt mình:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-450.html.]
"Cậu quản rộng quá, tôi nói mì này thì đã sao? Có liên quan gì đến cậu?"
Một tay Đổng Hiểu Hà chống nạnh, tay còn lại chỉ thẳng vào bát mì: "Ha, quầy mì này là nhà tôi mở đó. Thế nào?"
Tưởng Huệ nghẹn họng. Cô ta không ngờ quầy mì lại lại có liên quan đến Đổng Hiểu Hà.
"Người vừa rồi bưng mì đến chính là chồng tôi! Đây chính là quầy mì mở ngay trước cửa ra vào của nhà tôi." Đổng Hiểu Hà hùng hồn chỉ thẳng đến Triệu đại và tứ hợp viện sau lưng mình.
Lần này tất cả mọi người ngồi chung bàn đều quay đầu nhìn người đàn ông kia, trong lòng rất bất ngờ và thán phục không thôi.
Không ngờ người đàn ông kia là chồng của Đổng Hiểu Hà.
Tưởng Huệ lạnh lùng cười nói: "Ồ, dù sao cậu cũng là sinh viên đại học, thế mà lại gả cho một người bán hàng rong, cậu cũng không ngại mất mặt..."
Triệu đại ở phía sau đang nấu mì nghe được lời này, trong lòng lạnh đi một nửa, trong chớp mắt tay chân cũng trở nên luống cuống.
Đổng Hiểu Hà trợn mắt, giận dữ nhìn cô ta, đập tay xuống bàn: "Tự làm chủ thì thế nào? Không quan trọng là công nhân, nông dân hay người buôn bán kinh doanh, tất cả đều phải dựa vào hai bàn tay mình lao động kiếm cơm. Lao động là vinh quang nhất! Tôi kiêu ngạo vì là người dân lao động! Vì sao tôi phải cảm thấy mất mặt?"
Lời này của cô rất có lý khiến Tưởng Huệ không thể thể phản bác được gì.
Cô ta cũng không nói lao động không vinh quang.
Cô ta không bị điên...
Giọng nói của Đổng Hiểu Hà rất to, mọi người đi ngang qua hay là người còn ngồi trong quầy mì đang mua mì đều nghe thấy rất rõ ràng.
Một nhóm các ông bà cụ trong ngõ hẻm cũng vây quanh lại, họ nhìn ngó, chỉ trỏ vào Tưởng Huệ.
"Mồm miệng cô gái trẻ này đúng là không biết kiềm chế, người ta bày quầy hàng buôn bán làm phiền gì đến cô chứ?"
"Đúng vậy, đúng vậy. Mì khô nóng của ông chủ này rất ngon! Mì ngon, lượng mì cũng đủ, làm gì phải mắng chửi người ta?"
"Người ta có tay nghề nấu nướng nên dựa vào nấu nướng kiếm cơm ăn, làm thế nào gọi là mất mặt? Vậy tôi đây là một người thợ trong xưởng sắt thép có phải tôi cũng rất mất mặt không?"