Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 432

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:38:17
Lượt xem: 2

Việc học không có điểm dừng, phải chăm chỉ học hành, cô ấy tuyệt đối không cho phép bản thân bỏ qua bất kỳ cơ hội học tập nào.

"Không sao." Triệu Uyển Thanh không quá để ý nói.

Cô vừa cẩn thận giảng lại một lần nữa, động tác trên tay lại lưu loát từ đầu đến cuối.

"Cậu đã hiểu chưa?" Triệu Uyển Thanh nhìn về phía Phạm Hòa Bình.

Phạm Hòa Bình gật đầu như gà mổ thóc: "Tôi hiểu rồi, hiểu rồi."

Bên này đã giảng xong, giáo viên lại gọi Triệu Uyển Thanh đến một tổ khác.

DTV

Triệu Uyển Thanh giống như một viên gạch của xã hội chủ nghĩa, chỗ nào cần sẽ chuyển đến chỗ đó.

Tiết thí nghiệm tiếp tục cho đến khi kết thúc, có rất nhiều bạn học chuyên ngành khác đều làm thí nghiệm theo Triệu Uyển Thanh, việc này khiến độ hảo cảm của Triệu Uyển Thanh trong trường học lại tăng cao.

Lúc giáo viên rời đi, ông ấy đưa cho Triệu Uyển Thanh một chiếc chìa khóa dự bị của phòng thí nghiệm, cam đoan sau này khi ông ấy không có mặt, Triệu Uyển Thanh có thể dẫn các bạn học vào phòng thí nghiệm.

Triệu Uyển Thanh nhận chìa khóa, kiểm tra lại phòng thí nghiệm một lần nữa, khóa cửa cẩn thận rồi mới rời đi

Mới đi được vài bước, cô nghe thấy sau lưng mình có tiếng bước chân đang đi về phía mình.

Có một trận gió phất qua tai cô, Triệu Uyển Thanh đưa tay bắt lấy, trở tay đẩy lên tường, lúc này người sau lưng cô đã bị áp sát lên tường.

"Là cậu?" Triệu Uyển Thanh cau mày.

Phạm Hòa Bình bị dán chặt trên tường đã ngây người: "Là tôi, tôi... Tôi muốn đến chào hỏi cậu, cậu, làm sao mà cậu..."

Nói xong xâu đó, gương mặt thanh tú đã đỏ bừng, đỏ đến tận mang tai.

Đời này Phạm Hòa Bình chưa từng bị đè mạnh lên tường thế này, cảm giác này... Cô ấy chỉ biết nhịp tim của mình đang đập rất nhanh...

Triệu Uyển Thanh buông cô ấy ra, lùi về phía sau một bước, hỏi: "Tìm tôi có việc gì sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-432.html.]

Không phải cô làm việc thừa thãi mà thật ra thì từ khi uống nước linh tuyền, các giác quan trên người cô đều trở nên cực kỳ nhạy cảm, vừa rồi cô cảm thấy bước chân nhẹ nhàng ở phía sau mình rất kỳ lạ, cô còn cho rằng có người muốn đánh lén mình.

Phạm Hòa Bình nhìn người đẹp mạnh mẽ thu tay lại, sau đó mới dùng biểu cảm lạnh lùng, xa cách nói chuyện với cô ấy.

Phạm Hòa Bình cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn nên vội vươn tay che lại, đến lời nói ra cũng trở nên lộn xộn.

"Tôi, à, quần áo của cậu rất đẹp... Có thể nói cho tôi biết cậu... Đã mua ở đâu..."

Phải miễn cưỡng lắm mới nói hết một câu, trên mặt Phạm Hòa Bình đã nóng như một cái đèn lồng màu đỏ.

Quá xấu hổ!

Chặn đường người ta hỏi quần áo thật sự quá xấu hổ!

Triệu Uyển Thanh cũng rất ngạc nhiên, cô cúi đầu nhìn thoáng qua bộ quần áo trên người mình, sau đó giống như đã hiểu ra điều gì đó.

À, hóa ra là như vậy.

Thảo nào, cô cứ nghĩ vì sao khi đi trên đường, luôn có người đang nhìn trộm mình.

Thì ra đều vì bộ quần áo này... Cách ăn mặc thế này ở thời đại này đúng là đang đi tiên phong.

"Tôi không biết cô đang nói đến bộ nào nhưng hầu hết quần áo của tôi đều do người nhà mình làm, chỉ có giày là mua ở huyện Cao Điền bên kia, vì vậy khiến cậu phải thất vọng rồi." Triệu Uyển Thanh bất đắc dĩ khoát tay.

Phạm Hòa Bình thấy thần tượng xin lỗi mình thì lắc đầu lia lịa: "Không sao, không sao. Tôi đã nói mà, quần áo đẹp như vậy làm sao có thể mua ở cửa hàng..."

Lúc hai người đang nói chuyện, chợt nghe thấy tiếng sột soạt truyền đến từ phòng học bên kia.

Hai người liếc nhìn nhau, trong đầu họ đều nghĩ phải đi cùng nhau.

Đây là tiếng động truyền đến từ phòng thí nghiệm.

Có ăn trộm!

Loading...