Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 367
Cập nhật lúc: 2025-03-27 21:30:47
Lượt xem: 12
Tháng chín đến, trường học khai giảng, mấy đứa bé trong nhà lại tiếp tục cắp sách đến trường.
Đoàn Tử và Thang Viên còn nhỏ, chưa đủ tuổi đi học, cộng thêm Triệu Uyển Thanh đã có dự định từ trước nên cô càng không có ý định cho hai đứa bé đi học vào thời gian này.
Phòng cũ bên kia, Lâm Tú chỉ nhỏ hơn Màn Thầu một tuổi cũng phải đi học rồi và cùng học chung một trường tiểu học của đội sản xuất với Màn Thầu nhưng thấp hơn Màn Thầu hai lớp.
Lúc Chu Hồng Anh đến tam phòng nói chuyện phiếm, cô ấy còn nhắc đến con gái lớn nhà mình: "Không quan tâm con trai hay con gái, em thấy vẫn phải để chúng đi học, nhận biết mặt chữ, nếu không sau này ra đường ngồi xe, đến chữ viết trên cái cột mốc trên đường cũng sẽ không biết là gì.
DTV
Triệu Uyển Thanh gật đầu đồng ý.
Chu Hồng Anh vẫn chưa nói hết ý, thật ra cô ấy thấy chị dâu cả Triệu Uyển Thanh có bản lĩnh như vậy mới kiên quyết muốn đưa Lâm Tú đi học.
Trước kia cô ấy và Triệu Uyển Thanh đều ở cùng một thôn nhưng cũng không biết được người này lại có nhiều bản lĩnh như vậy.
Bây giờ làm chị em bạn dâu với nhau, Chu Hồng Anh mới phát hiện người đọc sách và người không đọc sách đúng là không giống nhau.
Cứ lấy Triệu Uyển Thanh làm ví dụ, những bản lĩnh của cô lẽ nào bẩm sinh đã biết?
Cho dù nuôi bò, trồng khoai lang, làm bàn tiệc, làm bánh ngọt... Những kiến thức này còn không phải đều do đọc sách mà có sao?
Đương nhiên vẫn có một phần liên quan đến bản thân Triệu Uyển Thanh thông minh, lanh lẹ nhưng cơ bản nhất là phải biết chữ để có thể đọc hiểu sách.
Từ khi có suy nghĩ này, Chu Hồng Anh không nói hai lời đã quyết định phải cho Lâm Tú đi học, dù sao hiện nay điều kiện trong nhà đã tốt hơn, cứ để con gái đọc sách mấy năm cũng tốn không bao nhiêu tiền, sau này nếu con gái có tiền đồ cũng có thể giúp cho cuộc sống của cả nhà tốt hơn nữa.
Triệu Uyển Thanh không biết người em dâu này lại có suy nghĩ như vậy, có chỉ dặn dò Màn Thầu mỗi ngày đến trường và tan học thì nhớ dẫn Lâm Tú đi cùng, hai đứa bé đi chung với nhau cũng có bạn.
Vì vậy phòng cũ bên kia cũng chỉ có một đứa bé còn ở nhà là Lâm Lượng.
Trong nhà đã không có chị gái chơi cùng với cậu bé nữa nên cứ ba ngày hai bữa cậu bé lại chạy sang tam phòng bên này tìm hai anh em sinh đôi chơi chung.
Đến lúc này, Lâm Lượng mới phát hiện Đoàn Tử và Thang Viên đều đang học chữ.
"Lượng Tử, em cũng đến đây học vài chữ đi! Anh sẽ dạy em." Đoàn Tử đã hoàn thành nhiệm vụ hôm nay, cậu bé quay đầu nhìn người em họ thì lập tức nhiệt tình lôi kéo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-367.html.]
Thang Viên cũng đã học xong, thấy Lượng Tử đến đây, cô bé nhiệt tình đi tìm que gỗ đến: "Chị cũng dạy em, chị viết chữ còn đẹp hơn anh trai viết."
Lâm Lượng chỉ muốn đến chơi đùa: "..."
"Không, không được! Em vẫn nên đi về thì hơn..."
Lâm Lượng vung chân nhỏ lên chạy về nhà mình, cậu bé quyết định buổi chiều sẽ đến tìm anh họ và chị họ chơi sau.
Buổi chiều Lâm Lượng lại đến, không khéo là Đoàn Tử và Thang Viên lại đang ôn tập, còn đặt câu hỏi kiểm tra nhau.
Lâm Lượng bị dọa sợ phải nhanh chóng chạy về nhà.
Chu Hồng Anh thấy cậu bé vừa mới chạy ra rồi chạy về thì thắc mắc, hỏi: "Lượng Tử, không phải nói đi tìm Đoàn Tử và Thang Viên chơi sao? Sao lại chạy về rồi?"
Lượng Tử thuận miệng nói: "Họ bận học chữ nên con..."
Chu Hồng Anh nghe xong thì vô cùng bất ngờ. Thế mà Đoàn Tử và Thang Viên đã bắt đầu học chữ rồi?
Cúi đầu nhìn con trai nhà mình chỉ nhỏ hơn hai anh em sinh đôi bên kia có mấy tháng. Lúc này Chu Hồng Anh đặt giỏ thức ăn xuống, xách con trai mình đến tam phòng: "Học với anh trai và chị gái một lúc đi! Chạng vạng tối mới được về nhà!"
Lâm Lượng: "..." Cuối cùng vẫn không thoát khỏi học chữ.
Đầu tháng chín vừa thoáng qua, người nhà họ Khương đã tự mình đưa Khương Mỹ Ni trở lại.
Lúc này người nhà họ Khương xem như có thành ý, họ mang đến không ít thứ, trước tiên đến phòng cũ bên kia để nói lời xin lỗi với trưởng bối trước, nói rằng đã dạy lại con gái mình, Khương Mỹ Ni sẽ không dám lại lại những việc vô sỉ như trước đó nữa, sau này sẽ thành thật ở nhà hiếu kính trưởng bối, chăm sóc, dạy dỗ con gái.
Bác dâu hai biết người con dâu này của bà đã trở về thì lập tức từ ngoài ruộng trở về nhà xem náo nhiệt.
Vừa nghe nhà họ Khương nói như vậy, bà lập tức nói: "Hiếu kính trưởng bối? Nuôi dưỡng, dạy dỗ con gái? Tôi không dám hy vọng xa vời vào hai câu này đâu. Cô ta tôn kính trưởng bối ở đâu? Còn về chuyện chăm sóc dạy dỗ con gái thì càng đánh rắm! Cứ sinh con trai trước đi rồi nói!"
Trước mặt mọi người, bác dâu hai nói lời này nhưng không ai lên tiếng ngăn cản hay răn dạy bà như thường ngày, nhìn xuống các tiểu bối, ai ai cũng giữ im lặng, hiển nhiên là tất cả mọi người đều đang ngầm thừa nhận lời bà nói.
Mặt người nhà họ Khương đã đen càng thêm đen, họ rầu rỉ rất lâu mới véo Khương Mỹ Ni, bắt cô ta phải hứa trước mặt mọi người sau này sẽ làm được.