Đợi đến tối, ba anh em bí mật đến tam phòng của nhà họ Lâm, miễn cưỡng khiêng hết số lương thực này về.
Chuyện lấy lương thực giúp nhà mẹ đẻ mình, Triệu Uyển Thanh đã thông báo với người trong nhà, cô bảo đảm giữ lại đủ khẩu phần lương thực cho mọi người trong nhà nên bọn họ cũng không lo lắng gì cả.
Mẹ Lâm giúp đỡ sắp xếp lương thực lại, vừa chuẩn bị khóa cửa đã thấy chỗ tay cầm cửa phòng chứa đồ có treo một cái túi vải căng phồng.
"A, đây là gì? Mẹ Lâm cầm xuống.
Triệu Uyển Thanh lại gần, mở ra xem mới thấy bên trong đều là tiền.
Trong đó còn có một tờ giấy.
"Chị hai, chị phải nhận tiền, nếu không, ngày mai bọn em sẽ trả lương thực về."
Mẹ Lâm đếm tiền thì giật mình nói: "Tiền này nhiều hơn rồi, số lương thực kia cũng không đáng nhiều tiền thế này đúng không?"
Dưới ánh sáng lờ mờ của bó đuốc, Triệu Uyển Thanh nhìn chằm chằm lên chữ viết trên tờ giấy, đột nhiên cảm thấy hốc mắt mình nóng lên.
DTV
Cô nhận lấy tiền, đếm thử, im lặng rất lâu, nói: "Nhận lấy vậy!"
Đến nơi này tám năm rồi, Triệu Uyển Thanh lại cảm động vì sự ấm áp của người nhà mình một lần nữa.
Tối hôm đó, cô nằm trong lồng n.g.ự.c chồng mình, bên cạnh là Thang Viên đã ngủ say đang hô hấp đều đều.
Cô nhớ đến chuyện đời trước, giống như chuyện đã cách mấy đời...
Ở nơi đó, cô lẻ loi một mình.
Còn ở đây, cô có nhà, có tình yêu, có sự nghiệp.
Trong khi các thôn dân của thôn Hoàng Thổ còn đang rầu rĩ vì lương thực không đủ ăn đến cuối năm thì nhà họ Triệu đã đóng cửa, bắt đầu cất giấu lương thực.
Mẹ Triệu dời hết mấy rương đồ cưới của mình ra để cất giấu tất cả lương thực mua được vào đó, còn khóa thêm mấy cái khóa lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-357.html.]
Chị cả Triệu đã phân ra ở riêng từ lâu, thường ngày cũng bận rộn làm bánh ngọt, rất ít khi ra ruộng làm việc nên tất nhiên phần lương thực năm nay chị ấy cũng được nhận rất ít. Vì vậy mấy anh em trai đều muốn chuyển một túi đến chỗ chị cả Triệu, mẹ Triệu gật đầu đồng ý, cha Triệu thì không nói gì, chỉ mở một mắt nhắm một mắt.
Vấn đề lương thực của nhà họ Triệu bên này xem như xong, Triệu Uyển Thanh cũng yên tâm hơn.
Ngày hôm đó cô cầm sách ôn tập, đột nhiên nhớ đến người phụ nữ mình đã biết đến vào ngày mua cửa hàng trong huyện kia.
Lữ Linh. Lúc ấy bà ấy nói bà ấy làm gì nhỉ?
Người đứng đầu của đoàn nghệ thuật huyện?
Trong đầu chợt sáng lên, cùng ngày hôm đó Triệu Uyển Thanh cầm theo bánh ngọt đi tìm Trâu Hạ Hoa.
Đương nhiên Trâu Hạ Hoa biết công việc buôn bán của cô càng ngày càng tốt, người ta đã phát đạt như vậy còn nghĩ đến mình mà tặng bánh ngọt đến khiến trong lòng Trâu Hạ Hoa cảm thấy rất thỏa đáng.
"Lữ Linh sao? Đúng vậy, bà ấy là người đứng đầu của đoàn nghệ thuật huyện." Trâu Hạ Hoa nhận bánh ngọt, lập tức nói với Triệu Uyển Thanh.
"Bà ấy hát hay khiêu vũ ạ?" Triệu Uyển Thanh không rõ chức người đứng đầu trong đoàn nghệ thuật đến cùng là làm gì, theo lý thuyết mà nói có lẽ biết ca hát và cả khiêu vũ nhưng năng lực phải rất tốt mới được làm người đứng đầu.
Trâu Hạ Hoa hơi sửng sốt vì bà cũng không rõ ràng lắm, do dự nói: "Chắc là ca hát. Cháu nghe thấy giọng nói của bà ấy cũng biết giọng không tệ rồi..."
Vì không biết rõ nên Triệu Uyển Thanh đã giao việc này cho Trâu Hạ Hoa, nhờ bà tìm hiểu giúp.
Trâu Hạ Hoa vỗ n.g.ự.c cam đoan sẽ tự mình đi nghe ngóng thử.
Còn chưa hết mấy ngày, Trâu Hạ Hoa đã đến cửa hàng Trần Ký tìm Triệu Uyển Thanh: "Trước kia bà ấy là ca trưởng trong đoàn nghệ thuật Địa Khu, mười mấy năm trước phải về nông thôn... Bây giờ đã được gọi trở lại, chỉ vì cương vị trong Địa Khu đã đủ nên mới bố trí cho bà ấy vào đoàn nghệ thuật ở huyện.
Triệu Uyển Thanh nghe xong, trong lòng thầm nhủ quả nhiên Lữ Linh cũng rất tài giỏi.
Đây chính là ca trưởng cấp Địa Khu!
Sau khi đất nước mở cửa cải cách, lựa chọn đến thủ đô hay tỉnh bộ đều rất có hy vọng.
Lúc này cô chuẩn bị một ít đồ, đi theo Trâu Hạ Hoa đến gặp mặt Lữ Linh.