Mấy tháng trước, tiểu bảo mẫu muốn kết hôn, Giang Trường Quân liền tìm người an bài cho cô ta làm nhân viên ở nhà hàng quốc doanh.
Làm nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại chắc chắn tốt hơn làm bảo mẫu, kiếm được tiền một cách đoàng hoàng hơn nên bảo mẫu này vui vẻ cực kỳ.
Không nghĩ tới mới làm được mấy tháng, tiểu thư tới tìm cô ta rồi nhờ cô ta làm việc này...
Giang Trường Quân nhăn mày lại, hiển nhiên không nghĩ tới sự tình sẽ là phát triển theo hướng này.
Dựa theo mong muốn của cô ta thì đáng nhẽ ra danh tiếng cửa hàng của Triệu Uyển Thanh phải bị hủy hoại rồi , tệ hơn nữa là sẽ gây ra náo động lớn, để cấp trên bắt Triệu Uyển Thanh đi, một kẻ đầu cơ trục lợi ...
Sao sự việc lại xảy ra theo hướng ngược lại?
Giang Trường Quân lúc này cũng là đầu óc loạn lên, không có thời gian nghe bảo mẫu khóc sướt mướt với cô ta, chỉ ứng phó nói: "Cô trở về chờ đi, tôi lại tìm người kiếm việc khác cho cô là được".
Bảo mẫu bán tín bán nghi đi rồi, Giang Trường Quân lại là đứng ở cửa thật lâu không nghĩ ra.
Chẳng lẽ... bây giờ không bắt đầu cơ trục lợi nữa sao?
Cô còn muốn trông cậy vào điểm này để phá đổ cửa hàng của Triệu Uyển Thanh...
Từ khi cô biết Triệu Uyển Thanh mở cửa hàng trong huyện, rất nhiều lần nhìn người nhà của Triệu Uyển Thanh hòa thuận vui vẻ thì trong lòng của cô ta luôn có cảm giác như bị mèo cào
So với lúc trước bị Lâm Thiệu Hoa cự tuyệt, cô càng không thể để chấp nhận việc Lâm Thiệu Hoa cùng Triệu Uyển Thanh ở bên nhau sống vui vẻ hạnh phúc!
"Trường Quân, đứng ở cửa làm gì? Mau vào đi". Chồng của cô từ bên trong gọi với ra.
Giang Trường Quân chậm rãi đi vào trong, nhưng ý niệm trong lòng còn chưa dứt...
Lúc Triệu Uyển Thanh trở lại cửa hàng, mẹ Lâm và Đổng Hiểu Hà đang trong cửa hàng chờ đợi đến dài cổ, thấy cuối cùng cô cũng đã về thì mới yên tâm.
"Thế nào rồi?" Hai người đồng thanh hỏi.
Triệu Uyển Thanh móc ra một trăm đồng cho họ nhìn, sau đó mới kể rõ chuyện ở đồn cảnh sát.
Mẹ Lâm nghe xong, bàn tay vuốt trước ngực, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Đổng Hiểu Hà vẫn cảm thấy bất mãn, nói: "Chúng ta cứ như thế mà buông tha họ sao? Họ đã dám dùng thủ đoạn như vậy hại chúng ta!"
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-353.html.]
Triệu Uyển Thanh gấp tiền lại, nói: "Chuyện này cũng chỉ có thể dừng lại ở đây."
Không phải cô không muốn truy tố tội nghiêm trọng hơn, chỉ vì tình hình hiện nay còn chưa sáng tỏ, mà đối phương còn có chỗ dựa là nhà hàng quốc doanh.
Trước khi quốc gia vẫn chưa chính thức hợp pháp hóa buôn bán, cô nên nhẫn nại vẫn tốt hơn.
Có thể khoan dung thì khoan dung.
Người Trung Quốc xem trọng nhất chính là kiếm nhiều tiền trong im lặng, Triệu Uyển Thanh cảm thấy các vị đời trước nói câu này thật sự quá đúng.
Bây giờ cô cứ cho qua, tiếp tục im lặng kiếm tiền, còn về phần đúng sai, thị phi gì đó, sau này sẽ thấy rõ ràng.
Cần gì phải nóng lòng trong thoáng chốc như vậy.
Hôm nay xảy ra chuyện thế này nhưng tình hình buôn bán của Trần Ký không chịu chút ảnh hưởng chút nào, thậm chí còn bán được nhiều hơn bình thường.
Có lẽ khách hàng cũng chú ý và đồng tình với Trần Ký.
Buổi chiều đóng cửa sớm, cả đoàn người của Triệu Uyển Thanh quay về thôn.
Hôm nay, trường cao trung trong công xã được nghỉ, vất vả lắm Tiểu Lâm mới có dịp quay về nhà một chuyến nên mẹ Lâm và Triệu Uyển Thanh đều muốn về sớm chuẩn bị chút đồ ăn cho cậu.
Mới bước vào thôn, Triệu Uyển Thanh đã nhìn thấy một vòng người đang vây quanh nhà mình.
"Thế này là thế nào?" Triệu Uyển Thanh nhìn mẹ Lâm.
Mẹ Lâm cũng ngơ ngác.
Hai người nhanh chóng đi về phía nhà mình, sau đó chỉ nghe thấy có tiếng hát từ trong nhà truyền ra.
"Mặt trời đỏ lên cao... Chiếu sáng phương đông..."
Giai điệu quen thuộc, tiếng hát du dương, vô cùng êm tai.
Người đang vây quanh tam phòng của nhà họ Lâm đều là các thôn dân đang tan tầm trên đường trở về, dọc đường đi về, họ cũng nghe thấy tiếng hát bên này, bị hấp dẫn mà không nhấc chân rời đi được.
Triệu Uyển Thanh nghe xong cũng sửng sốt, sau đó mới kéo mẹ Lâm vào nhà.