Tiếng nói của quần chúng là tiếng nói có sức mạnh nhất.
Không cần Triệu Uyển Thanh ra tay, từng nhóm khách hàng mỗi người một lời đã vạch trần lời nói dối của người phụ nữ này.
Sắc mặt người phụ nữ lập tức trở lên rất khó coi, liền đẩy đám người ra muốn chạy đi.
Nhưng trong tiệm người nhiều, mọi người đều chờ một lời giải thích của người phụ nữ này nên mọi người đều không muốn để cho cô ta được dễ dàng rời đi như vậy?
Người đàn bà chen chúc một hồi lâu cũng không thoát ra được, ngược lại còn bị một bà lão trong đám người kéo vạt áo lại.
Vị lão bà này chính là mẹ Trần, mẹ của Trần Quốc Thắng, cũng là khách hàng đầu tiên của Triệu Uyển Thanh khi cô đầu cơ trục lợi.
"Hử, sao tôi thấy trông cô quen thế? Cô có phải là người bán đồ bên nhà hàng quốc doanh hay không?!" Bà Trần gắt gao nắm ống tay áo người phụ nữ, lớn tiếng nói.
Bà Trần ở trong đám người đã lâu, hôm nay vốn là đến mua một chút điểm tâm cho cháu trai ăn, nhân tiện đến xem chỗ con trai bà làm, kết quả liền thấy được một vở diễn này...
Bà vừa mới nghe được người phụ nữ này nói bánh gạo không tươi, trong người cũng sôi sùng sục.
Nói con bà làm điểm tâm không tươi?
Đây không phải là muốn đạp đổ chén cơm của con bà sao?!
DTV
Con trai bà bị đã bị đuổi việc ở tiệm cơm quốc doanh, vất vả lắm con trai bà mới được vào đây làm điểm tâm, không thể bị phá hỏng bởi sự vu oan này được!
Bà Trần mình đầy lửa giận, trực tiếp liền chen vào đám người phía trước, duỗi tay bắt lấy người phụ nữ này.
Người phụ nữ nghe được những lời này, sắc mặt lại thay đổi, nâng tay lên muốn che chắn cho mặt mình.
Kết quả còn chưa kịp che mặt, mọi người xung quanh đã bắt đầu nhận ra bà...
"Đây không phải là cái người bán hàng ở nhà hàng quốc doanh sao? Buổi sáng vẫn còn đi làm mà!"
"Đúng vậy đúng vậy, tôi cũng nghĩ tới, trước kia tôi cũng đi mua ở đó một lần, khuôn mặt y đúc người phụ nữ này!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-351.html.]
"Á à, thế nào người của nhà hàng quốc doanh lại chạy tới Trần Ký vu hãm? Cô có thù oán với Trần Ký à?"
"Chắc là tới phá hỏng kinh doanh của họ rồi, hừ!"...
Người phụ nữ bị vạch trần thân phận, lập tức mất đi sự tự tin, sợ hãi rụt rè đứng ở nơi đó tùy ý để mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ.
Mẹ Lâm ở một bên nhìn, trong lòng như là tàu lượn siêu tốc phập phồng lên xuống, kéo Triệu Uyển Thanh nói: "Uyển Thanh, chuyện này... Làm sao giải quyết đây?"
Triệu Uyển Thanh cười lạnh, nói: "Bọn họ đều tìm tới cửa, chúng ta còn có thể trốn sao? Báo công an đi."
Đổng Hiểu Hà nghe lời cô nói xong lập tức chạy ra ngoài.
Lời nói lạnh lẽo của Triệu Uyển Thanh tựa như một thanh kiếm , đ.â.m xuyên thẳng vào mặt người phụ nữ.
Người phụ nữ lập tức xin tha nói: "Việc này không phải tôi phải làm, là bộ trưởng bộ tiêu thụ kêu tôi tới, không có liên quan tới tôi..."
Triệu Uyển Thanh cởi tạp dề của tiệm và bao tay ra, để mẹ Lâm tiếp tục tiếp đón khách, còn mình thì đưa người phụ nữ này đi tới đồn cảnh sát.
Khách hàng trong tiệm theo kịp sự náo nhiệt, không có ý định rời khỏi đây, họ ở lại mua điểm tâm tiếp tục xem vở diễn.
Ngay sau đó, Đồng Hiểu Hà đã trở về còn dẫn theo hai người cảnh sát.
"Chính là cô ta! Cô ta được người sai tới hãm hại cửa hàng của chúng tôi!" Đổng Hiểu Hà vẻ mặt kích động chỉ vào người phụ nữ này.
Cảnh sát nhìn cửa hàng Trần Ký, cau mày, thầm nghĩ đây là cửa hàng tư nhân sao...
Tuy rằng hiên tại đầu cơ trục lợi còn không còn hợp pháp hóa, nhưng những người chịu đầu cơ đã sớm bỏ chạy.
Thậm chí người quản việc đầu cơ trục lợi thời trẻ đã đắc tội với nhiều người nên bây giờ cũng đang rất là thảm...
Có những người tránh vết xe đổ, nên hiện tại bọn họ cũng không dám dây dưa với những người đó nữa, liền mắt nhắm mắt mở làm cho qua.
Bây giờ việc này lại dính dáng tới đầu cơ trục lợi... cũng không dễ xử lý.
Nhưng mà đến cũng đã đến rồi, cảnh sát không thể tự nhiên mặc kệ mà đi, vẫn hỏi tình huống như nào, đồng thời cũng hỏi thêm vài người xung quanh để tìm hiểu rõ tình hình.