Loại điểm tâm như bánh gạo là có giá ổn định nhất của Trần Ký, dù là người bình thường hay thương gia thì cũng đều mua được, vì vậy bán tương đối chạy.
Một người phụ nữ đi lên trước tới, ngó trái ngó phải nhìn cả buổi, cuối cùng chỉ vào bánh gạo đậu xanh còn lại không nhiều lắm trong quầy nói: "Đây là món gì vậy? Ăn có ngon không?"
Mẹ Lâm nhìn cô ta một cái, cảm thấy lạ mặt, nghĩ là lần đầu tiên tới tiệm, vì vậy nhiệt tình giải thích,"Đây là bánh gạo đậu xanh, ăn rất ngấy mà còn có tác dụng giải nhiệt."
Người phụ nữ hồi nghi nói,"Tôi chưa ăn bao giờ, sao biết ngon hay không được? Bà cho tôi nếm thử một miếng đi."
Khách mớ đến tiệm, là được phép ăn thử.
Đây là quy định mà Triệu Uyển Thanh đưa ra.
Mẹ Lâm dựa vào quy cách ăn thử, dùng d.a.o cắt cho cô ta một miếng bánh nhỏ bằng khoảng nửa đốt ngón tay.
Người phụ nữ này cắn ăn hai miếng, sau đó nhăn mặt lắc đầu nói,"Đậu xanh này không phải hàng mới, các người còn không biết xấu hổ lấy ra bán hay sao?"
"Cho tôi nếm thử lại một miếng bánh này!" Cô ta lại chỉ vào bánh gà con bên phía Triệu Uyển Thanh.
Ngay từ đầu Triệu Uyển Thanh đã chú ý đến cô ta, nghe cô ta nói vậy thì cô liền ngẩng đầu lên, cũng không định sẽ lấy bánh gà con cho cô ta.
Người phụ nữ thấy Triệu Uyển Thanh không làm thì trừng mắt nói,"Còn nói thái độ phục vụ của Trần Ký vô cùng tốt, đây là thái độ tốt sao? Cô có tin tôi sẽ tìm ông chủ của các cô ra nói chuyện hay không!"
Cô ta đứng trước quầy thái độ nạt nộ hồi lâu, nên đã sớm hấp dẫn sự chú ý của những khách hàng đứng phía sau.
Mọi người bên dưới đang xếp hàng đứng chờ mua điểm tâm, thấy người này sinh sự việc không đâu thì có người nóng nảy nói lớn,"Người này ở đâu ra, sao lại nhiều chuyện như vậy? Không mua thì mau đi chỗ khác đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-350.html.]
"Đúng vậy, đúng vậy, không thích thì đừng mua, đừng làm mất thời gian của chúng ta!"
"Có phải là cô ta cố ý làm mất thời gian để cho chúng ta không thể mua hay không?"
Triệu Uyển Thanh buông kẹp trong tay ra, vẻ mặt nghiêm túc nhìn người phụ nữ kia nói,"Tôi chính là bà chủ của Trần Ký, vừa rồi có phải cô vừa nói điểm tâm của chúng tôi không phải đồ mới phải không?"
Cô vừa lớn tiếng nói xong câu này thì cả tiệm đều lập tức yên tĩnh.
"Tôi nói sai rồi sao? Tôi vừa mới nếm thử món bánh nhân đậu xanh của cửa hàng các người căn bản không tươi chút nào, ăn còn có vị chua!" Người phụ nữ này một mực khẳng định đậu xanh không tươi.
Bên cạnh đó một vị khách hàng vừa mua bánh gạo nhân đậu xanh, còn chưa kịp đi thì nghe thấy người đàn bà nói, vội vàng bẻ một khối bánh vừa mua nếm thử.
Triệu Uyển Thanh mỉm cười với người phụ nữ,"Tươi hay không không thể mặc cho một mình cô nói được? Mọi người đều tới nếm thử đi, nếm xem món điểm tâm Trần Ký của chúng tôi rốt cuộc có tươi hay không!"
Cô cầm lấy d.a.o bắt đầu chia bánh gạo nhân đậu xanh, đem một khối bánh cắt từng miếng bánh gạo nho nhỏ, sau đó để mẹ Lâm tới phân phát cho những khách hàng còn ở trong tiệm nếm thử.
"Chỗ nào không tươi? Tôi thấy hương vị vẫn như cũ mà!" Khánh hàng vừa mới mua bánh gạo nhíu mày nói.
Tất cả khách hàng mua bánh gạo cũng đồng tình thắc mắc.
Trong lúc đó, những khách hàng đến tiệm không mua bánh gạo cũng qua nếm thử, đều cảm thấy hương vị bánh gạo trước sau như một, không cảm thấy có vị lạ như người phụ nữ kia vừa nói.
"Bà chủ, bánh gạo này ăn ngon, đậu xanh cũng tươi, người phụ nữ này chắc chắn là đang cố ý gây sự đây mà!"
"Sợ không phải người phụ nữ này tới gây sự đi?"
DTV
" Bây giờ lại còn có người như vậy, cố ý tới hãm hại tiệm bánh Trần Ký..."