Triệu Uyển Thanh cũng không cảm thấy 25% đau đớn này sẽ khiến cho người thường có thể dễ dàng tiếp nhận được... Nên trước khi làm cô vẫn báo cho người bệnh một tiếng, để ông ấy có thời gian chuẩn bị tâm lý.
Người đàn ông trước mắt có khuôn mặt nghiêm túc, đồng thời vô cùng khí phách.
Ông ấy nghe Triệu Uyển Thanh nói xong, thì mí mắt cũng không động chút nào, chỉ nói: "Làm đi."
Thấy thái độ của ông ấy như vậy, Triệu Uyển Thanh vô cùng kính nể, trong lòng âm thầm tán dương, sau đó bắt đầu dùng kim khâu...
Mũi thứ nhất đi xuống, tài xế cùng trợ thủ ở bên cạnh đều nhịn không được run rẩy, cảm giác như kim đang xuyên qua chính da thịt của mình vậy, đầu vô cùng tê dại.
Mà người phải bị khâu vết thương chân chính chỉ hơi nhíu mi một chút, thần sắc trên mặt vẫn giữ nguyên không hề thay đổi.
Triệu Uyển Thanh không có thời gian quan sát phản ứng của ông ấy, chỉ chuyên tâm vào khâu lại vết thương.
Miệng vết thương khá lớn, cô phải mấy khoảng hơn nửa giờ mới khâu và xử lý vết thương sau khâu xong.
Cuối cùng sau khi kết thúc, tất cả người trong phòng đều nhẹ nhàng thở ra.
Triệu Uyển Thanh nhìn những mũi khâu của mình, chỉnh tề lại thẳng đều, so với tay nghề trước đây còn tốt hơn.
Có lẽ là bởi vì lúc cô đến đây từng học may quần áo, nên kỹ thuật dùng kim đã tiến bộ hơn đi?
"Vết thương này mới khâu nên không được đụng vào nước, không được gãi, ăn uống cũng cần phải chú ý, chỉ nên ăn những đồ thanh đạm." Cuối cùng Triệu Uyển Thanh dặn dò một câu, và thu đồ đi khử trùng.
Triệu Uyển Thanh khâu xong không bao lâu thì bên ngoài đã có người tới.
Hóa ra là Lâm Thiệu Hoa nhân lúc cô đang khâu vết thương đã đi thông báo cho lãnh đạo của công xã gần đây, còn nhân tiện gọi người từ bệnh viện huyện đến đây.
Mấy chiếc xe Jeep ầm ầm đi vào, đầu tiên là lãnh đạo công xã ùa tới, sau đó là mấy nhân viên của bệnh viện huyện đang nâng cáng đi vào.
"Mau đưa lên bệnh viện huyện!"
Đoàn người đi vào thì liền thấy lãnh đạo lớn bình tĩnh ngồi trên giường.
Hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-347.html.]
Không phải nói vết thương rất nghiêm trọng sao? Bị vỡ đầu mà?
Đầu... Đầu sao đều đã được khâu xong rồi?
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, lãnh đạo lớn trực tiếp đứng dậy đi ra ngoài.
Nhóm lãnh đạo công xã lập tức nhanh chóng đi theo ông ấy, không có ai dám có lời dị nghị gì cả.
Lãnh đạo lớn nhìn chiếc xe đã thành phế thải của mình, rồi lại sờ nhẹ lên vết thương vừa mới khâu trên đầu mình, biết hôm nay không đi thị sát được nữa, xem ra chỉ có thể sắp xếp thời gian khác mà thôi.
Huống chi, chuyện xe mất khống chế hôm nay cũng cần phải điều tra...
Đại lãnh đạo phân phó cho người ở công xã vài câu sau đó liền cùng tài xế chuẩn bị rời đi.
Trước khi rời đi, ông nhìn thấy Triệu Uyển Thanh từ trong phòng đi ra, liền dừng lại một chút, sau đó đi đến trước mặt cô.
"Đồng chí nhỏ, cô rất tốt, làm rất tốt."
Vừa rồi nhìn thấy đồng chí nhỏ này, ông ấy lập tức liền nhớ ra cô là ai.
Đây không phải là cô gái nhỏ lần trước nhiệt tình giúp vợ của ông ấy lấy lại ví sao?
Nhìn kỹ lại khuôn mặt của cô một lần nữa, lãnh đạo lại càng có cảm giác quen thuộc...
Trước khi đến nhậm chức khu vực nào thì ông ấy cũng thường xuyên tiếp xúc với báo chí của khu vực đó, cho nên chuyện ở Cao Điền huyện Hồng Kiều có nữ đồng chí trồng được khoai lang đỏ vô cùng to thì ông ấy cũng đã đọc được.
DTV
Không nghĩ tới, vị nữ đồng chí này không chỉ có thể trồng được khoai lang tốt như vậy mà còn biết khâu vết thương, người thì chắc hẳn là một người tốt bụng.
Lần trước ra tay giúp đỡ vợ ông ấy, lần này lại chủ động ra yêu cầu khâu lại vết thương cho ông ấy...
Đủ loại trùng hợp cạnh nhau như vậy, thật đúng là dễ dàng khiến cho người ta sinh nghi ngờ.
Nhưng mà, sau khi nhận ra Triệu Uyển Thanh chính là nữ đồng chí trồng khoai lang lớn thì những nghi ngờ với Triệu Uyển Thanh trong đầu lãnh đạo lập tức tiêu tan toàn bộ.
Triệu Uyển Thanh đột nhiên bị khen, thì sửng sốt một giây, sau liền cười nói: "Chắc là, chắc là như vậy..."
Lãnh đạo đang nói về cái gì vậy?