Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 340

Cập nhật lúc: 2025-03-27 21:29:46
Lượt xem: 0

Gần đây Trần Quốc Thắng vì chuyện bị sa thải này mà rầu rĩ, anh rất muốn tìm một người cùng nghề có thể thổ lộ hết khó chịu trong lòng mình, bây giờ đụng phải Triệu Uyển Thanh, anh không thể kìm nén được nữa mà nói hết tất cả...

Thì ra vị lãnh đạo quản lý Trần Quốc Thắng trước kia đã vu khống Trần Quốc Thắng lấy lương thực công, Trần Quốc Thắng cũng không có chứng cứ chứng minh bản thân trong sạch nên đành để mặc cho nhà hàng quốc doanh sa thải mình.

"Vậy sao anh không biện minh? Chắc chắn có người nhìn thấy không phải anh lấy lương thực công." Triệu Uyển Thanh nói trúng trọng điểm.

Triệu Uyển Thanh híp mắt lại, nói: "Khó là ở chỗ này, mọi người trong đơn vị tôi đều là người của ông ta, ông ta nói tôi lấy thì người nào dám làm chứng cho tôi? Tôi cũng chỉ có thể bị đẩy ra ngoài..."

Điều khiến Trần Quốc Thắng khổ sở nhất không phải bản thân mình thất nghiệp hay không thể kiếm tiền mà chính là mình đã mất đi công việc mình yêu thích.

Anh ta thật sự yêu thích công việc làm đầu bếp, từ khi còn nhỏ và lúc đi học nghề thì anh đã rất yêu thích công việc này, sau đó được làm đầu bếp thì anh vẫn tiếp tục duy trì sự yêu thích nghề nghiệp này của mình.

Hiện nay, sự yêu thích này lại bị người ta mang đi, anh cảm thấy cuộc đời vô cùng u ám.

Mỗi ngày ở trong nhà nấu cơm, làm việc nhà, tuy vẫn có không gian để anh thể hiện nhưng cảm giác này hoàn toàn không giống nhau.

Triệu Uyển Thanh nghe anh nói vậy cũng gật đầu.

Trần Quốc Thắng nói thế này, cô có thể hiểu được, chính vì hiểu được nên mới thấy tiếc nuối cho anh...

Tiếc nuối?

Trong đầu Triệu Uyển Thanh chợt lóe lên, đột nhiên cô nghĩ đến cái gì đó.

Cô tiếc nuối cái gì chứ?

Ban đầu cô còn có ý định tìm kiếm một đầu bếp làm bánh ngọt có thể giúp mình và chị cả Triệu giảm bớt gánh nặng làm bánh ngọt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-340.html.]

Chẳng phải đã tự tìm đến cửa rồi sao?

Trần Quốc Thắng kể chuyện của mình, trên mặt lại đầy vẻ bi thương nhưng ngẩng đầu lên lại thấy Triệu Uyển Thanh vô cùng kích động, trong thoáng chốc khiến lòng anh ta cũng lạnh đi một nửa.

Chuyện gì thế này? Biểu cảm trên mặt người cùng nghề này không được đúng lắm...

Cô đang cười trên nỗi đau của người khác sao?

Trong chớp mắt, lửa giận đã xông thẳng đến đỉnh đầu, Trần Quốc Thắng vừa chuẩn bị nổi giận thì đã nghe Triệu Uyển Thanh nói: "Đồng chí Trần Quốc Thắng, chỗ này của tôi đang rất cần đầu bếp làm bánh ngọt, anh có hứng thú thử một lần không?"

Trần Quốc Thắng: "Cái gì? Cô nói cái gì?"

Thiếu một đầu bếp làm bánh ngọt?

Vậy có liên quan gì đến anh? Anh là đầu bếp nấu món mặn, anh chưa từng học làm bánh."

Anh há mồm từ chối rồi bước chân ra ngoài.

Nhưng đi được hai bước, đột nhiên Trần Quốc Thắng dừng lại.

Trần Quốc Thắng suy nghĩ nếu bây giờ anh quay về nhà, lại phải tiếp tục sống những ngày tháng chỉ được thể hiện tài năng trong căn bếp nhà mình, khiến anh cảm thấy cuộc sống của mình rất vô nghĩa...

Hay là... Thử một lần xem?

Triệu Uyển Thanh nhìn Trần Quốc Thắng tỏ ra rất bất ngờ rồi vội bỏ về nhưng sau đó đã rón rén quay lại, một mặt lúng túng nói: "Tôi phải nói rõ trước, tôi chưa từng học làm bánh ngọt, nếu cô không ghét bỏ thì tôi cũng có thể bắt đầu học từ đầu..."

DTV

Loading...