Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 297

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:21:39
Lượt xem: 7

Thật ra trình độ của nguyên chủ cũng chỉ đến tiểu học, sách giáo khoa của sơ trung đều bị nguyên chủ ném đi nơi nào đó mà không thấy đâu cả.

Triệu Uyển Thanh đành phải hỏi mượn sách của Lâm Thiệu Hoa. Con người Lâm Thiệu Hoa không có tật xấu của mấy người thích đọc sách, ví dụ như không muốn cho người khác mượn sách của mình.

Anh nói sách là để đọc, nếu để nó nằm đó bị bụi phủ, còn không bằng cho người khác mượn để họ có thể tiếp thu kiến thức.

Đổng Hiểu Phương gật đầu, nhận lấy sách mới.

Màn Thầu nhìn mẹ mình bị người khác thu hút sự chú ý, nhóc con lập tức chỉ lên con số trên mặt đất, nói: "Một, hai, ba... Chín, mười!"

Đọc xong một hàng này, cậu bé đọc thêm hàng ở dưới: "Trời! Đất! Người... Hỏa! Nước! Cây!"

Nhóc con đọc hết ba hàng chữ mà không sót một chữ nào, giọng đọc cũng không tệ.

Lần này sự chú ý của Triệu Uyển Thanh lập tức bị cậu kéo trở về.

Đổng Hiểu Phương cũng quay đầu nhìn Màn Thầu đang ưỡn ngực, ngạc nhiên nói: "Màn Thầu thật thông minh!"

Lúc mới nhận biết mặt chữ, cô bé cũng chỉ học mười chữ trong một lần, mà lúc đó cô bé cũng đã hơn mười tuổi.

Màn Thầu mới ba tuổi mà đã có thể lập tức nhận biết được hơn ba mươi chữ, cộng thêm con số.

Triệu Uyển Thanh cũng ngạc nhiên nói: "Màn Thầu, con học bao giờ vậy?"

Cô chỉ vừa mới bắt đầu dạy, chẳng qua chỉ mới dạy hai lần nhưng con trai của cô đã nhớ tất cả rồi.

Màn Thầu chắp tay ra phía sau, trên mặt làm ra vẻ cao thâm khó dò, nói: "Con vừa mới học được."

Nhóc con thường xuyên nhìn thấy vẻ mặt này của cha mình nên lén lút học theo, hôm nay cuối cùng cũng bày ra được dáng vẻ này.

Lúc này trong lòng Màn Thầu đang vô cùng phấn khởi.

"Chị Thanh, sau này chắc chắn Màn Thầu sẽ học hành cực kỳ giỏi!" Đổng Hiểu Phương khen ngợi.

Triệu Uyển Thanh bị làm cho bất ngờ nên lúc này vẫn còn đang ngơ ngác, cô chỉ cười hì hì.

Sau khi Đổng Hiểu Phương đi rồi, Triệu Uyển Thanh lau sạch chữ viết trên đất đi, lại viết thêm ba mươi chữ mới hoàn toàn khác trước đó, chỉ dạy qua một lần rồi bắt Màn Thầu đọc lại.

Kết quả Màn Thầu có thể đọc lại hai mươi chín chữ trên ba mươi chữ, mà chữ thứ ba mươi kia là Triệu Uyển Thanh cố ý viết ký hiệu tương tự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-297.html.]

Loại chữ kia quả thật vẫn rất khó với một đứa bé ba tuổi.

Mặc dù là vậy Triệu Uyển Thanh vẫn rất kích động. Đây chính là một thiên tài!

"Màn Thầu giỏi của mẹ! Con trai cả tài giỏi của mẹ!"

DTV

Triệu Uyển Thanh ôm Màn Thầu, hôn lên gương mặt nhỏ của nhóc con!

Gương mặt Màn Thầu đã đỏ ửng, nhóc con hơi xấu hổ,

Sau lưng mẹ, cha đã nói với nhóc con rằng, con trai đã lớn không thể để mẹ hôn mãi.

Lâm Màn Thầu bây giờ đã là một đứa bé ba tuổi rồi, sau này phải bớt để mẹ hôn lại mới được.

Thế là. . Màn Thầu bị mẹ hôn vẫn vô cùng phấn khích!

Màn Thầu âm thầm quyết định chờ cho đến khi nhóc con được... Năm tuổi trở đi mới tiếp tục làm đứa trẻ đã lớn!

Triệu Uyển Thanh không có ý định rêu rao chuyện nhà mình có thần đồng.

Cô cảm thấy cho dù đứa nhỏ có là thiên tài cũng nên đối xử với nó như những đứa bé bình thường khác.

Chỉ ở phương diện học hành là không giống nhau nhưng ngày thường vẫn nên đối xử với nhóc con như một đứa bé bình thường thì tốt hơn.

Nếu không, để đứa bé gắn cho cái nhãn là thiên tài ngay từ nhỏ sẽ bị nhiều người nhìn ngó, sự chú ý này hầu như đều không tốt cho sự trưởng thành và phát triển tính cách của đứa nhỏ.

Buổi tối Lâm Thiệu Hoa trở về, Triệu Uyển Thanh lập tức nói cho anh nghe việc này.

Trái lại với cô, Lâm Thiệu Hoa hoàn toàn không cảm thấy ngạc nhiên, mà tự mình ôm Màn Thầu sang một bên kiểm tra thử, sau đó mới tin lời vợ mình.

Trước kia anh đã biết được con trai trưởng của mình rất thông minh, có một số trò ranh ma, anh vốn cho rằng nhóc con cũng chỉ lanh lợi, lém lỉnh mà thôi, thật không ngờ là kiểu IQ cao.

Tối thiểu ở phương diện trí nhớ, cậu bé đã siêu việt hơn người thường.

"Em chưa nói việc này ra ngoài chứ?" Lâm Thiệu Hoa nhìn Triệu Uyển Thanh.

Triệu Uyển Thanh thấp giọng, nói: "Đó là đương nhiên!"

Hai người liếc nhìn nhau, ngầm hiểu ý.

Loading...