Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 294

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:21:14
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm ngũ muội tức giận đến mức mắng Lâm lục muội vài câu, thế là bà cụ Lâm nghe thấy mà bước ra.

"Giữa ban ngày ban mặc còn muốn ầm ĩ cái gì?"

DTV

Bà cụ Lâm cầm quải trượng gõ mạnh xuống đất mấy lần, trên mặt đầy vẻ giận dữ.

Lâm tứ muội lập tức kể lại chuyện ngoài đồng vừa rồi cho bà cụ Lâm nghe, sau đó bản thân mình thì quay ra đồng làm tiếp công việc.

Còn về việc dạy dỗ Lâm ngũ muội... Đương nhiên là để lại cho bà cụ Lâm.

Sáng ngày hôm đó, Lâm ngũ muội đứng trong nhà cũ bị bà cụ Lâm mắng cho một trận, đợi đến khi bác dâu hai nhà họ Lâm về đến, hai mẹ con lại bị bà cụ Lâm mắng cho một trận nữa.

Lúc bác dâu hai kéo theo Lâm ngũ muội ra khỏi nhà cũ thì sắc mặt còn đen hơn cả đ.í.t nồi.

Trở về nhà mình, bác dâu hai cẩm cây củi chỉ vào Lâm ngũ muội, nói: "Mày nói xem, mày làm gì nói mấy lời như thế ở bên ngoài? Bây giờ bà nội của mày mắng mày, mày đã vui chưa? Làm liên lụy đến tao cũng bị mắng theo!"

Lâm ngũ muội khóc lóc nước mắt nước mũi đã đầy mặt nhưng trong lòng vẫn không phục, thế là lập tức tranh luận: "Con nói sai sao? Họ giúp chúng ta một chút thì thế nào? Chắc chắn là chị dâu cả và chị tư cố ý không giúp chúng ta, miếng đất nhà chúng ta nhỏ như thế, cũng không có phiền gì, hu hu..."

Lồng n.g.ự.c bác dâu hai chập chùng lên xuống, nửa ngày sau mới buông cây củi xuống, trầm giọng nói: "Con nói cũng đúng... Đại phòng và tam phòng chính là cố ý..." Bắt tay nhau nhằm vào nhị phòng của họ.

"Đừng khóc nữa! Phiền c.h.ế.t mất!" Bác dâu hai đuổi Lâm ngũ muội ra ngoài, còn mình thì ngồi trong phòng, sắc mặt hầm hầm.

Giữa trưa, bác hai Lâm quay về nhà chỉ nhìn thấy Lâm lục muội đang nấu cơm trong bếp nên hỏi: "Mẹ của con đâu? Chị của con nữa? Sao chỉ có một mình con nấu cơm thế này?"

Lâm lục muội kéo tay áo cha mình, chỉ vào phòng ngủ lớn, rồi chỉ vào phòng ngủ nhỏ.

"Hôm nay mẹ và chị năm bị bà mắng, bây giờ còn đang tức giận ở trong phòng..."

Bác hai Lâm thầm nhủ chắc chắn do vợ và con gái lớn lại làm ra chuyện gì không hay rồi, nếu không mẹ của ông cũng không tự nhiên mà mắng người như thế.

"Mặc kệ mẹ con họ, ba cha con chúng ta ăn cơm, làm việc đến trưa thế này mệt muốn c.h.ế.t rồi!"

Bác hai Lâm cũng không muốn quản hai người phụ nữ phiền phức trong nhà mình nữa, ông vừa nói vừa hối thúc Lâm tam và Lâm lục muội dọn cơm ra bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-294.html.]

Ba cha con ăn được một nửa thì cửa phòng ngủ lớn và phòng ngủ nhỏ đồng thời mở ra, bác dâu hai và Lâm ngũ muội tự mình đến nhà bếp lấy bát, im lặng ngồi vào bàn ăn cơm...

Bác hai Lâm chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, không thèm nói gì. ...

Lâm ngũ muội bị mắng một trận, sang ngày hôm sau không dám làm ầm ĩ nữa, thành thật đến phần đất nhà mình mà cuốc đất.

Sau khi gieo hạt giống xuống một một cơn mưa mùa hè cũng kéo đến, nhiệt độ dần dần tăng cao...

Một ngày mùa hè nọ, hạt giống trong đất cũng chịu nảy mầm và càng ngày càng lớn nhanh hơn.

"Còn phải bón phân sao?" Triệu Uyển Thanh ngồi trước cửa, cô ngạc nhiên nói.

Lâm tứ muội gánh hai thùng phân đến, đứng trước mặt Triệu Uyển Thanh, nói: "Tất nhiên rồi ạ. Tuy đây chỉ là đất trồng đồ ăn cho heo nhưng cũng phải chú ý chăm sóc nó, không thể tùy ý gieo trồng xuống rồi bỏ mặc nó được."

Triệu Uyển Thanh thật sự cho rằng có thể tùy tiện trồng: "..."

Cô nhìn cái thùng Lâm tứ muội gánh đến, tuy có nắp đậy nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi hôi thuốc bốc lên...

Cái này... Không phải phân chuồng đó chứ?

Triệu Uyển Thanh giống như c.h.ế.t đứng.

"Cái kia... Em chờ chị một chút..."

Triệu Uyển Thanh luống cuống tay chân, thả miếng vải đang thêu trên tay xuống, cô chạy đến nhà vệ sinh ở sân sau, nhìn thoáng qua.

Chỉ mới nhìn thoáng qua, Triệu Uyển Thanh lập tức cảm giác được phòng tuyến cuối cùng trong lòng mình đã sụp đổ rồi.

Không được! Không được! Cô là người hiện đại, cô thật sự không thể làm được việc này...

Nhưng không bón phân thì không được.

Đột nhiên Triệu Uyển Thanh nhớ đến khu bồi dưỡng của mình trong không gian...

Loading...