Đổng Hiểu Binh ngơ ngác. Ban đầu cậu bé còn muốn nhịn nhưng chợt nhớ đến lời chị Thanh đã dạy mình.
Đổng Hiểu Binh lập tức ưỡn n.g.ự.c lên, lớn tiếng nói: "Mới không phải! Hôm qua chúng tôi ở đây đều đã xới đất lên hết rồi, chỉ có chị không đến xới đất lên thôi."
Hiển nhiên Lâm ngũ muội không tin lời Đổng Hiểu Binh nói, lúc muốn nói thêm gì đó thì Lâm tứ muội đã hét lên.
"Ngũ muội! Em đến đây!"
Lâm tứ muội cảm thấy trên mặt mình như có lửa đốt. Lâm ngũ muội này có bất trị hơn nữa thì cũng là người của nhà họ Lâm.
DTV
Ở bên ngoài làm ra chuyện như vậy còn không phải làm mất mặt người nhà họ Lâm sao?
"Tất cả mọi người ở đây đều có thể làm chứng hôm qua em không đến mà tất cả chúng tôi đều đến, chúng tôi đã cuốc đất, xới đất, còn em chưa cuốc, chưa xới đất nên đương nhiên đất của em vẫn còn rắn và cứng!" Lâm tứ muội nói.
Những người phụ nữ khác cũng nhao nhao gật đầu với Lâm tứ muội.
"Cháu không ra đây cuốc đất còn không cho phép chúng tôi cuốc đất sao?"
"Bây giờ đất của mình vẫn còn rắn, cứng thì trách ai ? Còn không phải nên trách cháu sao?"...
Lâm ngũ muội bị mọi người nói mà không thể phản bác lời nào nhưng não đã xoay chuyển rất nhanh, lại hỏi: "Vậy cũng không có khả năng. Làm sao các người có thể xới hết đất lên chỉ trong hôm qua được? Chắc chắn các người đang lừa gạt tôi!"
Lúc này Triệu Uyển Thanh cũng không nghe vào được nữa...
"Dùng bò cày đất, hiểu chưa?" Triệu Uyển Thanh nhếch đuôi lông mày, nói.
Lâm ngũ muội nhìn thấy dáng vẻ ung dung của Triệu Uyển Thanh thì trong lòng càng ngột ngạt.
"Vậy vậy... Các người dùng bò xới đất cho mình, vậy sao không biết thuận tiện xới giúp tôi? Đất nhà tôi cũng chỉ một miếng nhỏ thế này, các người cứ tùy tiện cho bò chạy tới chạy lui hai vòng không phải tốt rồi sao? Các người đều cố ý nhằm vào tôi!"
Lâm ngũ muội lớn tiếng la lên, dáng vẻ mình nói rất có đạo lý.
Thế nhưng vừa dứt lời thì bốn phía trên đất đều chìm vào im lặng.
Những người phụ nữ đang làm việc ngẩng đầu lên nhìn Lâm ngũ muội như nhìn một con khỉ, sau đó lại tiếp tục làm việc.
Triệu Uyển Thanh liếc nhìn Lâm ngũ muội thêm một lần, cuối cùng cũng không muốn để ý đến cô nhóc nữa, tiếp tục công việc gieo trồng của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-293.html.]
Lâm tứ muội vừa nghe Lâm ngũ muội nói mấy lời không cần mặt mũi thế này, trong thoáng chốc cô ấy chỉ cảm thấy mặt mình nghẹn đến luống cuống.
"Em ra đây!"
Lâm tứ muội cũng ném luôn cái cuốc, vươn tay kéo Lâm ngũ muội lên bờ...
Mọi người nhìn thấy Lâm tứ muội kéo Lâm ngũ muội đi rồi, lúc này mới xì xào nói tới nói lui.
"Nó còn không biết ngại, còn bảo chúng ta cày đất giúp nó? Chúng ta là đứa ở cho nhà nó sao?"
"Đúng vậy, bây giờ đã là xã hội mới rồi, địa chủ đều bị đánh ngã, nó còn tưởng mình là ai? Còn muốn bắt người ta đến làm việc cho mình vô duyên vô cớ như thế..."
"Uyển Thanh, tính tình em chồng của cô như thế, sau này làm sao lấy chồng?"
Triệu Uyển Thanh nói rất thản nhiên: "Em ấy cũng không phải em chồng nhà cháu ạ, là con gái bác dâu hai."
Dù sao cũng không phải em gái ruột của Lâm Thiệu Hoa, chỉ là em họ mà thôi.
Có thể cư xử tốt thì cô cũng đối đãi tốt lại, còn không tốt, cô cũng không nhận thân.
Còn về chuyện sau này, làm sao Lâm ngũ muội lấy chồng?
Vấn đề đó cứ đề bác dâu hai lo, liên quan gì đến nhà cô?...
Lâm tứ muội bỏ làm kéo theo Lâm ngũ muội về nhà, lúc này người của nhà họ Lâm đều đã ra đồng làm việc.
Nhà cũ bên kia cũng chỉ có hai ông bà cụ lớn tuổi, nhị phòng thì có Lâm lục muội ở nhà.
Tiếng hai người ồn ào không nhỏ, khi còn chưa đến cửa thì Lâm lục muội đã nhô đầu ra nhìn" "Chị tư, hai người đang chơi cái gì vậy?"
Lâm tứ muội khoác tay, ra hiệu cho cô bé biết chuyện không liên quan đến mình, lúc này Lâm lục muội mới rụt cổ lại, còn thuận tay đóng cửa lại luôn.
Lâm ngũ muội suýt nữa đã bị hành động ngu xuẩn của em gái ruột làm cho tức chết!
Rõ ràng chị tư kéo mình về đây để ông bà nội mắng mình.
Em gái không cứu mình còn đóng cửa lại!