Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 284
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:20:54
Lượt xem: 10
Một số nguyên liệu mua ở nhà lớn trước, không đủ thì phải bảo Lâm Thiệu Hoa đi chợ đen mua về.
Dù sao tiền nguyên liệu cũng phải tốn, cũng không có ai có thể cho cô được!
Cũng không bằng là lấy từ người nhà trước.
Huống chi bà nội Lâm và ông nội Lâm lúc trước cũng đã giúp đỡ Lâm Thiệu Hoa đi học, đối với tam phòng của bọn họ giúp đỡ rất nhiều, hiện giờ tam phòng đã khấm khá lên thì cũng nên kéo thêm nhà lớn mới đúng.
Bà nội Lâm cũng không phải là lần đầu tiên bán lương thực cho Triệu Uyển Thanh, nên lần này cũng là ngựa quen đường cũ.
Vừa nghe Triệu Uyển Thanh nói muốn làm bánh cuộn thì bà nội liên tục nuốt nước miếng nhưng cũng không thể ngăn được nó tiếp tục chảy ra...
Tuy rằng không biết đây là món gì, nhưng vừa nghe liền có cảm giác nó ăn rất ngon!
"Cháu yên tâm, đậu đó đó trong nhà cũng chưa ai ăn, lát nữa ta sẽ đi lấy, rồi đưa qua cho cháu toàn bộ, nhưng còn về đậu nành... Bác gái cháu chắc là muốn giữ lại một chút để cho Chu Hồng Anh dùng lúc ở cữ, nên có thể bán cho cháu cũng không nhiều lắm..."
Mặc dù bác cả Lâm ở nhà lớn, nhưng người làm chủ vẫn đang là hai ông bà cụ Lâm.
Bà nội Lâm chỉ cần ho nhẹ một tiếng thì những người khác trong nhà cũng không có ai dám chất vấn cô đi lấy đồ ở đâu ra.
Buổi tối hôm đó Triệu Uyển Thanh ở nhà chính thu được một lượng đồ lớn, sau khi kiểm tra một hồi thì cô liền đếm tiền đưa cho bà nội Lâm.
Bà nội Lâm mặt đầy vui vẻ nhận lấy tiền, sau lại đưa trả lại cho cô năm đồng,"Đợi khi cháu làm ra thì đưa đến cho bà một phần, không phải là bà thèm ăn mà là bà muốn ăn thử xem có ngon không!"
Triệu Uyển Thanh cũng không làm ra vẻ liền nhận lấy năm đồng kia, cô cũng định là sau khi làm xong thì sẽ đưa qua nhà chính mấy cân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-284.html.]
Ngày hôm sau, Lâm Thiệu Hoa mang theo đậu nành đến cối đá để xay thành bột đậu nành.
Sai khi xay thành bột đậu nành, Triệu Uyển Thanh lập tức bắt tay vào việc làm bánh.
Bột nếp và bột mì sau khi tạo hình xong thì được hấp trong nồi chưng, sau lại được lấy ra và được cán phẳng, trước đó nhân đậu đỏ và đậu nành đã được làm sẵn ra, khi cán chúng với nhân đậu đỏ rồi lăn qua một lớp đậu nành thì mẻ bánh cuộn liền ra đời.
Triệu Uyển Thanh đem bánh này cắt thành những miếng nhỏ, cả nhà gấp gáp chờ không được, ai nấy đều lấy một miếng nếm thử.
Bánh cuộn vừa mềm vừa thơm, ăn lại không bị ngấy, ai nấy trong nhà đều nhất trí khen ngợi.
Tiểu Lâm ăn hết hai cái còn cảm thấy chưa no lại cầm lên một cái nữa hỏi,"Chị dâu, điểm tâm này sao lại gọi là lừa lăn lộn? Vừa rồi chị làm cũng không có lăn lộn mà?"
DTV
Triệu Uyển Thanh bị lời của cậu hỏi làm cho dở khóc dở cười, nghĩ đến bản thân mình lúc trước khi nghe thấy tên bánh này cũng nghĩ như vậy, nên cũng không có mặt mũi nào cười nhạo tiểu Lâm.
"Ừm... Nguồn gốc của loại bánh này có mấy giả thuyết kể lại, cái nổi tiếng nhất là thái hậu trong cung muốn ăn điểm tâm, đầu bếp sau khi làm xong thì đưa cho một người thái giám tên Lừa đưa qua, ai ngờ thái giám này không cẩn thận làm điểm tâm đổ lăn lên đậu nành, đợi khi thái hậu muốn ăn điểm tâm thì đầu bếp cũng chưa kịp báo, nên chỉ có thể trình điểm tâm lên, chỉ là trời xui đất khiến món này khiến thái hậu vô cùng yêu thích, sau đó món này được truyền ra với cái tên lừa lăn lộn."
Người một nhà ở một bên ăn điểm tâm, một bên nghe cô giảng giải, ai nấy đều vô cùng tập trung lắng nghe.
Khi trở về phòng Lâm Thiệu Hoa giữ lấy Triệu Uyển Thanh nói,"Mấy thứ này em nghe ai nói?"
Triệu Uyển Thanh chớp mắt: "Hả... Trước kia xem sách thấy..."
Lâm Thiệu Hoa nhìn chăm chú vào cô một lát cuối cùng cúi đầu hôn đi bột đậu nành còn sót lại bên miệng cô, nhỏ giọng nói: "Những việc này về sau không được nói ra bên người, biết chưa?"
Triệu Uyển Thanh bị hôn thì sửng sốt, chỉ biết gật đầu.