Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 271

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:47:19
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Lâm đã ăn hết một cây kẹo mút, cậu đang cắn lấy que gỗ: "Rất ngọt! Còn có mùi của quýt nữa!"

"Cái này gọi là kẹo mút, khi ăn có thể vừa cầm trên tay vừa ăn, có phải như vậy rất thú vị không?" Triệu Uyển Thanh hỏi.

Tiểu Lâm gật đầu: "Vâng! Cái này còn thú vị hơn kẹo sữa! Sau này em đều muốn ăn kẹo mút."

Số kẹo mút này khiến mọi người trong nhà đều giật mình.

Cũng không phải kẹo có vị ngon thế nào mà nhờ có que gỗ khiến chuyện ăn kẹo càng trở nên thú vị hơn.

Đến mẹ Lâm đã là một nửa bà cụ mà khi ăn kẹo mút cũng cảm thấy thú vị.

DTV

Thế là mùa xuân này cả nhà họ lại lên trận một lần nữa, bắt đầu gấp rút làm kẹo mút.

Lúc chị cả Triệu và Triệu Nhị đến, Triệu Uyển Thanh cũng đưa kẹo mút này cho họ ăn thử, hai người đều cảm thấy vừa ngon vừa thú vị.

Triệu Uyển Thanh dạy lại cách làm cho chị cả Triệu, bảo chị ấy trở về tự thực hành.

Ngoài ra, Triệu Uyển Thanh còn bảo Triệu Nhị đem việc về cho Cha Triệu.

"Món kẹo này cần dùng không ít que gỗ, trong nhà chúng ta phải vội vàng làm kẹo nên không có thời gian làm nhiều que gỗ như vậy, nghề mộc của cha và Triệu Đại không tệ, có lẽ làm cái này cũng không thành vấn đề..."

Triệu Uyển Thanh đưa que gỗ Lâm Thiệu Hoa đã làm cho Triệu Nhị, bảo cậu ta mang về cho Cha Triệu và Triệu Đại dựa theo kích thước thế này mà làm.

"Làm thứ này không phải tốn nhiều gỗ đâu nhưng tốn phí gia công nên chị sẽ thu mua cứ hai mươi chiếc que thế này là một hào, em quay về nói với cha và anh trai của em."

Ở thời đại này, một cân gạo là một hào năm, cho nên Triệu Uyển Thanh cảm thấy thu mua hai mươi que với giá một hào cũng rất có lợi nhuận rồi.

Triệu Uyển Thanh dặn dò chuyện làm que kẹo xong, chị cả Triệu và Triệu Nhị cũng lập tức quát về thôn Hoàng Thổ.

Trở về nhà mình, chị cả Triệu vào bếp bắt tay vào làm thử món kẹo mút.

Chị cả Triệu cũng có thể tự mình mua được đường nhưng quýt thì không có nên Triệu Uyển Thanh đã đưa cho chị ấy một giỏ quýt, chờ đến khi thu mua lại thành phẩm kẹo mút của chị ấy, Triệu Uyển Thanh sẽ giảm giá thu mua lại một cách thích hợp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-271.html.]

Cha Triệu và Triệu Đại nghe Triệu Nhị nói lại việc làm que gỗ, họ cầm que gỗ lên nhìn: "Có thể làm được. Chị con muốn bao nhiêu que?"

"Chị hai nói mọi người làm bao nhiêu chị ấy mua bấy nhiêu, cha và anh cả cứ thong thả làm."

Cha Triệu và Triệu Đại lập tức bắt đầu bắt tay vào làm.

Trái lại không phải vì họ nghĩ đến mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ vì họ không muốn làm trễ nãi công việc của Triệu Uyển Thanh.

Chẳng phải nói không có que gỗ này sẽ không thể nào làm thành kẹo mút sao?

Vì vậy mà họ càng muốn lành nhanh hơn...

Sau khi làm ra đợt kẹo đầu tiên, dựa theo thiết kế trước đó của Triệu Uyển Thanh, dùng giấy gói dầu bọc năm que lại chung với nhau.

"Chị hai, cái này phải bán theo từng bó thế này sao?"

Triệu Nhị đi theo chị cả Triệu đến nhà họ Lâm, cậu ta tò mò vì sao phải bó năm cây kẹo vào một gói như vậy.

Triệu Uyển Thanh cầm lấy một bó năm cây kẹo đã được gói kỹ lại, nói: "Đương nhiên là vì muốn bán tốt hơn."

Triệu Nhị: "Hả? Đây là cách buôn bán gì thế?"

"Vì chi phí đường khá cao, nếu bán theo từng cân thì chắc chắn sẽ không có lời, mà bán từng que thế này thì giá lại đắt sẽ gây ra bất lợi cho tiêu thụ, nếu chúng ta bó nó lại thế này rồi bán, mỗi bó là một đồng năm, mua hai bó được tặng một bó, như vậy chắc chắn sẽ bán chạy hơn."

Cách tiêu thụ này được Triệu Uyển Thanh lấy cảm hứng từ Lâm Thiệu Hoa trước đây.

Triệu Nhị vừa nghe đã hiểu, trên miệng lập tức đầy những lời tán thưởng Triệu Uyển Thanh biết làm ăn.

Cùng ngày đó, cậu ta và Lâm Thiệu Hoa đều cõng sọt bánh ngọt và kẹo trên lưng đi đến chợ đen, kết quả còn chưa hết giờ trưa thì đã trở về.

Loại kẹo thế này quá mới lạ, mọi người chưa từng nhìn thấy, chợt nghe nói một đồng năm một bó thế này cũng cảm thấy đắt nhưng lại nghe nói thêm mua hai bó được tặng một bó, lúc này lại cảm thấy rất hời.

Họ có cảm giác nếu mình không mua sẽ rất lỗ.

Loading...