Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 196

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:29:46
Lượt xem: 10

Ngày đầu tiên bắt đầu công việc, Triệu Uyển Thanh cũng trao đổi tình cảm một phen với bò.

Bò của đội sản xuất trong thôn Thủy Truân là bò cái nên Triệu Uyển Thanh đặt cho nó cái tên là A Hoàng.

Tính tình A Hoàng rất dịu dàng, ngoan ngoãn, Triệu Uyển Thanh sờ nó thế nào nó cũng không khó chịu khiến cô càng yêu thích nó.

Hôm qua cô đã hỏi thăm vợ của đại đội trưởng để nắm rõ toàn bộ tin tức liên quan đến A Hoàng.

A Hoàng đã hơn hai tuổi nhưng chưa từng phối giống, điều này hơi khác với những gì Triệu Uyển Thanh đã đọc trong sách. Trong sách nói bò cái được mười sáu đến mười tám tháng là có thể phối giống là thời gian thích hợp nhất.

Vợ của đại đội trưởng giải thích: "Năm ngoái cũng kéo đi đến đại đội gần đây phối giống, nhưng không biết thế nào mà không phối được, uổng công đại đội chúng ta có bò cái."

DTV

Vợ của đại đội trưởng nói đến đây cũng thấy tiếc nuối, Triệu Uyển Thanh cũng có thể hiểu được.

Lúc này bò rất quan trọng trong nông nghiệp, nhất là vào những mùa cày bừa, thu hoạch hàng năm, nếu trong đội có nhiều bò hơn thì có thể chia sẻ nhiều vất vả hơn.

Công xã khá nghèo nên một đại đội có được một con bò đã là không tệ rồi.

Nếu con bò cái này có thể sinh được vài con nghé con thì đại đội của thôn Thủy Truân xem như phát tài rồi.

Lúc Triệu Uyển Thanh nghe bà ấy nói, trong đầu cô lập tức nhớ đến... Trong không gian của cô có chiếc lược phối đôi.

Đây không phải đặc biệt chuẩn bị cho công cuộc nuôi bò của cô sao?

Chờ đến dịp phối giống năm nay, cô sẽ lấy cái lượt này ra chải, cần gì phải sầu lo A Hoàng không mang thai nữa?

"Yên tâm đi! Năm nay chắc chắn tao sẽ nộp mày cho bạn trai mày!" Triệu Uyển Thanh xoa đầu A Hoàng, cười vô cùng vui vẻ.

A Hoàng tập trung ăn cỏ lúa mạch đen: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-196.html.]

Giữa trưa lại đến giờ cho ăn, buổi chiều tối lại đến thả bò một lần. Một ngày nuôi bò của Triệu Uyển Thanh như vậy là hoàn thành.

Bình thường cô ở trong nhà cũng không có việc gì để làm, ngoài trừ cuối tuần phải bận rộn làm một ít bánh ngọt, thời gian còn lại thì đều rảnh rỗi.

Trong nhà, mọi người đều có việc, trước đây khi Triệu Uyển Thanh ở nhà, cô có thể ở cạnh Màn Thầu mọi lúc.

Bây giờ Triệu Uyển Thanh đã nhận công việc nuôi bò, tuy thời gian cô đi ra ngoài rất ngắn nhưng tóm lại vẫn có một khoảng thời gian không có ở nhà.

Rất đương nhiên Triệu Uyển Thanh không yên tâm để Màn Thầu ở nhà một mình, mà dẫn nhóc con ra ngoài lại quá nóng.

Thế là lúc cô ra ngoài chăn bò thì sẽ đưa Màn Thầu đến chỗ bà cụ Lâm và ông nội Lâm, nhờ họ trông giúp.

Hai công bà cụ rất vui vẻ nhận lấy công việc này, bình thường cứ cách mấy ngày họ mới đi thăm Màn Thầu, căn bản là nhìn không đã. Bây giờ mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cháu trai rồi, chuyện tốt thế này, họ cầu còn không được!

"Cháu yên tâm đi làm đi! Màn Thầu ở chỗ này của bà còn không an toàn sao? An toàn thế này mà!" Bà cụ Lâm không kịp chờ đợi, lập tức vươn tay ôm Màn Thầu đến.

Màn Thầu rơi vào vòng tay của bà, nhóc con không khóc, không nháo, cứ ngoan ngoãn ngồi yên như thế.

Thấy vậy Triệu Uyển Thanh cũng yên tâm đi ra.

Chu Hồng Anh nhìn thấy Màn Thầu cũng nhịn không được mà ôm mấy lần.

Bây giờ cô ấy đã qua giai đoạn thai nghén nên ăn uống rất ngon miệng.

Màn Thầu trắng trẻo, rất đáng yêu, cánh tay và chân giống như củ sen, quan trọng hơn là nhóc con chính là con trai.

Mặc dù Chu Hồng Anh không mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ nhưng trước khi kết hôn đã phải chịu sự chỉ bảo của mẹ mình.

Bà ấy nói thai thứ nhất nên là con trai, vì như vậy áp lực sau này sẽ bớt đi.

Thế là cô ấy cũng hy vọng mình gần gũi với Màn Thầu khiến cái thai trong bụng được lấy chút may mắn, sinh ra một bé trai đáng yêu, tuấn tú như Màn Thầu!

Loading...