Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 190
Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:28:52
Lượt xem: 11
Cách giải quyết vấn đề tốt nhất chính là ném vấn đề cho người khác.
Quả nhiên Đổng Hiểu Hà phải suy nghĩ trong chốc lát, sau đó cô ấy lập tức nghĩ ra được cách giải quyết: "Thế này nhé, chú liệt kê một bảng danh sách các ứng cử viên ra, bảo họ phải tự mình tranh thủ trước mặt cả thôn, sau đó mọi người trong thôn bỏ phiếu, người nào có nhiều phiếu hơn thì chọn người đó. Thế nào?"
Đổng Hiểu Hà và Triệu Uyển Thanh đã quen biết trong một thời gian không ngắn, mà đối với năng lực của Triệu Uyển Thanh, Đổng Hiểu Hà rất tin tưởng.
Người ưu tú chính là làm cái gì cũng ưu tú.
Cô ấy rất tin tưởng người bạn thân của mình có thể giành lấy phần công việc này, không thành vấn đề!
Ánh mắt đại đội trưởng sáng lên, nói: "Ý kiến hay!"
Song phương đều đạt được mục đích của mình, lần này cuộc trò chuyện của hai người đã kết thúc trong vui vẻ...
Đổng Hiểu Hà quay lại nhà họ Lâm thông báo cho Triệu Uyển Thanh: "Mọi chuyện cũng ổn rồi, đến lúc đó chị chỉ cần chuẩn bị một chút là được..."
Triệu Uyển Thanh cứ tưởng bản thân đã chắc chắn nắm được công việc nuôi bò này, hỏi: "Chuẩn bị cái gì?"
DTV
Đổng Hiểu Hà: "Chuẩn bị phần tranh luận trước mặt cả thôn. Chú của em đã nói có rất nhiều thanh niên trí thức cũng đang hỏi thăm công việc này, cho nên em đã đưa ra ý kiến này cho chú ấy. Em tin tưởng chị! Chắc chắn sẽ không có vấn đề gì."
Triệu Uyển Thanh: "..."
Thế này mà gọi là cũng ổn rồi?
Thế này rõ ràng là không ổn chút nào.
"Được rồi, chị sẽ cố gắng hết sức..."
Sau khi Đổng Hiểu Hà ra về, Triệu Uyển Thanh suy đi nghĩ lại rất lâu, cô cảm thấy phần công tác nuôi bò này thật sự rất tốt, nhất định phải tranh về!
Nhưng phải làm thế nào để tranh được?
"Hệ thống, hệ thống, cậu nhanh nghĩ cách giúp tôi đi! Tôi chưa từng nuôi bò." Triệu Uyển Thanh nằm trên giường, trong lòng âm thầm kêu gọi hệ thống.
[Mời ký chủ vào giao diện của thương thành xem thử!]
Giao diện của thương thành?
Trong lúc sắp c.h.ế.t Triệu Uyển Thanh cũng giật mình ngồi dậy. Cô vỗ đùi thốt lên: "Sao mình lại quên mất bàn tay vàng này nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-190.html.]
Cô lập tức mở giao diện của thương thành ra, nhập vào hai chữ "nuôi bò".
Trong nháy mắt, trên giao diện đã hiện lên rất nhiều thương phẩm.
Video giáo trình nuôi bò, sách dạy nuôi bò, trò chơi nuôi bò...
Trong những thương phẩm lòe loẹt này, Triệu Uyển Thanh lựa chọn một quyển sách nhìn có vẻ đáng tin nhất.
(Làm thế nào để nuôi một con bò)
Thương phẩm trình bày rất cụ thể, bên trong tập hợp tất cả kinh nghiệm nuôi bò, được soạn bởi một vị bậc thầy về nuôi bò.
Giá bán của quyển sách là hai trăm tích phân, Triệu Uyển Thanh cũng không hề nghĩ ngợi, cô mua ngay.
Số dư hiện nay của cô là hai vạn tích phân nên hai trăm tích phân thế này cũng không phải đắt.
Ấn mở quyển sách ra, Triệu Uyển Thanh nhìn rất chăm chú...
Một mực xem sách cho đến giờ làm cơm tối, Triệu Uyển Thanh mới lưu luyến không rời mà buông quyển sách xuống.
Tiêu mất hai trăm tích phân quả thật rất đáng giá!
Nhìn quyển sách này , Triệu Uyển Thanh cảm thấy bây giờ bản thân cô cũng trở thành một chuyên gia nuôi bò ròi.
Cô vừa xem sách vừa ghi chú lại, tiện thể sau này có thể vận dụng vào công việc.
Cố gắng học tập một ngày, Triệu Uyển Thanh đứng dậy duỗi lưng một cái, vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã nhìn thấy Màn Thầu đang phá nhà một cách không kiêng nể gì.
Triệu Uyển Thanh đi đến ôm con trai lên, thoải mái giày vò gương mặt nhỏ, non mềm của con trai: "Màn Thầu lại không nghe lời?"
Màn Thầu nghẹn đỏ mặt, nhóc con vùng vẫy mấy lần, sau đó cậu ngạc nhiên phát hiện ra bản thân căn bản không có cách nào thoát khỏi bàn tay của mẹ nên lúc này nhóc con đành chịu thiệt thòi, để Triệu Uyển Thanh tùy ý xoa nắn.
Triệu Uyển Thanh cẩn thận quan sát biểu cảm của nhóc con nên rất đương nhiên cô cũng phát hiện sự thay đổi nhỏ này của con trai.
Hừ! Nhỏ như vậy mà đã biết suy nghĩ cẩn thận thế này!
Còn muốn thoát khỏi tay mẹ?
Triệu Uyển Thanh và con trai mình giống như người vừa uống nửa viên thuốc tăng lực vậy.