Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 184

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:28:40
Lượt xem: 15

Rất nhanh sau đó, ở trước mặt mọi người, Chu Hồng Anh xé bánh, kẹp lấy đồ ăn trên hai đĩa, ăn cho đến khi bụng căng tròn.

Ăn xong còn ợ một cái...

"Hồng Anh, có còn thấy buồn nôn không?" Bác dâu cả nhà họ Lâm thận trọng hỏi.

Chu Hồng Anh nhớ đến mùi vị đồ ăn vừa rồi, cô ấy hoàn toàn không có cảm giác buồn nôn, thậm chí còn cảm thấy có thể ăn thêm một đĩa thịt gà xào cay nữa.

Trước giờ cô ấy cũng không phải người tham ăn, thế mà bây giờ lại trở thành tham ăn rồi.

Chu Hồng Anh bị suy nghĩ của mình dọa sợ, trên mặt tỏ ra ngoại ngùng: "Không, không buồn nôn ạ."

Bị giày vò một buổi trưa thế này, bác dâu cả nhà họ Lâm xem như đã hiểu được, hiện nay con dâu của bà ấy thích ăn mấy món có vị nặng.

Nắm được trọng điểm, cuối cùng vấn đề ăn không vào của Chu Hồng Anh dần dần đã được trị khỏi. ...

Thời gian dần trôi, ngày tháng thoi đưa.

Mùa xuân đã kết thúc, tiếng ve kêu từng đợt, khắp nơi ở huyện Cao Điền bắt đầu bước vào đầu hạ.

Mùa hạ đã đến, Triệu Uyển Thanh lập tức thèm ăn dưa hấu.

Muốn gì có nấy.

Khu trồng trọt trong không gian, thực vật mới vừa thu hoạch cũng chính là dưa hấu.

Tính toán lại thì lợi nhuận từ dưa hấu cao hơn táo nên Triệu Uyển Thanh quyết định đào gốc táo lên, cô dùng toàn bộ đất đen trồng dưa hấu.

Từ khi mở được khu trồng trọt này, Triệu Uyển Thanh đã được nếm thử rất nhiều loại.

Ví dụ như cô trồng tất cả những hạt giống mình có được vào đất đen, cũng có thể được xem là tay không bắt sói (*).

DTV

(*) Tay không bắt sói: Đánh đổi ít, thu hoạch nhiều.

Kết quả... Chất lượng thu hoạch được còn kém hơn khu trồng táo rất nhiều. Thương thành nhận xét hoa quả của cô không hợp cách nên không thu mua...

Lúc ấy Triệu Uyển Thanh đã tìm hệ thống lý luận một phen, thề phải lấy lại công đạo cho chính mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-184.html.]

Kết quả, hệ thống khinh bỉ nói: [Ký chủ, hạt giống của cô quá kém! Hạt giống xấu như vậy, cô còn vọng tưởng có thể trồng ra dưa ngon sao?]

Lúc ấy Triệu Uyển Thanh tức đến mức suýt nữa đã chầu trời!

Từ đó Triệu Uyển Thanh loại bỏ suy nghĩ dùng tất cả hạt giống và tất cả đồ vật của chính mình, bắt đầu thành thật mua hạt giống trong thương thành. ...

Từ khi Triệu Uyển Thanh sinh con, thật ra cô đã không cần Đồng Hiểu Phương hỗ trợ giặt quần áo nữa.

Nhưng cả nhà đều đồng ý để Đổng Hiểu Phương đến giặt quần áo, nguyên nhân là gì thì trong lòng mọi người đều biết rõ...

Ngày này, Đổng Hiểu Phương giặt quần áo xong, trước khi ra về Triệu Uyển Thanh đưa cho cô bé hai cái bánh bao nhân thịt lớn.

"Nhìn cái gì đó?" Triệu Uyển Thanh thấy cô bé nhìn chăm chăm xuống mặt đất thì cô cũng nhìn theo.

Trên mặt đất, ngoại trừ Màn Thầu đang chơi đùa ra, còn có một hàng chữ.

Đây là hàng chữ vừa rồi Triệu Uyển Thanh mới dùng gậy gỗ viết xuống để dạy cho Màn Thầu, không ngờ tên gấu con Màn Thầu ham chơi vô cùng, biết rất rõ nên đọc thế nào nhưng Triệu Uyển Thanh dạy ra sao thì nhóc con này cũng không chịu há miệng đọc.

Đổng Hiểu Phương bị người ta phát hiện mình đang học trộm thì cả gương mặt đã đỏ bừng, cô bé nhận bánh bao rồi ngượng ngùng rời đi.

Đi chưa được mấy bước thì ngừng lại, giống như đang đưa ra một quyết định khó khăn gì đó.

Sau đó, cô bé đã quay đầu lại, đi đến gần Triệu Uyển Thanh, đỏ mặt hỏi: "Chị Thanh, chị có thể dạy em biết chữ không..."

Thật ra nếu vừa rồi Đổng Hiểu Phương cứ như thế mà đi thì Triệu Uyển Thanh sẽ không chủ động dạy cho cô bé.

Nhưng cô bé đi rồi quay lại.

Trong thoáng chốc Triệu Uyển Thanh cũng phải xem trọng Đổng Hiểu Phương.

Cô rất bội phục những người biết nắm bắt cơ hội, đồng thời có ý muốn thoát khỏi những trói buộc của hiện thực.

"Được!" Triệu Uyển Thanh cười nói.

Sinh ra ở thời đại này là may mắn nhưng cũng là bất hạnh.

Bất hạnh chính là đã sinh ra vào thời đại khó khăn, thiếu thốn vật chất nhưng may mắn chính là đây chính là thời đại xuất hiện rất nhiều người can đảm, có ý chí, có tài năng mà thời đại không thể làm khó được họ.

Chớ khinh thường thiếu niên nghèo!

Loading...