Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 180

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:28:32
Lượt xem: 11

Hôm nay bà cụ Lâm đã nhìn thấy Màn Thầu biểu hiện hoàn toàn khác ngày thường, lúc này bà ấy chỉ cảm thấy lời bà ấy cầu xin Bồ Tát trước đây đã linh nghiệm rồi.

Ngẫm nghĩ lại một lần nữa. Lúc ấy bà cụ Lâm đã cầu xin mấy điều...

Sinh một thằng cháu mập mạp. Đã thành hiện thực rồi.

Thông minh... Bà cụ Lâm nhớ đến hồi ăn tết, biểu hiện lanh lợi của nhóc con trên bàn cơm. Vậy điều ước này cũng thành hiện thực rồi.

Khỏe mạnh. Còn phải nói sao, vừa rồi đã được nghiệm chứng. Không những khỏe mạnh mà còn là sức mạnh trời cho. Vậy điều ước này cũng thành hiện thực rồi.

Bỗng nhiên bà cụ Lâm mở to hai mắt mình, trong đôi mắt nhỏ đều là ánh sáng.

Điều ước sau cùng của bà ấy lúc đó chính là... Có thể trở thành quân nhân.

Quá tốt rồi! Chắc chắn cháu trai của bà ấy sẽ làm quân nhân!

Nếu biết trước Bồ Tát kinh nghiệm như vậy, lúc ấy bà cụ Lâm đã cầu xin thêm mấy điều, ví dụ như cho Lâm gia phát tài phát lộc...

Đêm đó, ông nội Lâm nằm ở trên giường nhìn thấy người bạn già của mình lải nhải niệm không ngừng trước tượng phật Bồ Tát giống như bị động kinh.

"Nhanh thổi tắt đèn đi ngủ đi!" Ông nội Lâm đã buồn ngủ đến lúc hai mí mắt cứ đánh vào nhau.

Bà cụ Lâm: "Ông đợi thêm một lát nữa, chờ tôi thử thêm một lần nữa..."

"Không đúng, lúc ấy đã bái thế này, sao Bồ Tát lại không hiển linh nhỉ?"

Ông nội Lâm nhìn người bạn già của mình lại đổi một tư thế khác để bái Bồ Tát, ông ấy đành chịu, lật người đi ngủ trước. ...

Vào một ngày cuối tháng hai, Triệu Uyển Thanh ôm Màn Thầu ra ngoài đi dạo, đi đến dưới một gốc cây thì dừng lại.

Ngày thường Lâm Thiệu Hoa sẽ từ công xã trở về vào giờ này nên hai mẹ con thường xuyên đi tản bộ và tiện đường đón anh luôn.

Triệu Uyển Thanh để Màn Thầu đứng trên mặt đất, còn mình thì đưa tay hái vài chiếc lá, muốn đem về làm thẻ đánh dấu trang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-180.html.]

Đột nhiên, góc áo cô bị kéo lấy.

"Mẹ!"

Một tiếng nói non nớt của trẻ con vang lên cạnh chân cô khiến Triệu Uyển Thanh sửng sốt.

Cô cúi đầu nhìn con trai đang níu lấy góc áo mình, lúc này hốc mắt đã hơi nóng lên: "Con gọi mẹ sao? Gọi lại một lần nữa đi!"

Màn Thầu hơi nghiêng đầu, lại hô lên một lần nữa: "Mẹ!"

Gọi xong, nhóc con đã cố hết sức vừa kéo lấy góc áo cô vừa gọi thêm một tiếng nữa: "Cha!"

Triệu Uyển Thanh ngẩng đầu lên nhìn, một dáng người quen thuộc đã xuất hiện cách đó không xa.

DTV

Triệu Uyển Thanh bật cười, ôm lấy Màn Thầu, bước mấy bước, nhào vào lồng n.g.ự.c Lâm Thiệu Hoa, vui vẻ nói: "Màn Thầu vừa gọi cha mẹ!"

Cuối tháng ba, gieo trồng vụ xuân vừa kết thúc, chuyện kết hôn của Triệu Đại và Đổng Hiểu Hà được đưa vào danh mục quan trọng.

Triệu Uyển Thanh tình nguyện nhận nhiệm vụ chuẩn bị bàn tiệc, cũng ôm luôn phần làm một ít điểm tâm dành cho tiệc cưới.

Làm tiệc cưới cho nhà mẹ đẻ của mình nên cô không có ý định lấy tiền, cả bánh ngọt cũng vậy, chỉ là nhà họ Triệu đưa nguyên liệu, còn cô ra sức là được.

Mặc dù là vậy, cha Triệu và mẹ Triệu vẫn cảm thấy con gái thứ hai quá hiểu chuyện, gặp ai họ cũng khoe con gái thứ hai trở về tự tay chuẩn bị bàn tiệc cưới cho con trai trưởng, khiến người trong thôn hâm mộ không thôi, cũng vô cùng ghen tị.

Trước đó Triệu Uyển Thanh đã soạn sẵn thực đơn cho bữa tiệc, cũng đã nghĩ nên làm bánh ngọt gì dùng trong bữa tiệc, cô đã chỉ cho chị cả Triệu cách làm, đến lúc đó cả hai cùng bắt tay tay vào làm cũng bớt được nhiều việc.

Một ngày trước kết hôn, Triệu Uyển Thanh đã bước vào không gian, tìm kiếm.

Hôn lễ lần này khác với tiệc cưới lần trước của Lâm Nhị, đàng trai lần này là em trai của cô, đàng gái là người bạn tốt đầu tiên cô đã có được từ khi đến thế giới này.

Mối quan hệ thân thiết như vậy, trong thoáng chốc Triệu Uyển Thanh vẫn chưa nghĩ được mình phải tặng cái gì.

Cô mở ra hai cái bàn chải đánh răng, một cái màu hồng, một cái màu xanh lam, lại mở hai hộp xà phòng ra.

Lần trước cô đã tặng cho Lâm Nhị cái gì thì đương nhiên lần này cũng không để em tai mình thứ đó.

Loading...