Vì thế, tháng chạp này, trong khi người khác còn đang bận rộn mua sắm đồ tết, Tam phòng nhà họ Lâm lại đóng cửa làm điểm tâm.
Bánh Mặc Tử và bánh bướm trước đây vẫn được làm, chẳng qua số lượng ít hơn rất nhiều, chủ yếu vẫn làm bánh quai chèo và đồ ăn vặt mới.
Cả nhà cùng ra trận, ngay cả tiểu Lâm được nghỉ cũng không ra ngoài chơi, ngoan ngoãn đợi ở phòng bếp hỗ trợ làm đồ ăn vặt.
DTV
Lần đầu tiên bánh quai chèo và bánh bích quy mới được mang ra bán, đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi của khách hàng cũ.
Bánh quai chèo hương vị mặn ngọt đan xen, rất ngon, hợp khẩu vị mọi người. Bánh bích quy "năm mới tốt lành" kiểu dáng mới lạ, mọi người nhìn đều muốn mua một ít về nhà. Kết quả là bọn họ nhận được rất nhiều đơn đặt hàng...
Cả nhà âm thầm làm việc hơn nửa tháng, cuối cùng cũng kiếm được bộn tiền trước khi đến năm mới.
Mấy ngày trước lễ mừng năm mới, Triệu Uyển Thanh rốt cục ngừng làm đồ ăn vặt, người một nhà cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.
Triệu Uyển Thanh đếm số tiền Lâm Thiệu Hoa mang về, chất đầy ví tiền nhỏ của mình, nhìn ví tiền sắp nổ tung của mình khiến Triệu Uyển Thanh cảm thấy sang năm nhất định phải làm một cái ví tiền lớn hơn...
Bởi vì khoảng thời gian này cả nhà đều bận rộn với công việc kinh doanh cho nên vẫn chưa có ai trong nhà đi mua đồ tết, Triệu Uyển Thanh đề nghị vào trong thành phố để mua một ít đồ lại bị mẹ Lâm ngăn cản.
"Trong tủ của chúng ta vừa có thịt vừa có mì, sao còn phải mua đồ tết làm gì? Chúng ta ở nhà tùy tiện rang hai nắm hạt dưa và đậu phộng là đủ rồi..."
Năm nay có Lâm Thiệu Hoa làm kế toán ở công xã, mỗi ngày đều tính 8 công điểm, ngoài ra, mẹ Lâm làm ruộng hàng ngày cũng tích lũy được điểm lao động, giúp cho nhà bọn họ cuối năm cũng được phân kha khá lương thực và thịt heo.
Trong khoảng thời gian này mẹ Lâm đi theo con dâu làm đồ ăn vặt, biết thời buổi này kiếm tiền không dễ nên bà cũng muốn học làm đồ điểm tâm, vừa mới bắt đầu bà còn luống cuống tay chân, sau đó mới chậm rãi quen tay.
Hiện tại bà đã có thể tự mình làm ra vài món đồ ăn vặt, cũng coi như là đã xuất sư.
Triệu Uyển Thanh nghĩ ngợi, có không gian của cô, nhà bọn họ tuyệt đối sẽ không thiếu thịt ăn...
Hoa quả cũng không thiếu, cô hiện tại cũng có thể tự mình trồng táo, rất nhiều loại hoa quả trong không gian còn chưa được lấy ra đâu.
Nhưng mà kẹo thì... Lúc cô tới, cô đã phân phát gần hết kẹo sữa thỏ trắng mà cô tích trữ, giờ chỉ còn lại một túi.
Năm mới sao có thể không có kẹo chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-170.html.]
Triệu Uyển Thanh hạ quyết tâm, cùng Lâm Thiệu Hoa vào huyện thành.
Lần này bọn họ không cần cải trang nữa, trực tiếp nghênh ngang đi vào huyện thành.
Hàng ngày Triệu Uyển Thanh bán đồ không chỉ nhận được tiền, mà còn tích góp được không ít phiếu, cầm số tiền và phiếu này, cô và Lâm Thiệu Hoa mua vài gói kẹo sữa thỏ trắng trong cung tiêu xã, còn mua ba bình sữa mạch nha.
Bọn họ xách một đống đồ trở về thì lại nhìn thấy Triệu đại đang ở nhà mình.
"Sao hôm nay lại tới đây?" Triệu Uyển Thanh còn có chút kinh ngạc, sau đó lập tức hiểu ra.
"Đến thăm Hiểu Hà à?" Cô cười hì hì vỗ vai Triệu đại.
Triệu đại đỏ mặt, sau đó gật đầu, lại nói:" Nhân tiện đến xem chị hai và Màn Thầu."
Triệu Uyển Thanh:"..."
Nhân tiện...
Em trai lớn của cô đúng là quá mức thật thà rồi.
Triệu Uyển Thanh: "Em ấy, kết hôn nhớ phải thật nghe lời vợ, Hiểu Hà là người thông minh, đi theo người thông minh nhất định là không sai!"
Triệu đại cười đáp: "Ừ, Hiểu Hà rất thông minh..."
Thông minh hơn cậu ta nhiều hì hì...
Triệu đại ôm Màn Thầu chơi một hồi, hai người tán gẫu việc nhà.
Triệu đại đột nhiên nói: "Chị hai, chị cả bị bệnh..."
Triệu Uyển Thanh: "Hả? Chuyện lúc nào? Sao lại bị bệnh?"
Nói đến việc này, Triệu đại liền bắt đầu ấp a ấp úng, ngập ngừng nửa ngày mới nói: "Chị cả mệt quá nên đổ bệnh..."