Ngày hôm sau, Lâm Thiệu Hoa không đi làm, anh lại đưa vợ mình đến chợ đen một chuyến.
Mẹ Lâm kéo em trai Lâm vừa mới rời giường đứng ở cửa nhìn, trên mặt bà tràn đầy lo lắng.
Em trai Lâm dụi dụi mắt,"Anh trai với chị dâu đi làm gì vậy ạ?"
Mẹ Lâm giọng nói: "Đi ra ngoài có việc..."
Hai mẹ con ăn tạm bữa cơm sáng, mẹ Lâm nhìn bánh bột ngô trên bàn, nghiêm túc nói với em trai Lâm: "Tiểu Tư à, nhà chúng ta có được cuộc sống tốt như vậy là nhờ chị dâu của con, lớn lên con nhất định phải hiếu kính chị dâu."
Lâm Thiệu Tư nhìn mẹ, lớn tiếng nói: "Mẹ, con biết rồi."
Đứa trẻ tuy còn nhỏ nhưng không phải kẻ ngốc.
Cậu vẫn có thể nhìn thấy những thay đổi trong gia đình trong vài tháng qua.
Từ khi chị dâu bắt đầu vào thành, cuộc sống gia đình khấm khá hơn rất nhiều, ngày nào ở nhà cậu và mẹ cũng bánh bao đen cùng dưa muối , nay ba ngày đã được ăn thịt. , cũng như mì trắng và cơm trắng.
DTV
Cậu mơ hồ biết chị dâu lên thành phố mua những thứ này. .
Lâm Thiệu Tư ưỡn n.g.ự.c nhỏ vỗ vỗ, mặt đầy nghiêm túc nói : "Sau này con trưởng thành, mỗi ngày đều sẽ mua mì trắng cho anh trai và chị dâu ăn."
Mẹ Lâm nở nụ cười, Lâm Thiệu Tư nhìn mẹ, lại nói: "Con cũng mua cho mẹ ăn!"
Qua giữa trưa, Lâm Thiệu Hoa cùng Triệu Uyển Thanh mới từ trong thành trở về.
Điểm tâm hôm nay mang đi so với ngày hôm qua nhiều hơn rất nhiều, nhưng tất cả đều thuận lợi bán hết sạch, cô còn gặp một gia đình đang tổ chức đám cưới, lo không có phiếu mua bánh nên họ đánh liều đi chợ đen.
Vừa đi qua ngã rẽ liền bắt gặp Triệu Uyển Thanh bán điểm tâm. Điểm tâm của Triệu Uyển Thanh không quá đắt, còn không cần phiếu mà lại ăn rất ngon, người nọ lập tức mua vài cân, trực tiếp lấy đi gần hơn nửa số điểm tâm Triệu Uyển Thanh mang bán.
Người nọ trước khi đi còn hỏi cô: "Về sau cô còn tới nơi này bán điểm tâm không? Nhà mẹ đẻ tôi tháng sau có cháu trai cũng tính làm hỉ sự, tôi kêu anh trai tôi cũng tới chỗ cô mua."
Triệu Uyển Thanh vô cùng vui mừng, lúc này mới mua lần thứ hai liền có khách hàng quen? Còn là đặt trước.
Cô lập tức đồng ý, hẹn người này thời gian và số lượng, rồi nói: "Vì là đám cưới nên tôi cũng có thể làm riêng cho anh, mặt trên có in hoa văn chữ hỷ cho đa dạng, anh thấy sao?
"Tốt tốt, không thể tốt hơn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-103.html.]
Trong thời đại này, không có cái gọi là đặt làm riêng, nhưng khách hàng được đối xử đặc biệt thì trong lòng luôn rất vui vẻ.
Trên đường về nhà, Lâm Thiệu Hoa còn hỏi cô rằng làm mẫu thiết kế riêng có cảm thấy phiền không.
Anh không muốn cô làm việc quá sức.
Triệu Uyển Thanh cười hì hì nhìn anh, khi trở về nhà liền đem khuôn làm điểm tâm ra đưa cho anh xem,"Chỉ cần đổi khuôn mẫu thôi, có bao nhiêu phiền toái đâu?"
Lâm Thiệu Hoa vừa thấy cặp khuôn mẫu hình chữ hỉ lập tức không còn lo lắng nữa.
Trưa hôm đó, Lâm Thiệu Hoa thu gấp đồ đạc trở về trường học, chân trước mới vừa bước đi, chân sau bác dâu cả Lâm đã tới rồi.
Thời tiết nóng nực, một nhà mẹ Lâm ăn cơm chiều xong liền lên sân thượng tiêu thực. Lúc bác dâu cả Lâm đến, cả nhà đang ngồi hóng mát, thấy bác dâu cả Lâm đến cửa thì biết có chuyện. .
Mẹ Lâm nhìn vẻ mặt vui mừng của chị dâu, trong lòng đã đoán tám chín phần mười.
Khả năng là hỉ sự của Lâm Thiệu Tùng đã được định ngày.
Bác dâu cả Lâm: "Ngày của Thiệu Tùng nhà chị đã định rồi, nửa tháng sau vụ thu hoạch mùa thu năm nay."
Ngày nay, đám cưới phần lớn được tổ chức vào cuối năm hoặc sau vụ thu hoạch, nếu là nhà ai vội vàng cưới vợ trước vụ thu hoạch mùa thu, hơn phân nửa sẽ bị người ta mắng chửi.
Chỉ sau vụ thu hoạch hoặc cuối năm, khi mỗi nhà không bận rộn và có đủ tiền mua phiếu, ăn uống, thì đó là thời điểm tốt để tổ chức đám cưới.
Mẹ Lâm thầm nghĩ quả nhiên mình đoán đúng rồi, trên mặt tươi cười nói: "Đây là chuyện tốt! Chị dâu, chị xem như được làm mẹ chồng rồi".
Nghe lời nói này thì bác dâu cả Lâm suýt nữa rơi lệ, bà ấy dưỡng nhi dục nữ nhiều năm như vậy, hai người con gái thì đã gả đi, chỉ còn duy nhất đứa con trai cuối cùng phải cưới vợ.
Bà ấy cuối cùng cũng có cảm giác được làm mẹ chồng rồi!
"Đúng vậy đúng vậy, lại nói tiếp người bên kia cũng tầm tuổi như Uyển Thanh, chính là Chu Hồng Anh..."
Triệu Uyển Thanh đang cầm kim chỉ nghĩ ngợi, Chu Hồng Anh à...
Cô biết cô ấy nhưng không thân quen với cô ấy.
Chỉ là trước đây cô với cô ấy cùng sống trong một thôn, đi qua nhau cũng chỉ cho nhau một ánh mắt mà thôi.
Trong ấn tượng của cô, Chu Hồng Anh người cũng không tệ lắm...