Ngày hôm sau, cô ở nhà suy nghĩ suốt nửa ngày, cuối cùng cũng làm ra bánh đậu xanh.
Khi tới bữa tối, trên bàn ăn xuất hiện một đĩa bánh màu xanh nhạt.
"Đây là gì vậy? Trông đẹp mắt quá!" Mẹ Lâm cầm lên nhìn kỹ, hoa văn trên mặt bánh đẹp đến nỗi bà không nỡ ăn.
Tiểu Lâm thì trực tiếp hơn, nói chung cậu là người tin tưởng tay nghề nấu ăn của Triệu Uyển Thanh nhất quả đất, cậu đứng nhì thì không ai đứng nhất.
Vậy nên cậu trực tiếp nhét miếng bánh vào miệng, chưa kịp nhai thì bánh đã tan trong miệng, mềm mềm, ngọt ngọt, còn mang theo hương vị đậu xanh.
Tiểu Lâm ngây dại, một lúc lâu mới nói: "Ngon quá!"
Mẹ Lâm cũng ăn thử, sau đó bà hỏi: "Làm từ đậu xanh à?"
DTV
Triệu Uyển Thanh nói lướt qua cách làm của mình với mẹ Lâm. Mẹ Lâm nghe thế thì khen: "Sự khác biệt giữa con người và con người thật lớn. Uyển Thanh, con cũng thật là thông minh, luôn nghĩ ra những điều mà người khác không nghĩ tới..."
Triệu Uyển Thanh được khen: "..."
Thật sự đây không phải là ý tưởng của cô... cô chỉ sao chép mà thôi...
Phản ứng với bánh đậu xanh rất tích cực, Triệu Uyển Thanh lại làm mấy lần nữa và cũng không quên gửi một phần cho nhà chính bên ông bà nội Lâm.
Ở nhà ông bà nội Lâm, ông nội Lâm để lại bốn miếng bánh đậu xanh, còn hai miếng cho nhà bác cả,"Các con cũng nếm thử chút đi."
Bác dâu cả Lâm vui vô cùng, cầm bánh đậu xanh trở về phòng, một nhà bốn người chia nhau ăn, ăn xong còn lưu luyến hương vị còn sót lại nơi đầu lưỡi.
Lâm Tứ muội có vẻ mặt tràn đầy hâm mộ nói: "Không ngờ chị dâu còn biết làm bánh ngọt..."
Hiện tại, cô ấy ngay cả nấu cơm còn chưa thành thạo, không ngờ chị dâu lại biết làm nhiều như vậy, khiến cô ấy cảm thấy rất hâm mộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-100.html.]
Lâm Nhị đệ l.i.ế.m môi, đã ăn một nửa miếng nhưng vẫn thấy chưa đã thèm, tưởng tượng tới việc mình cũng sắp cưới vợ, đến lúc đó sẽ để vợ mình theo chị dâu học tập một chút...
Ông nội Lâm ăn xong cũng cảm thán nói: "Ngon hơn cả bánh bích quy gà vàng... !"
Sinh thời, loại bánh quy gà vàng là điểm tâm ngon nhất mà ông từng được ăn. Đó là khi ông còn đi học, có một người bạn cùng lớp gia đình khá giả chia sẻ một miếng bánh quy cho ông, từ đó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng ông nôi Lâm suốt nhiều năm trời.
Bà nội Lâm chưa bao giờ ăn bánh quy gà vàng nên không thể cảm nhận được cảm xúc của chồng bà hiện tại. Bà đang cố gắng nhớ lại bộ dáng khi Triệu Uyển Thanh đến đây hôm nay...
Bụng của cháu dâu lớn là nhọn hay tròn?
Bụng phải nhọn thì mới là con trai...
Hôm nay Lâm Thiệu Hoa được nghỉ, Triệu Uyển Thanh lại vào thành.
Hai người gặp nhau ở cổng trường rồi cùng nhau đi đổi quần áo và hóa điểm.
"Thử xem, đây là bánh đậu xanh em mới làm đó." Triệu Uyển Thanh lấy ra một cái bọc nhỏ.
Lâm Thiệu Hoa nhận lấy rồi mở ra, những miếng bánh bên trong nhìn tinh xảo khéo léo, màu xanh lá cây rất hấp dẫn.
Anh ăn mấy miếng và nói,"Rất ngon."
Triệu Uyển Thanh nhìn anh bằng đôi mắt long lanh, hỏi,"Rất ngon phải không? Vậy thì anh nói thử xem, em mang đi chợ đen để bán có được không?"
Lâm Thiệu Hoa nhìn cô rồi gật đầu nói,"Hẳn là không thành vấn đề, điểm tâm ở trong thành thật sự rất hút hàng, có tiền có phiếu cũng không chắc mua được."
Triệu Uyển Thanh vừa nghe lập tức trong lòng tràn đầy tự tin.