[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 472

Cập nhật lúc: 2026-01-03 09:19:55
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chị qua đây chỉ để báo em một tiếng thôi, bảo em qua giúp bà .” Tô Á Nam , “Bà cần chúng giúp, bà quý t.ử Vệ Diệu Tổ cơ mà, Diệu Tổ nhà bà lo liệu hết.”

Mà cho dù Vệ Diệu Tổ lo nổi, Tô Á Mai cũng sẽ c.ắ.n răng mà chống đỡ.

“Cả chú Ba nữa, chị cũng dặn chú , đừng qua đó.” Á Nam tiếp tục, “Mẹ mất ngay cửa quán ăn sáng của bà . Lúc đó bà còn tưởng cố tình ăn vạ, chẳng mảy may nghĩ xem mệnh hệ gì , cuối cùng để hộ công xem. Loại bất hiếu như Tô Á Mai, chúng qua, can dự chuyện của bà thì chẳng ai dám . Cứ để bà tự mà giải quyết!”

Bây giờ Tô Á Nam còn gọi là "chị Cả" nữa mà gọi thẳng tên.

“Tô Á Mai đúng là ngu !” Á Nam bực bội, “Rõ ràng bao nhiêu cơ hội để dừng , mà vẫn cứ đ.â.m đầu chứng khoán, phá nát cái gia đình đang yên ấm thành thế . Nếu thằng Diệu Tổ chơi chứng khoán, nhà vẫn còn đống tiền đó thì vợ chồng bà bán đồ ăn sáng ? Nếu bán đồ ăn sáng thì chẳng chuyện ngày hôm nay!”

Á Nam đổ hết lên đầu Tô Á Mai vì bà việc gì cũng thuận theo con trai. Vệ Diệu Tổ trưởng thành thật, nhưng nó chẳng hiểu gì về mấy trò đó cả. Vậy mà nó bảo bạn nó là bà tin là ngay.

Tuyên truyền chống l.ừ.a đ.ả.o? Vô dụng. Vệ San San đến khuyên nhủ? Vô dụng! Người ngoài nhắc nhở? Bà vẫn cứ chiều theo ý con. Vệ Diệu Tổ bảo phân là thơm, khéo bà cũng nhào lên nếm hai miếng khen: “Thơm thật đấy chứ”.

“Chị sang đây cốt để em sự tình thôi.” Á Nam , “Chú Ba bảo để chú xem , nếu chuyện gì quá lớn thì chú cũng qua.”

“Vâng, cũng .” Tuyết Tình gật đầu, “Thế thì qua nữa.”

Vệ Đại Sơn t.a.i n.ạ.n xe cộ, nhân chứng vật chứng rõ ràng, kẻ gây t.a.i n.ạ.n trốn . Bệnh viện cứu ông, Tô Á Mai gọi của nhà tang lễ đưa ông nhưng cho hỏa táng ngay. Bà đòi tiền bồi thường. Gây mạng , kẻ lái xe lúc bước xuống xe chân tay bủn rủn cả .

Bồi thường là chắc chắn, nếu bồi thường kẻ đó sẽ chịu hậu quả nặng nề hơn; tiền bồi thường thì mới mong giảm nhẹ hình phạt.

Liên quan đến khoản tiền , Tô Á Mai hề báo cho bên nhà nội của Vệ Đại Sơn. Bà đợi đến khi chuyện xong xuôi, tiền cầm chắc trong tay hai con thì mới định đưa ông về quê. Bà sợ nhà họ Vệ dòm ngó khoản tiền bồi thường. Hồi nhà giải tỏa, họ hàng bên nội hỏi vay tiền, bà khăng khăng bảo , nhất quyết cho vay một đồng.

Tô Á Mai nghĩ cho họ vay thì đừng hòng đòi . Chính vì thế mà ở quê cũng chẳng mặn mà gì với nhà bà , họ thấy bà sống tình nghĩa.

Cũng may gia đình kẻ gây t.a.i n.ạ.n khá khá giả, hai bên thương lượng xong xuôi, tiền túi là bà cho hỏa táng ngay. Trước đầy một tuần, Tô Á Mai xử lý xong việc một cách ch.óng vánh.

Về khoản tiền , bà "" với Vệ Đại Sơn (với di ảnh của ông) rằng sẽ dùng để trả nợ và mua một căn nhà mới. Bà thuê nhà nữa, suốt ngày lo chủ nhà đòi tăng giá. Trước đây khi còn nhà cho thuê, chính bà ép khách tăng giá bất kể họ đồng ý , ai thuê thì biến, thiếu gì cần.

dùng tiền trả (down payment) để mua nhà, định đoạt xong xuôi mới cùng Vệ Diệu Tổ về quê. Bà sợ con trai đối phó nổi với đám họ hàng đó, sợ con chịu thiệt nên nhất định cùng.

Người nhà họ Tô mặt giúp đỡ nhưng vẫn âm thầm theo dõi sát để đề phòng biến cố gì quá lớn.

Khi Tô Á Mai đưa con trai về đến quê, các em của Vệ Đại Sơn bất bình. Chuyện lớn như thế mà bà tự ý hỏa táng, còn để cách bao nhiêu lâu mới báo cho họ.

“Đại Sơn là em của các ông, ông lá rụng về cội, các ông thể tìm cho ông một mảnh đất chôn cất.” Tô Á Mai tuyên bố, “Nếu các ông tìm chỗ, sẽ chôn tro cốt ông gốc cây luôn.”

Anh Cả của Vệ Đại Sơn thì tức đến nghẹn cổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-472.html.]

“Chúng bảo tìm chỗ bao giờ?” Bác Cả gắt, “Cô về cái giọng đó, khác gì tát mặt chúng ! Đó là em ruột thịt, chúng bỏ mặc chắc? Các cứ thế hỏa táng thôi , tang lễ, mời thầy cúng gì ?”

Người ở quê quan niệm tang lễ hệ trọng, mời thầy, chuẩn nhà giấy, đồ mã các kiểu.

“Sao lúc khi về báo một tiếng?” Bác gái Cả phẫn nộ bên cạnh chồng, cảm thấy Tô Á Mai quá lạnh lùng. Bác sang Vệ Diệu Tổ: “Mẹ cháu , cháu cũng im lặng tiếng thế? Đó là bố ruột của cháu cơ mà!”

Bố ruột thì Diệu Tổ cũng chẳng quan tâm lắm, sắp xếp hết , cứ thế mà theo thôi.

Vệ Diệu Tổ nửa lời, bác trai bác gái hỏi gì cũng thưa. Họ cảnh đó mà chỉ thở dài ngao ngán. Có hàng xóm ngang qua còn bảo: “Thằng Diệu Tổ giống hệt bố nó hồi trẻ, lầm lì ít .”

Ít cái gì chứ... Ở Nam Thành nó mồm mép lắm, suốt ngày đấy thôi. Chẳng qua bây giờ nó thấy phiền phức, dây dưa mấy việc nên mới im lặng. Nó mà thì ai cản , còn thích thì trời sập cũng mở miệng. Việc gì khó cứ để khác lo.

Diệu Tổ từ nhỏ thế, cha nâng như nâng trứng nên chịu khổ bao giờ. Chơi chứng khoán thua lỗ, nhà cửa mất sạch, phụ bố bán hàng mấy bữa thì bố c.h.ế.t, giờ tiền bồi thường, sắp mua nhà mới cho. Đời nó vẫn cứ thế mà trôi qua.

“Nó còn nhỏ.” Tô Á Mai bao che, “Có gì các chị cứ với .”

“Nó lù lù một đống thế mà cô bảo còn nhỏ?” Bác gái Cả hiểu nổi thể thốt câu đó. Vệ Diệu Tổ lớn tướng , đến con cũng còn gì.

“Chẳng gia sản nhà cô nó chơi chứng khoán phá sạch đấy ?” Bác gái bồi thêm một câu.

“Đầu tư thì lúc thắng lúc thua, thể trách .” Tô Á Mai vẫn bênh chằm chặp.

“...” Bác gái Cả nhếch mép, đúng là Tô Á Mai, trách con trai thì trách ai bây giờ?

“Đó là chuyện nhà , chúng xử lý thế nào là quyền của chúng .” Tô Á Mai dứt khoát.

“Được, chuyện nhà cô thì cô tự lo lấy.” Bác gái Cả ném một câu.

“Thôi thì sớm tìm cho nhà mảnh đất.” Tô Á Mai giục, “Xong việc sớm để chúng còn về. Còn tiếp tục bán đồ ăn sáng nữa.”

Tiền trong túi còn nhiều, bà nhanh ch.óng về thành phố kiếm tiền, thể để Diệu Tổ một vất vả . Bà sợ con trai gánh vác nổi tiền trả góp hàng tháng. Tô Á Mai nghĩ đời ngắn ngủi chẳng thế nào, nhỡ bà sớm thì con trai bơ vơ, nên bà lo liệu tất tần tật thứ cho nó thật thỏa mới yên tâm.

Đến nước mà trong đầu bà vẫn chỉ là chuyện của Vệ Diệu Tổ. Bà luôn miệng bảo mong nó dưỡng già cho , nhưng cái cách nó "dưỡng già" cho Vệ Đại Sơn thì đủ hiểu tương lai của bà sẽ .

Đám ở quê ai cũng cạn lời. Họ ép con bà bỏ thêm tiền, mà họ cũng chẳng dư dả gì, nên đành tổ chức tang lễ đơn giản, chỉ mời những họ hàng thiết nhất.

Sau khi an táng Vệ Đại Sơn xong, Tô Á Mai dắt con trai ngay lập tức, nán dù chỉ một khắc.

Vợ chồng bác Cả bất bình với hành động của hai con nhưng cũng chẳng . Người còn mưu sinh, họ thể ngăn cản, nhưng trong lòng ai cũng thấy chua xót và cảm thấy con Diệu Tổ sống quá bạc bẽo.

Về đến thành phố, việc trở nên khó khăn hơn. Lúc Vệ Đại Sơn còn phụ nhập hàng, mỗi một việc nên nhanh ch.óng. Giờ chỉ còn hai con, Diệu Tổ lười nhác, Tô Á Mai nỡ để con cực khổ nên đành một gánh vác hết những phần việc nặng nhọc nhất.

Loading...