[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 399

Cập nhật lúc: 2026-01-03 01:12:15
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bà nội, con về, con về nước!” Nhan Minh Đức cái chân thương, trong lòng tràn ngập sợ hãi. Cậu cảm thấy nước ngoài quá đáng sợ. Ở trong nước, còn thể diễu võ dương oai, nhưng ở đây, chẳng ai thèm nhường nhịn cả: "Chúng về nước , con đây nữa!"

Chương 125: Ham kiểm soát - Phong thủy luân chuyển

"Về ?" Bà Nhan cháu trai chịu tội như , nhưng bà hề ý định về. Họ bám trụ ở đây. "Đợi con nghiệp đại học hãy về. Bây giờ mà về, con chỉ trò cho bố và mấy đứa em của con thôi."

Bà Nhan ở xứ cũng chẳng sung sướng gì, nhưng càng chịu khổ, bà càng thể tay trắng trở về. Nếu bây giờ về, bà sẽ còn địa vị gì trong nhà họ Nhan, Hứa Như Vân chắc chắn sẽ coi thường bà. Bà thể để mất mặt con dâu, bà chứng minh cho Hứa Như Vân thấy Nhan Minh Đức năng lực kế thừa gia sản.

Bây giờ mà về là công cốc hết.

"Sau chuyện , con thương thì đừng gây sự với đám đó nữa." Bà Nhan dặn dò.

"Chúng nó coi thường con!" Minh Đức hậm hực.

"Con quan tâm chúng nó coi thường gì? Con nước ngoài là để lấy cái bằng đại học. Đợi con nghiệp trở về, nhà họ Nhan mới là của con." Bà Nhan tiếp, "Bây giờ con về, bố con sẽ thực sự từ bỏ con đấy."

Bà Nhan vẫn liên lạc với trong nước để theo dõi vợ chồng Nhan Dịch Thần và hai đứa nhỏ. Nhan Yên Nhiên thành tích học tập , hơn hẳn Minh Đức. Đứa em trai tuy còn nhỏ nhưng Hứa Như Vân mời thầy về dạy dỗ, và quan trọng là thầy giáo đuổi như ở chỗ Minh Đức.

Trước đây, khi bà Nhan mời gia sư cho Minh Đức, đuổi bao nhiêu . Nhìn thấy chị em Yên Nhiên ngày một lớn mạnh, bà Nhan lo Minh Đức sẽ mất quyền thừa kế. Thực chất, bà xót cháu, thì đúng hơn là bà đang lo cho địa vị của chính tại nhà họ Nhan.

Kể từ khi Nhan Dịch Thần ở bên Hứa Như Vân, ngày càng ngoài tầm kiểm soát của . Giờ đây khi nước ngoài, bà Nhan hiểu rõ chỉ còn thể dựa Minh Đức. Trái tim Dịch Thần đặt hết vợ và hai đứa con nhỏ, sẵn sàng phản kháng bà vì họ.

Bà Nhan thể đợi đến lúc con trai thất vọng về Minh Đức. Cách duy nhất là ép Minh Đức học hành thành tài ở nước ngoài.

"Bà nội, con thành thế ..."

"Chính vì con như thế nên mới để vết thương trở nên vô ích, càng đây." Bà Nhan nghiêm giọng, "Con chịu khổ nhiều như , con cam tâm lũ em giẫm chân ?"

" mà..."

"Không nhưng nhị gì hết. Cứ ở đây tĩnh dưỡng và tiếp tục học hành." Bà Nhan sa sầm mặt mày, "Nếu con học t.ử tế, kế thừa nhà họ Nhan thì bao nhiêu khổ cực coi như bỏ . Bằng giá nào con cũng nghiệp đại học, hiểu ?"

Nhan Dịch Thần ở bên cạnh, bà Nhan thể kiểm soát con trai thì bà sẽ kiểm soát cháu trai.

Nhan Minh Đức bỗng thấy sợ bà nội . Cậu vốn tưởng khi thương nặng thế , bà sẽ dắt về nhà, ngờ bà chẳng hề ý định đó. Bà hề thương !

"Bà nội, con về nhà, về Nam Thành cơ." Minh Đức với giọng nghẹn ngào. Nếu kế thừa gia sản, vẫn tiền mà, bố chắc chắn để c.h.ế.t đói.

"Đã bảo ở ." Bà Nhan dứt khoát. "Đừng nghĩ đến chuyện tự ý chạy về. Con về nổi ? Đừng để mất mạng dọc đường. Lo mà học , dù thành tích bà cũng sẽ lo cho con trường đại học xịn. Đợi con nghiệp, chúng sẽ đường đường chính chính trở về."

Minh Đức về vì sợ cái chân tật nguyền sẽ kéo theo nhiều rắc rối khác nếu tiếp tục ở . Khốn nỗi, bà Nhan cho canh chừng quá c.h.ặ.t. Minh Đức thể về , điều khiến càng thêm oán hận Nhan Dịch Thần và Hứa Như Vân, nhưng hận nhất lúc chính là Hứa Như Vân.

Sự quản thúc quá gắt gao của bà Nhan cũng bắt đầu khiến Minh Đức nảy sinh lòng oán hận với chính bà nội .

Hứa Như Vân can thiệp nhiều chuyện của Minh Đức. Cô tin rằng bà Nhan sẽ bằng giá ép Minh Đức học đại học, vì nếu bằng cấp, Minh Đức lấy gì mà tranh giành với em trai .

Trước mặt Nhan Dịch Thần, Hứa Như Vân vẫn giả vờ hỏi han vài câu. Vợ chồng cô đón bà cụ Nhan về ở cùng. Ban đầu bà cụ từ chối, nhưng hai Như Vân đích mời, bà đồng ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-399.html.]

Bà cụ Nhan ở đây can thiệp việc nhà, thứ đều do Như Vân sắp xếp. Hai đứa con của cô kính trọng bà cố, nghịch ngợm chạy nhảy lung tung như Minh Đức mà ngoan ngoãn, thường xuyên trò chuyện và tản bộ cùng bà trong vườn. Điều khiến bà cụ vô cùng hài lòng và nhận thấy sự cách biệt rõ rệt giữa Minh Đức và hai đứa em.

Mỗi khi liên lạc với bà Nhan ở nước ngoài, bà cụ cố tình kể về sự hiểu chuyện của Yên Nhiên và Minh Khang để tạo áp lực. Bà cụ bà Nhan đưa Minh Đức về giữa chừng; Minh Đức nhất định bằng đại học nước ngoài mới trở về. Có cái bằng đó thì chuyện mới dễ thu xếp.

Hiện tại bà cụ chỉ nghỉ ngơi, vui vầy bên chắt, cảm thấy sức khỏe lên trông thấy.

"Không Minh Đức bên đó thế nào bà nhỉ?" Như Vân hỏi bà cụ.

"Nó... thương nhẹ một chút, đang tĩnh dưỡng ." Bà cụ đáp. "Nếu các cháu quan tâm thì cứ gửi thêm tiền sang cho họ là ."

Bà cụ Như Vân chẳng thật lòng quan tâm, chỉ là hỏi xã giao. bà vẫn nhắc nhở để Như Vân ngó lơ Minh Đức. Dù là diễn kịch, một lời hỏi thăm vẫn hơn .

"Tiền nong thành vấn đề ạ." Như Vân nhạt. "Chúng cháu tự nhiên để họ thiếu thốn."

"Được thế thì ."

"Bà cố ơi, bà cố ơi!" Bé Minh Khang gọi bà.

"Bà đây, bà cố ở đây." Bà cụ Nhan mỉm rạng rỡ.

Bà Nhan ở nước ngoài chỉ liên lạc với bà cụ và Dịch Thần chứ thèm chuyện với Như Vân. Vì , Như Vân chỉ thể ngóng qua hai họ. Trước mặt bà cụ, cô tỏ hiền thục, nhưng mặt chồng, cô thái độ khác.

"Ở trong nước chẳng ai dạy bảo nó, nước ngoài là dạy cho một bài học ngay." Như Vân trong phòng ngủ. "Ở nhà sướng quá hóa rồ mà. Minh Đức thương như vẫn đưa nó về, đúng là lạ thật."

"Thành tích Minh Đức kém quá, về nước nổi đại học ." Dịch Thần thở dài. "Bà nội dặn , Minh Đức bằng đại học mới về tranh gia sản. Không bằng cấp thì thể kế thừa công ty."

"Mẹ đúng là 'nghĩ cho' Minh Đức thật đấy." Như Vân nhếch môi. Cô tin chắc bà Nhan là vì bản bà.

Nếu bây giờ đưa Minh Đức về, coi như từ bỏ quyền thừa kế, và vị trí đó sẽ thuộc về Minh Khang. Bà Nhan đời nào chịu để chuyện đó xảy . Bà sẽ ép Minh Đức đến cùng. Bà là ham kiểm soát cực mạnh; kiểm soát con trai nữa thì bà sẽ kiểm soát cháu trai.

Sau , dù Minh Đức kế thừa phần lớn gia sản thì vẫn sẽ một phần bất động sản và tiền mặt. Như Vân tính cả , đó coi như là sự bù đắp của cô và Dịch Thần dành cho Minh Đức. Minh Đức nuôi dạy lệch lạc là do theo bà Nhan, nhưng cũng một phần vì vợ chồng cô sớm từ bỏ và giữ bên cạnh. Họ cố tình để Minh Đức ở với bà Nhan để đổi lấy sự yên , đó là món nợ họ dành cho .

Khi về nhà đẻ, Như Vân kể cho bà Hứa về t.a.i n.ạ.n của Minh Đức ở nước ngoài. Cô khi bà Hứa trò chuyện với bà Tô, chuyện sẽ đến tai Tô Tuyết Tình. Cô mượn miệng lớn để Tuyết Tình rằng bà Nhan và Minh Đức đang trả giá ở xứ , từ đó nhà họ Ninh sẽ bớt ác cảm hơn.

"Bị thương ở chân? Thế mà cho về ?" Bà Hứa ngạc nhiên.

"Vết thương nhỏ thôi , cần về." Như Vân . "Nó về thì gì? Thành tích bết bát thế , về thi cấp ba cũng chẳng đỗ, tốn tiền chạy chọt trường tư. Vào cấp ba đành, đại học tính ? Cuối cùng vẫn nước ngoài thôi. Chi bằng cứ ở đó luôn cho bà nội nó quản thúc chuyện học hành."

"Bà nội nó mà quản nổi việc học ?"

"Dù cũng sẽ nghiệp đại học thôi ." Như Vân khẳng định. "Nếu bằng đại học, về nước lấy gì tranh với Minh Khang. Nó là , nghiệp sớm, về việc sớm. Mẹ chồng con chỉ mong nó kế nghiệp, bà sẽ để nó bỏ cuộc ."

"Cái bà thông gia đó, chẳng nữa. là hủ lậu." Bà Hứa tặc lưỡi.

"Bà mà, cũng vô ích." Như Vân tiếp lời. "Bà nội Dịch Thần lên tiếng , nhưng bà tuổi cao sức yếu, quản nổi nhiều việc. Nếu gây họa lớn, bà cụ cũng chẳng ép họ sớm thế."

Bà Hứa nhớ chuyện cũ, cảm thấy bà Nhan đúng là vấn đề nặng. Muốn tìm đàn bà cho con trai thì cứ tìm, hà tất tìm giống hệt Tô Tuyết Tình. Mỗi nghĩ đến chuyện đó, bà Hứa cảm thấy hổ thẹn dám mặt bà Tô.

"Mẹ đừng lo. Chúng con gửi đủ tiền, thuê cả bảo vệ và gia sư cho họ ." Như Vân trấn an. "Chỉ cần họ ở yên đó gây họa thì sẽ thôi. Tính cách Minh Đức cần mài giũa thêm, đừng để nó lúc nào cũng tưởng là nhất. Nó giỏi cái gì chứ? Tưởng nhà tiền là oai ? Nhà cũng giàu nhất Nam Thành, đại gia ở đây thiếu gì ."

Loading...