[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 338
Cập nhật lúc: 2026-01-02 12:40:58
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mẹ định chuyện về dì út chứ gì?" Tô Á Mai bĩu môi. "Dì là sinh viên đại học, mặt mũi thanh tú nên mới trèo cành cao. Mẹ cái mặt con San San xem, đúc một khuôn nhà họ Vệ, trông còn chẳng bằng con hồi trẻ. Nó còn việc nhà ? Nếu nó học giỏi thì đành, đằng thành tích cũng chẳng hồn."
"Lên trường nghề là ." Bà cụ Tô thở dài. "Chẳng với con ? Cứ càm ràm chuyện nó học kém mãi gì. Nó học là do hai vợ chồng con vốn chẳng giống chữ, nó là di truyền từ các con đấy."
"Con..."
"Bản các con còn thì đừng đổ cho đứa trẻ." Bà cụ Tô dứt khoát.
"Cứ thấy nó là con đau đầu." Á Mai than vãn. "Con nhà thì giúp đỡ gia đình bao nhiêu việc, nó thì cứ trơ ."
"Mẹ bảo con đừng nữa mà." Bà cụ Tô nhíu mày. "Đợi một thời gian nữa nó học, nghiệp trường công việc thì cho nó dọn ngoài mà ở, lúc đó con khỏi quản."
"Mẹ, nó là con gái ruột của con, con quản cho ?" Á Mai lý sự. "Nó nghiệp còn lấy chồng chứ. Không lẽ con để mắt tới, để dì út nó lo ? Dì nó thèm giới thiệu đối tượng cho nó ?"
"Chuyện thì liên quan gì đến dì út nó." Bà cụ Tô . "Chỉ cần San San bệnh viện y tá, bảo đảm khối xin mai, con chẳng lo nó đối tượng . Bây giờ con lo mấy cái chỉ tổ phí công. Mẹ thấy con chẳng lo nó lấy chồng, mà là sợ nó đưa tiền sính lễ cho con thì ."
"Mẹ... gì chuyện đó." Á Mai chột , đúng là chị đang tính toán đến khoản tiền sính lễ thật.
"Dì út nó thèm mấy đồng tiền sính lễ của San San , dì nó thiếu tiền." Bà cụ Tô thấu con gái. "Vấn đề là ở chính con San San kìa, nó đưa cho con . Mà nếu nó đưa tiền cho con, con ngoắt đưa hết cho thằng Diệu Tổ ?"
"Không, gì ." Á Mai chối quanh. "Mẹ, chúng đang chuyện con San San chịu việc, chứ chuyện gả chồng. Nó còn nhỏ, vội gả."
"Đến lúc thì con bảo nó còn nhỏ đấy." Bà cụ Tô mỉa mai.
"Thì cái Quân Quân còn nhỏ hơn mà dì út còn dắt nó du lịch đấy thôi." Á Mai nhắc đến chuyện nhà Tuyết Tình Thủ đô. "Họ chẳng sợ thất lạc con cái gì cả."
"Vợ chồng nó coi con như báu vật, bao giờ để lạc . Chỉ hạng như con mới dễ mất con thôi." Bà cụ Tô mắng.
Bà cụ hề trong "nguyên tác", chính Á Mai vì giận dỗi đẻ mà đưa San San ngoài lạc mất con ngay ngày đầu về thành phố.
"Tuyết Tình còn bảo, hôm nào rảnh sẽ đăng ký cho với bố Thủ đô chơi một chuyến, cho hai ông bà máy bay cho ." Bà cụ Tô kể với giọng tự hào.
"Hôm nào... còn hôm nào nữa. Sao dì dắt bố luôn chuyến ?" Á Mai tị nạnh.
"Người gia đình ba , chúng theo gì cho vướng?"
"Bố là bố ruột của dì , dì ..."
"Không cùng chuyến thì chúng bố nó nữa ? Á Mai, con ăn càng lúc càng khó đấy." Bà cụ Tô nghiêm mặt. "Dì út đối xử với bố thế nào, con một phần mười như nó ?"
"Thôi , con bằng dì út, con kém nhất nhà." Á Mai dỗi.
"Con đừng về nhà mà mắng nhiếc San San nữa." Bà cụ Tô dặn thêm. "Nó thi xong mấy ngày. Nhà bố món ngon bồi bổ cho con, còn các con, mua cho nó miếng gì t.ử tế ?"
"Có chứ, con mua mà."
"Rồi chui hết bụng thằng Diệu Tổ nhà con chứ gì." Bà cụ Tô vặn hỏi.
"Đâu , San San cũng ăn mà." Á Mai lấp l.i.ế.m. Còn chuyện San San ăn đồ thừa của em trai thì chị cho rằng chẳng quan trọng, cái bụng là , bày đặt gì.
"Con thật là... chẳng buồn nữa." Bà cụ Tô thở dài. "Nói bao nhiêu vẫn chứng nào tật nấy, chẳng đường mà đối với con gái một chút. Con hàng xóm xem, nhà nào con gái chẳng sướng, chúng nó năng về thăm bố , lúc nào cũng quà cáp bánh trái đầy đủ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-338.html.]
"Con gái gả thì lâu lâu mới về một , mang ít đồ ăn thì gì lạ ?" Á Mai vẫn bướng bỉnh.
Bà cụ Tô im lặng hẳn, bất lực. Á Mai một hệ thống logic riêng của chị , chẳng ai thể lay chuyển .
Tại Thủ đô, Ninh Ngạn Tĩnh bạn cũ mời cả gia đình ăn cơm. Tuyết Tình chuẩn quà cáp chu đáo cho cả lớn lẫn trẻ nhỏ nhà họ, tay .
Trong khi Ngạn Tĩnh trò chuyện với bạn, Tuyết Tình tán gẫu với vợ của bạn đó. Vì thiết lắm nên cô chỉ hỏi han xã giao, cố tìm chủ đề chung.
"Cô cũng ?" Người vợ ngạc nhiên hỏi, chị cứ ngỡ Tuyết Tình chỉ ở nhà hưởng phu phúc.
"Vâng, chứ." Tuyết Tình gật đầu.
"Cũng , cô học cao, như ... chỉ ở nhà thôi." Chị với vẻ tự hào chút gì đó xa cách.
"Làm nội trợ cũng vất vả lắm chứ, là đóng góp gì, chị cũng chẳng dễ dàng gì ." Tuyết Tình lịch sự đáp.
Chuyện là lựa chọn của mỗi . Người vợ hỏi dồn dập: Nào là thì lấy thời gian chăm con? Lương lậu bao nhiêu? Chị còn bảo chút lương đó chắc chẳng đủ thuê giúp việc, nên Tuyết Tình ở nhà chăm con xem còn " lãi" hơn.
Tuyết Tình xong chỉ mỉm cho qua chuyện, chẳng giải thích thế nào cho cùng tần .
Khi trở về khách sạn, Tuyết Tình gì vợ của bạn chồng, nhưng Ngạn Tĩnh vẫn nhận vợ mấy vui vẻ.
"Nếu thích chuyện thì em cần ép ." Ngạn Tĩnh an ủi.
"Bạn của mà, em thể im lặng ." Tuyết Tình thở dài. "Lúc nãy chị còn giục em sinh con thứ hai, bảo nhà kinh doanh thì nhất định con trai nối dõi."
Lúc đó Tuyết Tình khẳng định ngay quan điểm nam nữ bình đẳng, con gái thể kế thừa tài sản và kinh doanh. Cô thẳng mặt tiểu Quân Quân để con hiểu rằng bố luôn coi con là thừa kế duy nhất, bao giờ ý định để tài sản cho các họ như Vũ Hạo Vũ Vinh.
"Em với Quân Quân là con gái cũng thừa kế nhà cửa." Tuyết Tình kể . "Nhà một con là đủ ."
"Vợ của bạn đó, khi kết hôn là ở nhà luôn." Ngạn Tĩnh giải thích. "Chị cũng nghiệp đại học đấy, nhưng mà ở nhà trông con."
"Tốt nghiệp đại học cơ ..." Tuyết Tình lặng . Thời sinh viên đại học cực kỳ giá trị, mà chấp nhận bỏ ngang.
"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh." Ngạn Tĩnh xoa dịu vợ. "Em cần giống chị , cũng cần ở nhà nếu em . Em cứ những gì em thích, đó là lãng phí tiền bạc của gia đình. Kiếm tiền là để hưởng thụ, để sống hạnh phúc hơn. Nếu sống mà thấy vui thì đó mới thực sự là lãng phí tiền."
"Vâng, em cũng nghĩ ." Tuyết Tình mỉm .
"Con, con, con cũng nghĩ như ạ!" Tiểu Quân Quân lanh chanh giơ tay.
" , Quân Quân nhà giỏi lắm." Tuyết Tình bật . "Con đừng gì, cứ là chính thôi nhé."
"Nghe lời con , đúng đấy." Ngạn Tĩnh xoa đầu con. "Mấy ngoài linh tinh thôi."
"Con mà, con ngốc thế." Quân Quân lém lỉnh.
Anh bạn định dẫn gia đình Ngạn Tĩnh chơi, nhưng Ngạn Tĩnh từ chối khéo vì thuê hướng dẫn viên riêng. May mà chung với vợ , nếu Tuyết Tình chẳng còn thêm những giáo điều gì nữa.
Thực Tuyết Tình thấy phụ nữ đó khá đáng thương. Có một xuất phát điểm nhưng tự bó buộc trong xó bếp vì quan niệm " ai chăm con bằng ". Tuyết Tình ý thức độc lập của riêng , cô bao giờ sống theo kỳ vọng của khác.
Gia đình ba cùng leo Trường Thành. Lúc đầu tiểu Quân Quân phấn khích chạy nhanh, Tuyết Tình bảo con chậm để luôn trong tầm mắt bố . khi nhận Trường Thành dài dằng dặc như điểm dừng, cô bé im lặng hẳn, thở hắt vẻ hối hận vì lúc nãy chạy quá đà.