[XUYÊN KHÔNG TRÙNG SINH TN80] CHUYỆN THƯỜNG NGÀY Ở NGÕ NHỎ - Chương 283

Cập nhật lúc: 2026-01-02 02:30:06
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mẹ cứ sang, cứ sang đây." Tô Tuyết Tình , "Con bảo đừng sang ."

"Có nhà để mắt đến một chút vẫn hơn." Mẹ Tô bảo.

"Vâng, ." Tuyết Tình , "Mẹ yên tâm , con khỏe, cháu cũng khỏe."

lúc , dì Lý bưng đồ ăn , bảo Tuyết Tình ăn thêm một chút cho sức. Nhà họ Ninh đối với con dâu cực kỳ hào phóng, nào gà, nào vi cá, đủ thứ t.h.u.ố.c bổ quý hiếm mà sản phụ thể dùng , họ đều mua về bắt cô ăn thật nhiều. Người bảo phụ nữ sinh nở mất sức như biển mồ côi, ăn mới bù cái phần hao hụt .

"Ăn nhanh con." Mẹ Tô hối.

Món dì Lý bưng lên để cho nguội bớt, còn nóng phỏng lưỡi, Tuyết Tình thể dùng ngay. Cô vốn ưa món móng giò, nhà họ Ninh cũng chẳng ép cô ăn để lấy sữa. Thời đại còn khó khăn như , sữa đủ thì mua sữa bột ngoại, tiền là mua ngay chứ hạn chế gì cả.

"Cứ ăn thế , con béo mất thôi." Tuyết Tình than thở.

"Hồi bầu chẳng thấy con béo lên tí nào, giờ đẻ thì béo mà sợ." Mẹ Tô gạt , "Ăn nhiều , sinh con mất bao nhiêu là m.á.u, ăn mà chịu ."

"Con đang ăn đây mà, bỏ bữa ."

"Biết bao nhiêu nhà ở cữ đến cái miếng bí đỏ còn chẳng mà ăn, gì đến những thứ cao lương mỹ vị ." Mẹ Tô dặn dò kỹ lưỡng, "Con phúc hưởng thì ráng mà ăn, thích cũng ép nuốt xuống, rõ ? Ở cữ cho hẳn hoi thì mới khỏe, bằng là mang tật suốt đời đấy."

"Vâng, ." Tuyết Tình ngoan ngoãn lời. Cô cũng sợ ở cữ đúng cách nên những gì bác sĩ bảo ăn , cô đều theo.

Sau khi Tô về, Ninh Ngạn Tĩnh tạt qua phòng thăm vợ. "Em ăn gì ?" Anh hỏi.

Dạo gần đây, Ngạn Tĩnh ngủ luôn chiếc ghế bành dài trong phòng. Phòng của họ vốn rộng, Tuyết Tình từng bảo sang phòng bên cạnh ngủ cho thoải mái, nhưng nhất định chịu. Anh bảo đêm hôm em cần gì thì ở đây mới lo , cái ghế cũng rộng rãi, vặn. Tuyết Tình thấy chồng kiên quyết quá cũng đành thôi.

"Ăn , ăn nhiều lắm ." Tuyết Tình khổ, "Mọi cứ hễ gặp em là hỏi ăn thôi."

"Bây giờ quan trọng nhất là ăn." Ngạn Tĩnh nắm tay vợ, "Con trông, em cứ lo dưỡng cho ."

Sáng hôm , hai chị em Tô Á Nam và Tô Á Mai cùng đến thăm Tuyết Tình. Á Mai vốn một , cô cứ đợi bằng Á Nam xem khi nào thì mới bám theo. Hai chị em xách theo mấy chục quả trứng gà quà, thế nào thì thế . Á Nam Tuyết Tình thiếu tiền nên cũng chẳng đưa thêm tiền mặt, chỉ dặn em gái giữ gìn sức khỏe.

Tô Á Nam lúc nào cũng để mắt tới chị cả, sợ chị lỡ mồm điều .

"Sinh con gái thì cũng chẳng , cứ để lứa ..."

"Chị cả!" Tô Á Nam vội ngắt lời Á Mai, "Nhà chỉ mong con gái thôi, đó , con gái quý lắm. Anh cả nhà chú hai con trai , giờ chỉ mong một mụn con gái để cưng chiều thôi."

"Con trai là của nhà cả chứ..."

"Thì cũng là cháu nhà họ Ninh, cùng một họ cả." Á Nam gắt khẽ, "Chị về trông thằng Diệu Tổ ? Về sớm , em cùng chị luôn, tiện thể tạt qua thăm bà nội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-tn80-chuyen-thuong-ngay-o-ngo-nho/chuong-283.html.]

Á Nam nháy mắt hiệu với Tuyết Tình kéo chị cả thẳng. "Mới mấy câu." Á Mai lầm bầm. "Đi thôi, thằng Diệu Tổ nhà chị nó bám thế cơ mà." "Cũng đúng, cái thằng Diệu Tổ nhà chị ..." Á Mai bắt đầu bài ca kể về con trai tài giỏi, ngoan ngoãn thế nào.

Cánh cửa khép , Tuyết Tình còn thấy tiếng chị cả nữa. Cô khẽ lắc đầu, chị cả vẫn cứ coi trọng con trai như mạng sống. Nếu chị quan tâm đến con bé San San một chút thì mấy. Con bé tội nghiệp, cái gì cũng nhờ khác giành giật hộ, nó còn quá nhỏ để tự đấu tranh cho .

Lúc xuống cầu thang, Á Mai vẫn thao thao bất tuyệt về thằng con quý t.ử. Mẹ Ninh thấy nhưng bà chẳng buồn tiếp lời. Nhà bà chẳng hề tư tưởng trọng nam khinh nữ, vả đời cháu nhà mới mỗi một mụn con gái, tinh hoa quý giá đều dồn đó cả.

Mẹ Ninh theo đúng phong tục, chuẩn ít quà cáp đáp lễ cho hai chị em mang về. Bà cũng chẳng mặn mà giữ khách, nhất là khi Á Mai cứ mở miệng là "Diệu Tổ nhà ". Bà chỉ sợ nóng mắt buột miệng bảo: "Cái thằng Diệu Tổ thì báu bở gì?"

Sợ con dâu phật ý vì lời chị cả, Ninh vội lên phòng an ủi Tuyết Tình. "Nhà chỉ thiếu con gái thôi, con đừng họ bậy." Mẹ Ninh ôn tồn, "Mẹ cũng chẳng bắt con sinh đứa thứ hai, một đứa là đủ . Phụ nữ chúng kém cạnh gì đàn ông, con chẳng cũng Viện thiết kế đó ? Thế là giỏi lắm ."

"Chị cả con hồi thanh niên xung phong, ở quê chuộng con trai nên chị ảnh hưởng nặng." Tuyết Tình giải thích, "Chứ chị hai con đối xử với con gái vẫn lắm ạ."

"Ừ." Mẹ Ninh gật đầu, "Con đừng nghĩ ngợi nhiều. Cứ dưỡng sức cho , sắp tới còn bảo vệ đồ án, tham dự lễ nghiệp nữa đấy."

"Vâng ạ. Mẹ ơi, em bé cứ ngủ suốt thế ạ?" Tuyết Tình lo lắng hỏi. Lần đầu , cô cái gì cũng bỡ ngỡ, cứ sợ con sốt vàng da.

"Trẻ con đứa nào chẳng thế." Mẹ Ninh , "Không sốt, da dẻ hồng hào là yên tâm, hộ lý trông chừng , con cứ nghỉ ngơi ."

Trên đường về, Tô Á Nam nhịn mà nhắc nhở chị cả: "Chị , mặt em út chị bớt cái miệng 'Diệu Tổ' . Diệu Tổ là con trai chị, chúng em . nhà chồng Tuyết Tình thèm con trai, chỉ mong con gái thôi."

"Nhà chú gia thế hiển hách thế, ..."

"Sau để con gái thừa kế!" Á Nam dứt khoát, "Chú mặt bố , tài sản để cho con gái chứ để cho cháu trai. Chị đừng lấy cái bụng suy bụng . Nhà họ giống nhà ."

"Chị..."

"Mọi đang vui vẻ, chỉ mỗi chị là lời xúi quẩy." Á Nam tiếp tục, "Lúc nãy xuống cầu thang gặp chồng em , bà hết cả nên mặt mới nặng như chì đấy."

Á Nam kéo chị cả thật nhanh. Cô thực sự thấy chị quá lạc hậu, thiên hạ sang thời đại mới mà chị vẫn cứ ôm khư khư cái tư tưởng cũ kỹ.

Ngày đầy tháng của tiểu công chúa nhà họ Ninh tổ chức linh đình. Dù hai ngày nữa Tuyết Tình lên trường bảo vệ đồ án, nhưng việc tiệc tùng nhà chồng lo liệu hết, cô chẳng bận tay.

Tiệc đầy tháng mời khá nhiều khách, tuy rầm rộ bằng đám cưới nhưng cũng tươm tất. Ninh Ngạn Tĩnh vẫn chu đáo lo tiền xe pháo và chỗ ở cho họ hàng quê lên. Vợ chồng cô hai Tô cũng lên dự, nhưng các con họ thì ở nhà vì bận việc công sở, vả cô hai cũng ý dắt cả bầu đoàn thê t.ử chiếm tiện nghi nhà .

Ninh Vũ Hạo thì cứ hễ gặp ai là khoe: "Em gái cháu đấy, đây là em gái cháu đấy nhé!"

"Cái con út đúng là sướng thật." Tô Á Mai trong mâm tiệc nén nổi tiếng thở dài, "Sinh con gái mà nhà chồng vẫn linh đình thế ." Cô nhớ về cái thuở sinh con gái, nhà chồng chẳng thèm dòm ngó, gì đến chuyện tiệc đầy tháng.

"Người cần con gái mà chị." Á Nam chen , "Trai gái thì cũng là con cả."

Vì vợ chồng Tuyết Tình nhận phong bì, nên vợ chồng Dư Quốc Siêu cũng dắt con cái đến đ.á.n.h chén một bữa no nê. Tuyết Tình cũng chẳng buồn chấp nhặt, tiệc đặt dư dả, họ đến thêm vài cũng chẳng đáng là bao. Nhà họ Ninh thiếu chút tiền tiệc tùng , khách khứa đến đông đủ càng thêm nhộn nhịp.

Lần , vợ chồng cô hai chơi lâu, hôm vội vã về. Lúc chia tay, cô hai lén gửi cho bà nội Tô một ít tiền. Lên đến nơi bà mới ốm một trận, lòng khỏi xót xa.

Loading...