[Xuyên Không - Trùng Sinh] 《Sau Khi Xuyên Thư, Tôi Chọn Nằm Ngửa Trong Truyện Niên Đại》 - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-01-09 08:55:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hôm nay uống rượu cùng các ông , vợ thích mùi rượu.” Cố Bắc Thành mở một chai nước ngọt cam, rót đầy cho và Tống Nhiễm Nhiễm .
“Ông thế thì mất mặt quá, hãy lấy khí thế ngày xưa chứ, đừng để một phụ nữ quản c.h.ặ.t như .” Triệu Vân Phong vận động bả vai một chút, chẳng Cố Bắc Thành ăn cái gì mà sức khỏe lớn thế, vai chắc chắn là sưng lên .
“Ông kết hôn nên , thích vợ quản đấy, đồ ăn cũng bịt miệng ông .” Cố Bắc Thành cũng chẳng thèm Triệu Vân Phong, dậy xới cơm gắp thức ăn cho Tống Nhiễm Nhiễm, thỉnh thoảng còn hỏi cô thích ăn món nào.
“Tôm hôm nay ngon thật, tươi ngọt sần sật!” “Ừm, món bò nhúng tệ, cay thơm mềm mướt!” “Để cho , món thịt kho tàu mới là ngon nhất, mặn ngọt đậm đà, tan ngay trong miệng! lâu lắm mới ăn, ngon thật đấy!”
Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của Triệu Vân Phong, đều coi như thấy, ai ăn cứ ăn ai uống cứ uống. Có thể thấy Triệu Vân Phong trong nhóm cũng chẳng ai ưa.
“Các ông uống thì càng , uống.” Triệu Vân Phong da mặt dày, trấn tĩnh một chút cũng bắt đầu thèm để ý nữa, bọn họ đều là ưa sĩ diện, chắc chắn sẽ xé rách mặt với . Lần Triệu Vân Phong dự liệu sai , loại khỏi vòng tròn xã giao của Cố Bắc Thành. Điều kiện gia đình , còn sự giúp đỡ của đồng đội cũ, chỉ cảm xúc của bản cũng cao, cả đời chỉ dậm chân tại chỗ ở vị trí hiện tại thôi.
Bữa trưa ngoại trừ Triệu Vân Phong , ai nấy đều ăn ngon uống say. Hai cặp vợ chồng còn đều là những quan sát, ăn no xong là dậy xin cáo từ.
“Hôm nay vui quen với em, rảnh thì chúng thư liên lạc nhé, ở nhà còn con nhỏ, tết nhất tiện ở ngoài lâu, bọn chị xin phép về .” “Và cả chị nữa.” Thẩm Nguyệt Hi bao giờ tin những lời đồn thổi, ở phòng lưu trữ cô xem qua đủ loại sự việc, nhiều lời đồn là do những kẻ ghen ghét cố ý tung để bôi nhọ khác.
“Em nhớ , thường xuyên liên lạc nhé!” Hai nhân phẩm đều , cô cả ngày nhàn rỗi, ngóng chút tin bát quái ở Yến Kinh cũng tệ.
Cố Bắc Thành khi thanh toán xong thì xách một chiếc túi vải, đây là đôi giày trượt băng nhờ ông chú mua hộ. Anh chào tạm biệt những khác dắt tay Tống Nhiễm Nhiễm ngoài.
“Vợ ơi, thời gian còn sớm, đưa em trượt băng ở Thập Sát Hải.” Cố Bắc Thành thấy tâm trạng Tống Nhiễm Nhiễm thoải mái hơn, nhưng vẫn cô vui vẻ thêm một chút.
“Vậy còn chờ gì nữa, mau đưa em !” Tống Nhiễm Nhiễm vui mừng khôn xiết, những chuyện vui đó quét sạch sành sanh. Thế gian muôn hình vạn trạng, cô là tờ tiền nên thể khiến tất cả những ai gặp đều yêu quý , cô cũng hạng lấy lầm của khác để trừng phạt bản . Tống Nhiễm Nhiễm nhiều năm trượt băng , kỹ thuật trượt băng của cô khá , cô thích cảm giác lướt như gió.
“Vợ ơi cho vững nhé, bắt đầu tăng tốc đây!” Cố Bắc Thành Tống Nhiễm Nhiễm bọc kín khuôn mặt nhỏ nhắn của , liền tăng tốc độ đạp xe. Suốt dọc đường đều để tiếng sảng khoái của Tống Nhiễm Nhiễm.
Buổi trưa mùa đông, ánh nắng lười biếng rải mặt băng, tựa như một tấm t.h.ả.m ấm áp phủ lên tấm gương lớn.
“Trong túi hai đôi giày trượt băng, nhờ chú mua giúp từ .” Nhà ông chú gần sân trượt băng nhất, đầy nửa tiếng, Cố Bắc Thành chở Tống Nhiễm Nhiễm đến sân trượt. Cố Bắc Thành Tống Nhiễm Nhiễm với đôi mắt sáng lấp lánh, đỗ xe xong liền đưa cô đến rìa sân, xổm xuống đôi giày trượt băng nữ cho cô. Trong mùa đông giá rét, Tống Nhiễm Nhiễm cũng cảm nhận một chút ngọt ngào tan chảy.
Trong sân trượt băng đông , đa là học sinh và thanh niên, già cực kỳ hiếm. Cố Bắc Thành mặc một chiếc áo khoác đen, bên trong áo khoác Tống Nhiễm Nhiễm lót thêm lông thú, còn ấm hơn cả áo lông vũ. Đôi mắt như những vì đêm đông, lấp lánh tình yêu cuộc sống và tình cảm sâu nặng dành cho Tống Nhiễm Nhiễm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-sau-khi-xuyen-thu-toi-chon-nam-ngua-trong-truyen-nien-dai/chuong-74.html.]
“Vợ ơi, chúng cũng thôi!” Cố Bắc Thành nắm c.h.ặ.t lấy tay Tống Nhiễm Nhiễm, ấm rực cháy truyền qua lớp găng tay đến cho cô.
“Đi thôi!” Tống Nhiễm Nhiễm cũng mặc một chiếc áo khoác đen, cạnh Cố Bắc Thành trông cô thật nhỏ nhắn và mảnh mai. Nụ của cô rạng rỡ và mê hồn, đôi mắt tràn đầy sự tin tưởng và phụ thuộc Cố Bắc Thành. Họ trượt băng tự do mặt băng, phía một cặp đôi chắn đường, hai buộc buông tay . Trên sân băng đông thì hai nắm tay khó thi triển, khi buông tay, Tống Nhiễm Nhiễm như một con chim yến thanh thoát, bắt đầu trượt tự do mặt băng. Dáng cô nhẹ nhàng và ưu mỹ, mỗi một động tác đều tràn đầy sức mạnh và sự tự tin. Đôi giày trượt của cô lướt mặt băng, để những đường cong tuyệt , rực rỡ như cầu vồng. Kỹ thuật trượt băng của Tống Nhiễm Nhiễm điêu luyện và tinh xảo, cô thể dễ dàng đổi đủ loại tư thế, lúc thì nhảy vọt, lúc thì xoay , tạo đủ loại dáng vẻ ưu nhã. Khi cô trượt, mái tóc dài tung bay trong gió như những cành liễu đang nhảy múa. Thực lực và sự tự tin của Tống Nhiễm Nhiễm khiến đám thanh niên xung quanh khỏi kinh ngạc và ngưỡng mộ, dần dần xung quanh cô hình thành một trống. Mọi vây quanh thành một vòng tròn, xem cô trượt băng nghệ thuật. Cố Bắc Thành cũng dừng gần đó, si mê Tống Nhiễm Nhiễm. Đàn ông với cũng so bì, điều sự so bì của họ kín đáo, chỉ sự so bì giữa những tình địch mới cực kỳ lộ liễu. Giống như lúc , ánh mắt kinh ngạc và thèm của những xung quanh khiến Cố Bắc Thành thấy tự hào, Tống Nhiễm Nhiễm là phụ nữ của . Ưu điểm của Tống Nhiễm Nhiễm chỉ là trượt băng giỏi, mà nhảy múa còn tuyệt mĩ hơn. Cô quần áo, ví tiền cho , đều thích, chúng đều là những kiểu dáng độc nhất vô nhị thế giới. Ở bên ngoài, cô là vợ xinh hào phóng. Ở trong nhà, cô là một phụ nữ thơm tho mềm mại, chỉ một ánh mắt thôi cũng thể khiến mất hết lý trí. Đặc biệt là những lúc sinh hoạt vợ chồng nồng cháy, khoảnh khắc đó, dù c.h.ế.t cô thì cũng cam lòng.
“Thật sảng khoái, em chơi , tối nay chú hai với thím hai đưa các cháu về nhà, chúng đều ở nhà thì lắm, chúng mau về thôi!” Tống Nhiễm Nhiễm đồng hồ, hơn bốn giờ , trượt thêm chút nữa là sẽ đổ mồ hôi mất.
“Vợ ơi về thôi, đưa em đến chỗ để lấy đá viên, nước ở đó tinh khiết lắm, thể dùng trực tiếp .” Nước thời đều trong vắt, nơi thể coi là loại nước khoáng đắt tiền ở thế giới tương lai chăng?
Nửa tiếng , Cố Bắc Thành dựng xe đạp xong, mở cửa lớn thấy Lâm Mộng Vân dậy từ ghế sofa.
“Nhiễm Nhiễm, hai đứa về , mau nhà cho ấm.” “Bắc Thành con cũng thật là, năm về nhà chẳng mấy ngày, cứ chạy ngoài gì.” “Bây giờ bên ngoài lạnh thế , con đưa Nhiễm Nhiễm gì? Con gái là chiều chuộng, nếu cảm lạnh thì xem con xót .” Lâm Mộng Vân Cố Bắc Thành bây giờ trang đầy đủ thì hài lòng gật đầu, năm bà bảo Cố Bắc Thành mặc thêm áo mà nhất quyết chịu. Giờ Cố Bắc Thành chỉ mặc áo khoác dày mà còn đeo cả khăn quàng và găng tay, đúng là con dâu bản lĩnh, thể quản thằng nhóc ngoan ngoãn như .
Chương 100
“Mẹ, đừng Bắc Thành nữa, là con mà, sờ tay con xem, ấm lắm.” Tống Nhiễm Nhiễm tháo găng tay , nắm lấy tay Lâm Mộng Vân, nhiệt độ lòng bàn tay cô còn cao hơn cả bà.
“Mẹ , nữa, hôm nay Bắc Thành đưa con chơi thế?” Lâm Mộng Vân nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mịn màng của Tống Nhiễm Nhiễm, thầm trong lòng, tình cảm con trai con dâu thì sớm muộn gì cũng cháu thôi.
“Anh đưa con ăn cơm ở bên ngoài, còn sân trượt băng một vòng nữa ạ.” “Mẹ , bây giờ sân trượt băng đông lắm, kỹ thuật trượt băng của Bắc Thành giỏi lắm ạ.” Kiểu trượt băng thời cũng chỉ bấy nhiêu thôi, Cố Bắc Thành coi là cao thủ trong sân trượt, Tống Nhiễm Nhiễm .
“Cũng khá đấy, hồi nhỏ mùa đông ngày nào nó cũng ngâm ở sân trượt băng đó, tối mà thấy thì cứ thẳng sân trượt mà tìm, tìm phát là thấy ngay!” Lâm Mộng Vân nghĩ đến lúc Cố Bắc Thành còn nhỏ nghịch ngợm cũng bật theo.
“Mẹ ơi, tối nay nấu món gì ạ, để con phụ một tay.” Tống Nhiễm Nhiễm đồng hồ, thời gian còn sớm nữa, đến lúc chuẩn bữa tối.
“Hôm nay con mới về nhà, thằng nhóc Bắc Thành lôi chơi suốt, tối nay hai đứa nghỉ ngơi , để nó cơm tối.” Lâm Mộng Vân dắt tay Tống Nhiễm Nhiễm về phía sofa. Chiếc áo khoác lông con dâu đủ dài, cần sưởi lửa cả cũng ấm áp.
“Mẹ, con ngay đây, xong vẫn để trong nồi giữ nóng như sáng nay ạ?” Cố Bắc Thành hai yêu nhất đang chung sống hòa thuận mắt, hạnh phúc mỉm hỏi.
“Con thêm vài món, để một phần cho chúng nó là , chuyến tàu đó nào cũng trễ, chẳng tối nay chúng nó về nữa.” “Biết muộn quá chúng nó thuê phòng nghỉ gần ga tàu hỏa , cần đợi chúng nó về mới khai cơm .” Chuyến tàu Cố Bắc Thành về nhà là bốn giờ sáng, trễ hơn một tiếng, lúc về bà cũng mới xong bữa sáng lâu. Nếu muộn hơn chút nữa thì bà cũng sẽ để cho họ hai món ăn là .
“Dạ , con cơm nhanh lắm, hai cứ đợi một lát, nửa tiếng nữa là cơm tối ăn .” “Mẹ, bố ở nhà tìm xem, con phụ Bắc Thành một tay.” Tống Nhiễm Nhiễm quán triệt nguyên tắc ít sai ít, cố gắng ở riêng một với chồng. Khoảng cách tạo nên vẻ , quan hệ chồng nàng dâu quá mật cũng lắm. Bình thường tôn trọng là , tâm sự móc hết ruột gan với chồng là điều đại kỵ.