[Xuyên Không - Trùng Sinh] 《Sau Khi Xuyên Thư, Tôi Chọn Nằm Ngửa Trong Truyện Niên Đại》 - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-01-09 09:41:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình thường nếu cơ hội ở riêng với , Cố Bắc Thành chắc chắn sẽ cầu còn chẳng , hận thể lập tức ân ái với cô ngay.

 

Hôm nay những phần tiếp theo mà còn giục cô về khu tập thể?

 

“Vợ ơi, chỉ là gặp con sớm thôi!”

 

Cố Bắc Thành mím môi, ánh mắt thoáng d.a.o động, chuyện nội thương rốt cuộc vẫn miệng.

 

Anh sợ Tống Nhiễm Nhiễm lo lắng phát .

 

Thể chất của Cố Bắc Thành nếu là ngoại thương thì sớm hồi phục .

 

Lần nội thương, thể khỏi nhanh như .

 

Bác sĩ dặn dò rằng khi vết thương lành hẳn thì vận động mạnh.

 

Bây giờ trông giống như bình thường, nhưng chỉ bản mới .

 

Nếu thực sự sinh hoạt vợ chồng, cô chắc chắn sẽ nhận sự khác biệt.

 

“Anh Bắc Thành, thể ở Thủ đô bao lâu?”

 

Tống Nhiễm Nhiễm nghĩ đến việc hơn một tháng qua trải qua ranh giới sinh t.ử, vội vã gặp con cũng là chuyện thường tình.

 

“Sau hàng chục năm tới sẽ chiến tranh lớn nữa, trình độ văn hóa của cũng cần nâng cao. Lần sẽ ở Thủ đô một năm, khi trở về sẽ vặn tiếp quản công việc từ chỗ Sư đoàn trưởng Vệ.”

 

Đây cũng là một trong những lý do khiến Cố Bắc Thành vội vàng.

 

Sư đoàn trưởng Vệ còn một năm nữa mới đến tuổi nghỉ hưu, thể đến Thủ đô để nâng cao học vấn của .

 

Mặc dù kỳ nghỉ của học viện quân sự ít đến đáng thương, nhưng thể ở gần cô, lòng cũng sẽ cảm thấy vững chãi.

 

Chương 276 Hai vợ chồng cùng đón con

Trong thời gian sĩ quan tu nghiệp, nếu đưa theo gia đình thì cần đơn xin phép.

 

Với cấp bậc của Cố Bắc Thành, phân phòng đơn, nên chỉ xin cho một nhà lưu trú.

 

Tống Nhiễm Nhiễm còn học, nên cũng chỉ lúc nghỉ phép mới thể đến thăm .

 

“Anh Bắc Thành, còn nhiều hơn cả em nữa... Có ở bên cạnh cảm giác thật . Ngày mai thời gian ? Bố xin nghỉ giúp em hai ngày .”

 

Nghĩ đến việc nhiều nhưng khác cũng , Tống Nhiễm Nhiễm liền chuyển chủ đề.

 

Bằng cấp ở cũng vô cùng quan trọng, dù là hiện tại tương lai.

 

Người trình độ văn hóa cao sẽ nhiều cơ hội hơn bình thường, khi thăng tiến cũng sẽ nhanh hơn.

 

“Ngày mai cả một ngày tự do, vợ ơi, em chơi? Có đưa theo các con ?”

 

Cố Bắc Thành choàng tay qua vai cô, ôm cô lòng.

 

Anh gian riêng của hai , nhưng sợ kềm chế bản .

 

“Vậy thì đưa cả nữa nhé!”

 

Tống Nhiễm Nhiễm vòng hai tay qua eo , má cọ cọ n.g.ự.c như một chú mèo nhỏ.

 

Cha Cố vẫn nghỉ hưu, trong trường hợp bình thường ông sẽ xin nghỉ phép.

 

Sang năm ông sẽ nghỉ hưu , càng đến cuối ông càng công việc của .

 

“Được!”

 

Trái tim Cố Bắc Thành như mềm nhũn vì cái cọ của cô.

 

Nhìn vợ kiều diễm, Cố Bắc Thành dùng hai tay nâng mặt cô lên, cúi đầu hôn xuống...

 

“Ưm!”

 

Tống Nhiễm Nhiễm đôi mắt mơ màng , chút khó hiểu.

 

“Vợ ơi, dẫn xem căn nhà sửa sang thế nào ?”

 

Cố Bắc Thành thở dốc, nỗ lực đè nén d.ụ.c vọng của , đông ngó tây lảng .

 

“Được thôi!”

 

Địch động động, Tống Nhiễm Nhiễm thể cảm nhận sự kiềm chế nhẫn nhịn của .

 

Ánh mắt cô long lanh, lướt qua vùng eo của .

 

Cô nhướng mày với một cái dắt dạo quanh sân.

 

“Việc cải tạo bên trong căn nhà còn hơn tưởng tượng.”

 

Đây là đầu tiên Cố Bắc Thành bước căn tứ hợp viện khi cải tạo, khi xem xét kỹ lưỡng từ trong ngoài, hài lòng gật đầu .

 

Sau một vòng tham quan, cuối cùng cũng bình tâm trạng kích động.

 

“Đương nhiên , thiết kế bên trong nhiều chỗ là do em sửa đổi đấy.”

 

Tống Nhiễm Nhiễm nghĩ đến việc đây gia đình sống ở đây mấy chục năm nên mới tốn nhiều tâm sức như .

 

“Trước đây là bố đón con, hôm nay chúng cùng đón các con ở mẫu giáo nhé!”

 

Tống Nhiễm Nhiễm đồng hồ, thời gian vẫn còn kịp.

 

Sau khi sẽ ở Thủ đô, lòng cô vui như mở cờ, cô tạm thời đè nén sự khác lạ trong lòng xuống.

 

Kể từ khi lũ trẻ mẫu giáo, cô và vẫn cùng đón chúng tan học nào.

 

Hôm nay cả hai đều thời gian, cô nóng lòng thấy vẻ mặt ngạc nhiên của lũ trẻ.

 

“Trên đường về gọi điện cho một tiếng, đỡ mất công đến trường đón con.”

 

Cố Bắc Thành sẵn lòng cùng cô đón con tan học.

 

“Gần đây bưu điện, gọi điện thoại tiện.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-sau-khi-xuyen-thu-toi-chon-nam-ngua-trong-truyen-nien-dai/chuong-207.html.]

Tiện ích xung quanh tứ hợp viện cũng đầy đủ, bệnh viện, trường học, bưu điện và tiệm ăn quốc doanh đều cả.

 

Tống Nhiễm Nhiễm phẩy tay một cái, thu máy sưởi và những thứ thuộc về thời đại gian, dắt tay khỏi tứ hợp viện.

 

Sau khi gọi điện xong, hai đến trường thì vẫn đến giờ tan học.

 

Cô và sánh vai đến lớp của ba đứa trẻ.

 

Trường mẫu giáo trong khu quân đội lớn, giáo viên bên trong đều tận tâm.

 

Cô giáo chủ nhiệm của bộ ba là một cô gái trẻ mới hai mươi mốt tuổi, đối với trẻ nhỏ vô cùng kiên nhẫn.

 

Ở mẫu giáo bây giờ, giáo viên sẽ dạy một con đơn giản, tìm hiểu hình dạng và màu sắc vật thể, các kỹ năng thủ công đơn giản và một hoạt động thể chất cơ bản.

 

“Cố Minh Trí, Cố Minh Duệ và Cố Văn Tĩnh đều thông minh, lễ phép chững chạc, thái độ học tập , chữ cũng , chị ở nhà dạy dỗ các cháu .”

 

Cô Giả, giáo viên chủ nhiệm của bộ ba, vô cùng yêu quý ba đứa trẻ.

 

Thấy và cô cùng đến đón con, cô giáo khen ngợi hết lời.

 

“Bình thường lúc rảnh rỗi dạy các cháu một kiến thức đơn giản, còn chữ là các cháu học với ông bà nội ạ.”

 

Sắp tan học , phụ chờ sẵn bên cửa sổ.

 

Lũ trẻ trong lớp vẻ về nhà cho lắm, đang tụ tập từng nhóm hai ba đứa vui chơi.

 

“Cố Minh Trí và Cố Minh Duệ đều ngoan, chỉ Cố Văn Tĩnh là quá hiếu động, chỉ thích chơi trò chơi với đám con trai thôi.”

 

Tính cách của Cố Văn Tĩnh chẳng ăn nhập gì với ngoại hình của cô bé cả, là một “tiểu bá vương” trong lớp, đám con trai cả lớp đều đ.á.n.h cô bé.

 

Những đứa trẻ Cố Văn Tĩnh đ.á.n.h cũng mách lẻo, trái còn phục cô bé sát đất.

 

Nếu giáo d.ụ.c đ.á.n.h bừa bãi, thái độ học tập cũng thì cô bé là cái gai trong mắt giáo viên .

 

“Chắc là do ở nhà nhiều trai quá ạ. Bây giờ nam nữ đều như , chừng con bé còn nối nghiệp bố nó nữa.”

 

Đối với việc các con gì, Tống Nhiễm Nhiễm sẽ can thiệp.

 

Thấy con gái thích múa đao múa kiếm, cô cũng ngăn cản.

 

Nếu con mà yếu đuối mong manh thì cô mới lo lắng.

 

Bản cô hồi nhỏ cũng thích võ thuật, nếu thì chẳng học múa kiếm.

 

“Cũng đúng ạ, trong lớp đều là con cái quân nhân, mà chẳng đứa nào đ.á.n.h thắng con bé.”

 

Cô Giả nhất thời cũng nghĩ thoáng , bây giờ khác với xã hội cũ , con gái cũng thể lập lập nghiệp.

 

“Bố các cháu hiếm khi mới về một chuyến, thưa cô Giả, chúng xin cho ba cháu nghỉ một ngày ạ.”

 

Tống Nhiễm Nhiễm vốn định dành một ngày riêng tư với , nhưng nghĩ việc thể trở về vẹn , cả nhà cùng chơi một ngày sẽ tuyệt vời hơn.

 

Anh chỉ ngày mai là một ngày tự do, ngày học viện quân sự tu nghiệp .

 

“Được ạ, cả ba cháu đều đang học kiến thức tiểu học, học kỳ chị thể đưa các cháu đến khối tiểu học để thi thử xem .”

 

Cô Giả dù quý bộ ba nhưng cũng lỡ việc học của chúng.

 

Kiến thức học ở mẫu giáo hạn, ba đứa trẻ thông minh thế cần thiết lãng phí thời gian ở mẫu giáo nữa.

 

“Cảm ơn lời khuyên của cô, chúng sẽ cân nhắc kỹ lưỡng ạ.”

 

Thời đại học tiểu học yêu cầu về độ tuổi.

 

mười mấy tuổi mới học tiểu học cũng , đa là từ sáu đến tám tuổi.

 

Ba đứa trẻ mới hơn bốn tuổi, nên học tiểu học sớm cô cũng chắc chắn, cần về bàn bạc với .

 

“Các ơi kìa, bố cùng đến đón chúng tan học !”

 

Cố Văn Tĩnh luôn cảm thấy ai đó đang , đầu liền phát hiện bố và đang bên cửa sổ.

 

Ba đứa cùng , Cố Văn Tĩnh giữa, nhưng cô bé đầu tiên phát hiện bố .

 

“Oa, đó là bố , hóa dối, bố đúng là cao hơn bố tớ, đúng là hơn tớ.”

 

Ngồi hàng ghế đầu là “đàn em” một mà Cố Văn Tĩnh thu nhận trong lớp - Âu Dương Chí Viễn, lời cô bé , khi quan sát liền xác định cô bé hề quá.

 

Bố của Âu Dương Chí Viễn mỗi uống rượu xong là khoác lác nổ vang trời.

 

Chương 277 Thành thật

“Chuyện!”

 

Cố Văn Tĩnh hếch cằm, vẻ mặt đầy kiêu hãnh .

 

“Bố ơi, hôm nay hai cùng đến đây ạ?”

 

“Hôm nay bố ạ? Mẹ hôm nay học ?”

 

“Bố ơi, ơi, con nhớ hai lắm.”

 

Tiếng chuông tan học vang lên, ba đứa trẻ đeo ba lô lao về phía và cô.

 

“Mẹ cũng nhớ các con lắm, chẳng rảnh là đến đón các con về nhà ngay ?”

 

Tống Nhiễm Nhiễm quỳ một chân xuống, đón lấy Cố Văn Tĩnh đang lao về phía .

 

Cố Bắc Thành mỗi tay bế một đứa con trai, trong ánh mắt ngưỡng mộ của bước khỏi trường.

 

“Mẹ ơi, tới bắt mạch cho Bắc Thành , con thấy yên tâm lắm.”

 

Vừa nhà đặt Cố Văn Tĩnh xuống, thấy chồng Lâm Mộng Vân, mắt Tống Nhiễm Nhiễm sáng lên, đầu nhướng mày .

 

Người đàn ông quá nhẫn nhịn, cứ để xem qua mới yên tâm .

 

“Được, thằng nhóc thối còn mau qua đây xuống.”

 

Lâm Mộng Vân cũng lo lắng cho sức khỏe của con trai, chỉ là bà tiện thấy về vội vàng bắt mạch ngay.

 

 

Loading...