[Xuyên Không - Trùng Sinh] 《Sau Khi Xuyên Thư, Tôi Chọn Nằm Ngửa Trong Truyện Niên Đại》 - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-01-09 09:08:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cả gia đình chung sống hòa thuận, ảnh hưởng chút nào bởi nhà hàng xóm.

 

Ba ngày , Phó đoàn trưởng Chu sang tặng trứng gà, tiện thể trả mười đồng cho Cố Bắc Thành.

 

Thẩm Vy Vy sinh hai bé gái, vì sinh thường nên xuất viện về nhà ở cữ.

 

Phó đoàn trưởng Chu ghế lạnh quá lâu, dám thuê chăm sóc Thẩm Vy Vy, nên xin nghỉ phép tự ở nhà chăm vợ và con.

 

Anh ngập ngừng định mấy , thấy Cố Bắc Thành tiếp lời nên cũng đành lủi thủi về.

 

Phó đoàn trưởng Chu vốn mang theo nhiệm vụ Thẩm Vy Vy giao phó mà đến.

 

Tống Nhiễm Nhiễm bụng mang chửa, thật sự nỡ mở miệng.

 

“Vợ ơi, trong thư bố sáu cái tên con trai, sáu cái tên con gái, em xem , nếu em thích thì tự đặt tên cũng .”

 

Cố Bắc Thành vuốt ve bụng Tống Nhiễm Nhiễm thư cho cô .

 

Tống Nhiễm Nhiễm đơn thuần lương thiện nhưng tính cách quyết đoán, cô mà thích cái gì là sẽ thẳng chứ im lặng ấm ức một .

 

“Để em xem xem cái tên nào trùng với tên tụi đặt , nếu thì dùng luôn, đỡ mất công chọn lựa, mà bố cũng vui lòng.”

 

Cả hai đều là đầu bố , từ khi Tống Nhiễm Nhiễm m.a.n.g t.h.a.i là hai bắt đầu đặt tên, giờ cái tên trong sổ lên tới hàng trăm .

 

Tên Cố phụ đặt chắc chắn cũng nhiều, Tống Nhiễm Nhiễm sắp sinh đến nơi ông mới gửi mười hai cái tên tuyển chọn kỹ lưỡng sang.

 

“Vợ ơi, em thông minh thật đấy, để lấy sổ qua xem.”

 

Cố Bắc Thành lấy cuốn sổ từ trong tủ quần áo đưa cho Tống Nhiễm Nhiễm.

 

“Anh Bắc Thành, suy nghĩ của và bố cũng nhiều điểm chung đấy chứ!”

 

Sau khi hai đối chiếu một lượt, năm cái tên trùng với tên Cố phụ đặt, trong đó bốn cái tên là do Cố Bắc Thành đặt.

 

“Đợi sinh thì tên chính do quyết định, còn tên ở nhà thì em và sẽ cùng bàn bạc.”

 

Chỉ cần tên của con ý nghĩa thì Tống Nhiễm Nhiễm đều thể chấp nhận.

 

Cô cũng hy vọng con thể nhận sự yêu mến của nhiều hơn.

 

“Ừm, vợ em quá!”

 

Cố Bắc Thành cứ tưởng hôm nay vì chuyện đặt tên mà sẽ xảy sóng gió cơ.

 

Anh chuẩn tâm lý sẵn sàng là sẽ kiên quyết ủng hộ quyết định của Tống Nhiễm Nhiễm .

 

“Mau bôi dầu chống rạn da cho em , đừng để đến phút cuối hỏng việc.”

 

Bàn tay nhỏ của Tống Nhiễm Nhiễm lật một cái, một bộ sản phẩm dưỡng da và dầu ngăn ngừa rạn da xuất hiện trong lòng bàn tay.

 

Vết sẹo thì còn dễ xóa mờ, chứ vết rạn da là một loại sẹo thể phục hồi, do da kéo căng quá mức gây .

 

Công nghệ thẩm mỹ tương lai cũng chỉ thể mờ chứ thể xóa sạch .

 

Tống Nhiễm Nhiễm hy vọng khi sinh con vẫn xinh .

 

Giờ cô mới hai mươi mốt tuổi, đợi con trưởng thành cô cũng mới chỉ ngoài ba mươi.

 

Bảo dưỡng , phấn đấu một bà bốc lửa tâm hồn trẻ trung và ngoại hình cũng trẻ trung.

 

“Anh bôi dầu và xoa bóp cho em ngay đây.”

 

Cố Bắc Thành mở nắp dầu ngăn ngừa rạn da và kem dưỡng da .

 

Anh đổ dầu ngăn ngừa rạn da lòng bàn tay, xoa xoa cái bụng to nhô cao của Tống Nhiễm Nhiễm.

 

Cố Bắc Thành xoa bóp trò chuyện với em bé trong bụng.

 

Em bé trong bụng hình như tỉnh giấc, bụng Tống Nhiễm Nhiễm thỉnh thoảng nhô lên một cục nhỏ, như thể đang đáp Cố Bắc Thành, chào hỏi .

 

Chương 162

 

“Anh Bắc Thành, các bé cũng thích giọng và sự vuốt ve của đấy.”

 

Tống Nhiễm Nhiễm tựa chiếc gối dựng , cảm nhận t.h.a.i động trong bụng và sự xoa bóp dịu dàng của Cố Bắc Thành, cô tận hưởng nhắm mắt , hạnh phúc khẽ thành tiếng.

 

“Con dâu , ngày mai nhà bên cạnh tiệc đầy tháng, sẽ , con ?”

 

Lâm Mộng Vân Tống Nhiễm Nhiễm , nhưng bà tôn trọng sự lựa chọn của con dâu nên mới mở lời hỏi.

 

“Mẹ, bụng con to thế vướng chân nữa, đến lúc đó để Bắc Thành tặng quà ăn bữa cơm là ạ.”

 

Hàng xóm mấy năm, tặng quà cũng .

 

Lâm Mộng Vân , Tống Nhiễm Nhiễm cũng sẽ khuyên bà, càng già càng trọng sĩ diện.

 

càng già càng sống thật với lòng , thèm để ý đến cái của ngoài, cho thoải mái là .

 

“Cũng , con cũng sắp sinh , mừng bao nhiêu tiền mừng cũng lỗ .”

 

Lâm Mộng Vân đây từng một hàng xóm khó chịu nên tâm thái rèn luyện .

 

Nhà bên ý đồ mà thành, chắc chắn còn bực bội hơn bà.

 

Nghĩ như nên Lâm Mộng Vân cũng buông bỏ .

 

đống gà trong l.ồ.ng hớn hở.

 

Trong đó hơn hai mươi con gà, cộng với phiếu thịt bà tích góp ba tháng qua, đủ cho con dâu tẩm bổ lúc ở cữ .

 

“Nhiễm Nhiễm, trưa nay con ăn món gì? Cơ thể chỗ nào khó chịu con?”

 

Lâm Mộng Vân bao giờ thấy Tống Nhiễm Nhiễm phàn nàn chuyện đau lưng, chuột rút, đau xương – những triệu chứng thường gặp ở cuối t.h.a.i kỳ, nên chủ yếu mở lời hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-sau-khi-xuyen-thu-toi-chon-nam-ngua-trong-truyen-nien-dai/chuong-121.html.]

“Mẹ, con ăn món nào vị đậm đà một chút, cơ thể con , chỉ là sáng nay ngủ dậy thấy tức n.g.ự.c ạ.”

 

Dầu gan cá, viên canxi và vitamin Tống Nhiễm Nhiễm vẫn uống hằng ngày, chỉ là Lâm Mộng Vân mà thôi.

 

“Đứa nhỏ chắc chắn là giống bố nó .”

 

Lâm Mộng Vân nhớ lúc Tống Nhiễm Nhiễm mới cưới thích ăn rau và trái cây, đối với món thịt thì cũng chẳng buồn một cái.

 

“Các con đều giống Bắc Thành cũng , cao trai thông minh.”

 

Tống Nhiễm Nhiễm ngay từ đầu Cố Bắc Thành đơn giản, cô bao giờ đường vòng mặt .

 

Người thông minh sẽ thấu những trò vặt của khác ngay lập tức.

 

Thái độ thẳng thắn sẽ dễ dàng chiếm cảm tình của họ hơn.

 

“Nó giống bố nó, hồi lãnh đạo giới thiệu đối tượng cho , cũng vì thấy bố nó trai nên mới đồng ý tìm hiểu đấy.”

 

Trong ba đứa con, chỉ Cố Bắc Thành là di truyền nhất, đứa thứ hai chẳng thừa hưởng ưu điểm nào, thừa hưởng khuyết điểm thôi.

 

“Mẹ, kể về chuyện tình yêu giữa và bố ?”

 

Tống Nhiễm Nhiễm tò mò về những câu chuyện thời đại của Lâm Mộng Vân, liền mở lời hỏi.

 

“Làm gì chuyện tình yêu nào , tụi mới cưới bao lâu thì ông chiến trường, cũng ở bệnh viện bận rộn đến mức tối tăm mặt mày.”

 

Lúc đó khói lửa chiến tranh liên miên, mỗi ngày thấy mặt trời mọc đều là một điều vô cùng may mắn.

 

“Nhờ bố mà giờ chúng con mới cuộc sống thế .”

 

Cuộc sống hiện tại đối với Tống Nhiễm Nhiễm mà là thực sự hài lòng.

 

Bầu trời xanh thẳm, nước biển trong vắt thấy đáy, nhà nước chia nhà cho, bệnh viện tốn tiền, bên cạnh còn những yêu nhất của .

 

Tuy nhiên đây đều là sự hy sinh của vô liệt sĩ mới đổi sự bình an sum vầy như hiện nay.

 

“Mọi chuyện qua , tuần con nhập viện , đồ đạc chuẩn xong ?”

 

Quần áo và tã lót của cháu nội, giấy bản Tống Nhiễm Nhiễm cần dùng sinh, Lâm Mộng Vân đều chuẩn xong xuôi.

 

Quần áo giặt của chính Tống Nhiễm Nhiễm thì bà vẫn thấy.

 

“Sữa bột, tã lót, phích nước, giường trẻ em, quần áo giặt con đều chuẩn xong ạ.”

 

Tống Nhiễm Nhiễm chuẩn tổng cộng hai bộ, để tránh để bên ngoài lâu vi khuẩn xâm nhập nên cô đều thu trong gian.

 

Cô định lát nữa sẽ lấy một bộ từ gian để trong tủ quần áo.

 

“Vậy thì , Bắc Thành cũng sắp tan , bếp nấu cơm hấp bánh bao đây.”

 

Lâm Mộng Vân đồng hồ, rửa sạch mớ rau nhặt bếp.

 

Giờ bà hằng ngày sáng uống sữa, ăn cháo hải sản, tập Thái Cực Quyền.

 

Chiều đài, chăm sóc cây cối trong vườn.

 

Tối đến bôi sản phẩm dưỡng da Tống Nhiễm Nhiễm đưa, dăm ba bữa đắp mặt nạ bột ngọc trai, trông trẻ hơn lúc nghỉ hưu vài tuổi.

 

“Thơm quá, bà nội ơi hôm nay bà nấu món gì mà con ở xa ngửi thấy mùi thơm .”

 

Cố Ái Dân quẳng ba lô chạy ngay bếp, miệng thốt những lời ngọt ngào.

 

“Bạch tuộc nhỏ cay thơm, bào ngư tỏi băm, tôm lớn cay thơm, điệp quạt hấp miến tỏi băm, canh trứng cà chua, hai đứa bày bát đũa thể khai cơm .”

 

Hơi ẩm vùng biển nặng, khi con dâu sinh con thì bài tiết bớt ẩm cũng , lúc ở cữ chỉ thể ăn món thanh đạm thôi.

 

Lâm Mộng Vân rắc thêm chút hành lá lên món ăn để trang trí cuối cùng.

 

Bà bảo Cố Ái Dân gọi Cố Bắc Thành – vẫn đang báo cho bụng Tống Nhiễm Nhiễm , bảo đôi vợ chồng dính như sam ăn cơm.

 

“Mẹ, tay nghề của còn lợi hại hơn cả đầu bếp tiệm cơm quốc doanh đấy.”

 

Tống Nhiễm Nhiễm c.ắ.n một miếng bánh bao, gắp một miếng thức ăn, hai em đang cúi đầu ăn ngơi nghỉ .

 

“Gia vị trong nhà nhiều, hải sản vốn dĩ tươi, ai nấu cũng sẽ ngon thôi.”

 

Lâm Mộng Vân miệng thì bảo đáng nhắc tới, nhưng trong lòng vui, mấy chục năm nấu nướng đây chẳng ai khen bà cả.

 

Giờ ngày nào cũng khen, bà nấu cơm cũng thấy vui lây.

 

“Mẹ nấu khác chứ ạ, trong món hương vị của .”

 

Hải sản trong tiệm cơm quốc doanh đảo đều là hấp và luộc, dân bản địa đảo cũng thích ăn hương vị nguyên bản của hải sản.

 

Tống Nhiễm Nhiễm thích ăn hải sản vị cay thơm hơn, chẳng thấy vị tanh chút nào.

 

“Vậy thì con ăn nhiều !”

 

Chị dâu của Tống Nhiễm Nhiễm cũng m.a.n.g t.h.a.i thời gian gần giống cô, mà đến lúc cô sinh con, Tô Lan Hương cũng chẳng thời gian sang thăm cô.

 

“Vâng!”

 

Tống Nhiễm Nhiễm đang ăn thì đột nhiên cảm thấy bụng bắt đầu đau âm ỉ, cô tính toán ngày tháng, em bé trong bụng ba mươi bảy tuần .

 

Thai ba sinh sớm hơn ngày dự sinh vài tuần là chuyện bình thường.

 

“Mẹ, Bắc Thành, con đau bụng, chắc là các bé đời sớm .”

 

Tống Nhiễm Nhiễm nhịn đau, đợi cả nhà ăn xong bữa trưa mới lên tiếng.

 

“Sao con sớm, Bắc Thành con mau mang những thứ chuẩn xuống xe , lấy quần áo cho các bé và giấy bản.”

 

Lâm Mộng Vân chẳng gì hơn, con dâu quá hiểu chuyện bà thấy xót xa, bà vội vàng chạy lên lầu.

 

 

Loading...