[Xuyên Không - Trùng Sinh] Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thật Thiên Kim, Giá Trị Con Người Hàng Tỷ - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-01-03 00:26:48
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô sửng sốt đầu , thấy Nhiếp Dự và Tạ Tuệ Lệ đang đẩy một chiếc xe đẩy thức ăn cao , còn Tạ lão gia t.ử thì đẩy xe lăn của Tạ Trọng Diên đến giữa phòng khách.

Nhiếp Dự lớn: "Hoài Tuyết, sinh nhật vui vẻ!"

Tạ Tuệ Lệ dịu dàng : "Chúc mừng sinh nhật Hoài Tuyết, chúc cháu năm nào cũng ngày , tuổi nào cũng buổi , luôn bình an và hạnh phúc."

Tạ lão gia t.ử thì hồ hởi: "Hoài Tuyết tiểu đại sư, năm nay tổ chức ấm cúng thế thôi, tầm sang năm cháu là cháu gái của , lúc đó nhất định một bữa thật lớn tại Tạ gia mới ."

Ông đang nhắc đến việc Giang Hoài Tuyết đồng ý sẽ kết nghĩa em với Tạ Trọng Diên.

Giang Hoài Tuyết lặng tại chỗ.

chiếc bánh sinh nhật cao tới sáu tầng xe đẩy, ánh mắt dừng ở tấm biển nhỏ màu vàng kim ghi dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật Hoài Tuyết" đỉnh bánh, khựng một chút, những dải ruy băng treo khắp phòng khách.

Sau một hồi quan sát, cô mới thẫn thờ chậm rãi sang những đang bên cạnh chiếc bánh, họ đều cô đầy mong đợi với nụ rạng rỡ môi.

Giây phút , đôi mắt vốn luôn bình thản của Giang Hoài Tuyết bỗng d.a.o động như mặt hồ gió thổi qua, gợn lên những con sóng cảm xúc.

Lúc trăng vẫn lên hẳn, trong phòng chỉ ánh nến lung linh tỏa sắc cam dịu nhẹ, khiến gian trở nên ấm áp vô cùng. Trong đôi mắt của Giang Hoài Tuyết dường như cũng lấp lánh ánh sáng.

Cô chậm rãi và trân trọng : "Cảm ơn ."

—— "Cháu thích."

Giang Hoài Tuyết nhớ rõ bao lâu đón sinh nhật, lẽ là suốt 19 năm của kiếp , hoặc khi cộng thêm cả vài năm ở kiếp nữa.

Kiếp phận tôn quý, lúc còn nhỏ trưởng bối trong tộc tổ chức cho vài bữa tiệc sinh nhật, nhưng thực chất đó chỉ là những buổi giao tế núp bóng mừng tuổi mới. Sau khi nắm giữ quyền lực gia tộc, tu vi thâm hậu, cô còn kiên nhẫn để đối phó với những chuyện đó nên hạ lệnh hủy bỏ tiệc tùng.

Còn khi đến thế giới , cô và lão Giang sống ở vùng núi Tây Nam. Người miền núi vốn cầu kỳ, mà lão Giang càng để tâm, đến sinh nhật của chính ông còn lười nhớ, gì đến việc coi sinh nhật của một cô bé là điều gì đó trọng đại.

Hồi nhỏ, lão Giang sẽ nấu cho cô một bát mì trường thọ; khi lớn lên, cô tình cờ gây dựng nhiều sản nghiệp, bôn ba khắp nơi với nhiều phận khác , đôi khi đến chính cô cũng chẳng nhớ hôm nay là ngày gì.

Sáng nay cô nhận điện thoại của lão Giang. Ông vẫn dặn dò như năm: "Cứ vui vẻ là , thích ăn gì thì tự mà mua."

Giang Hoài Tuyết lúc đó chỉ đáp uể oải, thầm nghĩ sinh nhật thôi mà, gì để mà vui . Cô để tâm, và dường như cũng chẳng ai để tâm cả.

Hôm nay là tiệc đính hôn của Nguyễn Như Mạn và Tạ Hiên, nhà họ Nguyễn đều đang dồn hết tâm trí cho sự kiện trọng đại đó. Lúc chuẩn tiệc, họ gộp cả sinh nhật cho Nguyễn Như Mạn, nhưng thực tế tại hiện trường, rõ ràng phần "sinh nhật" ngó lơ .

Đến cả đứa trẻ sống với họ mười mấy năm như Nguyễn Như Mạn mà họ còn chẳng màng tới, thì họ nhớ đến Giang Hoài Tuyết? Tất cả đều quên mất rằng, nhà họ Nguyễn thực hai đứa trẻ cùng sinh ngày .

Thế nhưng Giang Hoài Tuyết ngờ vẫn nhớ rõ, còn chuẩn một điều bất ngờ đầy tâm huyết và chân thành đến thế.

Đèn trong phòng bật sáng, ánh nước lấp lánh trong mắt cô lúc nãy như một ảo giác, cô vẫn mỉm rạng rỡ như thường lệ, nhưng dường như dịu dàng hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-that-thien-kim-gia-tri-con-nguoi-hang-ty/chuong-44.html.]

"Mọi sinh nhật cháu từ thế? Thật sự là một bất ngờ quá lớn."

Nhiếp Dự từ lúc rõ nhan sắc của cô tối nay thì đỏ mặt tía tai, dám ho he lời nào, vẻ bạo dạn lúc bay sạch tận chín tầng mây.

Tạ Tuệ Lệ và Tạ lão gia t.ử thì nhanh ch.óng lấy tinh thần. Tạ Tuệ Lệ khen ngợi diện mạo của cô một hồi mới : "Là Trọng Diên tâm lý đấy. Thằng bé hôm nay là sinh nhật của cô con gái nhà họ Nguyễn, nên đoán chắc cũng là sinh nhật của cháu."

Giang Hoài Tuyết sang Tạ Trọng Diên, đôi mắt cong cong đầy vẻ ôn hòa: "Cảm ơn , vất vả ."

Tạ Trọng Diên vẫn đang trong quá trình phục hồi chức năng nên xe lăn. Dù thấp hơn nhưng khí chất của vẫn toát lên vẻ quyền uy của nắm giữ địa vị cao. Với ngoài, luôn lạnh lùng sắc sảo, nhưng với Giang Hoài Tuyết, luôn ôn hòa ngay từ đầu.

"Nếu vì chuyện tỉnh thể công khai, tổ chức cho em một bữa tiệc linh đình . Năm nay để em chịu thiệt thòi vì , sang năm sẽ bù cho em."

Anh đưa hộp quà trong tay cho cô, mỉm chúc mừng: "Hoài Tuyết, chúc em sinh nhật vui vẻ. Mong rằng mỗi năm về của em đều sẽ hạnh phúc hơn năm ."

Chương 41: Pháo hoa đêm nay

Hàng mi cong v.út của Giang Hoài Tuyết khẽ run rẩy.

Mỗi năm về ?

Một linh hồn đến từ thế giới khác, Thiên đạo định sẵn là kẻ đoản mệnh như cô, liệu cái gọi là "về " ?

"Sao thế? Chưa mở thích ?" Tạ Trọng Diên đưa món quà tới gần hơn, giọng điệu thoải mái: "Hay là em đón sinh nhật cùng bọn nữa?"

Giang Hoài Tuyết lặng vài giây nhận lấy món quà, nghiêm túc : "Bất kể là gì cháu cũng đều thích cả."

Mọi nhà họ Tạ lượt lôi những hộp quà giấu sẵn , đưa hết cho Giang Hoài Tuyết.

"Nghe Hoài Tuyết là bọn cô yên tâm ." Tạ Tuệ Lệ , đẩy chiếc bánh đến gần bàn ăn. "Bình thường cô mua đồ cho thằng ranh Nhiếp Dự nên chẳng chọn quà cho con gái thế nào, cứ sợ cháu ưng."

"Nào nào, thổi nến mới bật đèn nhé."

Giang Hoài Tuyết chiếc bánh sáu tầng cao cả mét với 19 ngọn nến cắm rải rác, vẻ mặt lưỡng lự: "Nến ... hình như nhiều quá nhỉ?"

Mọi : "..."

Tạ Tuệ Lệ hậm hực: "Tại thằng Nhiếp Dự cả đấy, nó bảo mỗi tầng cắm nến mới , cứ bắt thợ bánh cắm như thế."

Giang Hoài Tuyết : "Không ạ, cùng thổi với cháu ." Cô suy nghĩ một chút thêm: "Nhiều nến thế cháu ước thì phí, cùng ước luôn cho vui."

"Được chứ, chứ, coi như bọn cô 'hưởng sái' một điều ước của Hoài Tuyết nhé."

 

Loading...