Tạ Huệ Lệ là đầu tiên nâng ly dậy. "Nào, năm mới đến , tống cựu nghênh tân, chúc đều tâm tưởng sự thành, vạn sự như ý."
Những chiếc ly thủy tinh chạm phát âm thanh lanh lảnh. Trên màn hình tivi lớn đang phát trực tiếp cảnh pháo hoa xoay tròn bay v.út lên trung, đột ngột nở rộ nền trời đêm đen thẳm. Ngàn cây vạn cành nở hoa bạc. Nhân gian cùng đoàn viên.
Tạ lão gia t.ử và Giang Hoành Nhân là những vai vế lớn nhất, chuẩn tiền mừng tuổi cho tất cả mặt. Các bậc tiền bối khác như Tạ Huệ Lệ và cả của Tạ Trọng Diên cũng lượt phát hồng bao. Đã là tiền mừng tuổi thì đương nhiên để thẻ chi phiếu, mà tất cả đều là tiền mặt.
Nhiếp Dự bóc hồng bao thấy mười tờ tiền đỏ mới tinh, đang lúc đắc ý thì liếc mắt thấy Giang Hoài Tuyết cũng đang bóc hồng bao do Tạ Trọng Diên phát, lượng bên trong gấp ba . Nhiếp Dự: "!!! Em phục!"
Tạ Trọng Diên liếc một cái, rút từ trong túi một cái hồng bao nữa đưa cho : "Vậy bù thêm cho chú một cái." Nhiếp Dự sờ thấy trong hồng bao chỉ một tờ giấy mỏng dính, chút nghi ngờ. Cậu bóc thì phát hiện bên trong tiền mặt mà là một tờ giấy bình thường. Nhiếp Dự mở tờ giấy gấp xem: "!!!"
Cứu mạng! Hóa đó là bảng điểm thi cuối kỳ in ! Nhiếp Dự thấy một môn nào đó vặn suýt soát qua môn với con 60 tròn trĩnh, lập tức vò nát tờ giấy, nhét tọt túi quần. Tạ Huệ Lệ ở cách đó xa tình cờ đầu : "Con la hét cái gì thế?" Nhiếp Dự Tạ Trọng Diên, Giang Hoài Tuyết, khó khăn đáp: "Con là... con cũng phát hồng bao cho Hoài Tuyết."
Hu hu. Anh họ đúng là ác ma mà!
Chương 163: Đại thọ tám mươi
Vì đêm Giao thừa thức canh tuổi nên khi ăn cơm xong ai rời . Nhà cũ họ Tạ nhiều phòng để ở, từ lâu dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. Mọi rải rác trong phòng khách, xem chương trình Xuân trò chuyện dông dài. Đợi đến khi tiếng chuông mười hai giờ vang lên, mới lượt dậy về phòng ngủ.
Sáng sớm hôm , mùng Một Tết, khách đến chúc Tết bắt đầu nườm nượp từ lúc tám giờ. Đều là các bậc trưởng bối dẫn theo con cháu đến. Những thể đến nhà cũ họ Tạ chúc Tết cơ bản đều là trong cùng một vòng tròn quan hệ. Có lâu qua , giao tình tương đối nông cạn. Cũng rõ ngọn ngành, hiểu đôi chút về tình hình nhà họ Tạ.
Khi thấy Giang Hoài Tuyết, một cảm thấy ngạc nhiên. Đợi đến khi thấy Lộ Lê, ít kinh ngạc tột độ. Đại đa đều dùng mạng xã hội. Gương mặt đỉnh lưu của Lộ Lê, nếu là nhà nhà đều thì cũng là độ nhận diện cực cao. đỉnh lưu thì kệ đỉnh lưu, tại xuất hiện ở nhà họ Tạ chứ! Đây rõ ràng là mối quan hệ chẳng liên quan gì đến mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-that-thien-kim-gia-tri-con-nguoi-hang-ty/chuong-227.html.]
Mọi tự cho là thanh lịch, mà thanh lịch thì đương nhiên sẽ hóng hớt trực tiếp. Vì , mặc dù trong đầu ai nấy đều đầy rẫy những dấu chấm hỏi, nhưng tuyệt nhiên ai thốt lời hỏi han.
Miêu Châu Châu cũng theo bố đến chúc Tết. Cô nhắn tin cho Giang Hoài Tuyết và Nhiếp Dự nên hai họ đều ở đây. cô ngờ cạnh Giang Hoài Tuyết còn cả Lộ Lê. Miêu Châu Châu trợn tròn mắt, thốt lên: "Cái đ..."
Các bậc trưởng bối xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía cô. Hai chữ "cái đù" đến cửa miệng liền nuốt ngược trong. Miêu Châu Châu gượng gạo đổi giọng: "Cái... cái gì thế , thật... thật bất ngờ quá!" Nguy hiểm quá! Suýt chút nữa lời nhã nhặn mặt các bậc tiền bối !
Người nhà họ Tạ đều Miêu Châu Châu. Dù Giang Hoài Tuyết và Nhiếp Dự cũng từng cùng cô chơi ở Thụy Thị. Tạ lão gia t.ử mỉm hiền từ với cô: "Đi chơi với Hoài Tuyết và bọn trẻ , cần đây tiếp chuyện chúng ." Bố nhà họ Miêu thụ sủng nhược kinh, vội vàng vỗ vai Miêu Châu Châu. Miêu Châu Châu ngoan ngoãn một tiếng, theo chân Giang Hoài Tuyết và Nhiếp Dự lên lầu.
Vừa khỏi tầm mắt của các bậc trưởng bối, cái lưng vốn đang thẳng tắp của cô lập tức thả lỏng. Vừa định thở phào một cái thì đầu thấy Lộ Lê cũng theo lên. Một thở nửa chừng nín ngược trong. Miêu Châu Châu "soạt" một cái, còn thẳng hơn cả lúc nãy.
Nhiếp Dự ha hả: "Miêu Châu Châu bà cái quái gì thế, ở đây ngoài mà bà thẳng như cái cột điện ?" Miêu Châu Châu dịu dàng thỏ thẻ: "Ông gì thế? lúc nào chẳng thế ." Nhiếp Dự: "...???" "Bà điên ... Á!"
Miêu Châu Châu thu chiếc giày giẫm lên mũi chân , mang theo ý tứ nghiến răng nghiến lợi mà nhẹ nhàng : "Ông định cái gì cơ?" Nhiếp Dự ấm ức ôm chân: "Không... gì."
Miêu Châu Châu nhe răng với một cái, sang Lộ Lê dịu dàng e thẹn. "Anh Lê, em là fan của , lát nữa thể cho em xin chữ ký ạ?" Lộ Lê đáp: "Đương nhiên là , em chụp ảnh chung ?"
Miêu Châu Châu nụ của thần tượng ở cách gần, mê hoặc đến mức hồn xiêu phách lạc. "Thật... thật ạ?" Lộ Lê: "Tất nhiên ."
Giang Hoài Tuyết giúp hai họ chụp ảnh chung. Lộ Lê lời chúc cho Miêu Châu Châu ở mặt tấm ảnh. Miêu Châu Châu vui đến mức đỏ cả mặt. Cô lập tức chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè (Moment), thở "fan cuồng" lộ rõ: [Thần tượng ngoài đời thực sự , trực tiếp còn hơn màn ảnh nhiều, hiền lành quá, chữ cũng nữa, thả tim.]
Nhiếp Dự bình luận chua chát: [Quen lâu thế , thấy bà khen bao giờ.] Miêu Châu Châu trả lời trong một nốt nhạc: [? Đi uống t.h.u.ố.c ông.] Nhiếp Dự: [...]
Ngày Tết rảnh rỗi, bốn việc gì , thế là kéo phòng để chơi game. Họ chơi một tựa game đấu trường cực hot thị trường. Miêu Châu Châu và Nhiếp Dự thường xuyên chơi nên thạo quy tắc và thao tác.