[Xuyên Không - Trùng Sinh] Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thật Thiên Kim, Giá Trị Con Người Hàng Tỷ - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-01-03 08:51:20
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Với , ai mà nỡ từ chối tiền cơ chứ?

Lúc , Phong Lệ bước khỏi khách sạn nơi Mục Uy ở. Đi tới cửa, ngoái một cái, ngón tay khẽ cử động.

Nhân viên bảo vệ trong phòng giám sát khách sạn đang mải chơi game, đột nhiên thấy màn hình máy tính tối sầm , sợ tới mức vội vàng quẳng điện thoại xuống gõ liên hồi bàn phím. Vừa gõ xong, máy tính sáng trở . Anh bảo vệ hú vía, vội mở từng khung hình lên kiểm tra.

"Chẳng gì bất thường cả, là do đường dây vấn đề nhỉ?"

Anh tua đoạn ghi hình vài phút , cảm thấy thật may mắn: "Khoảng thời gian ai , hên quá."

Sau khi xóa sạch dấu vết hành tung, Phong Lệ bước chiếc xe sang trọng chờ sẵn từ lâu. Tài xế kính cẩn hỏi: "Phong tổng, giờ chúng ạ?"

Phong Lệ nhắm mắt : "Về khách sạn thành phố Ích."

" ." Hắn thản nhiên tiếp, "Đêm qua vẫn luôn ở trong phòng với một nữ minh tinh, từng rời khỏi khách sạn, hiểu chứ?"

Tài xế mặt đổi sắc: "Đã hiểu."

Anh theo Phong Lệ lâu, sớm hiểu một đạo lý: Làm cấp cần tại , chỉ cần thế nào là đủ.

Chiếc xe sang trọng tiến khu trường , khi ngang qua một địa điểm, Phong Lệ mở mắt, về phía xa xăm. Hắn ở hướng đó, Giang Hoài Tuyết đang đóng phim. Trang phục phim tiên hiệp thể che vết thương của cô, ngoài sẽ thấy gì lạ. Với tính cách của cô, cô cũng sẽ vì một vết thương nhỏ mà xin nghỉ ảnh hưởng tiến độ.

Hắn nên quản. Đó là vết thương cô chịu để bảo vệ kẻ khác. nỡ quản.

Trong mắt Phong Lệ hiện lên những tia m.á.u đỏ rực, vẻ ôn hòa thường ngày mặt biến mất, đó là một sự điên cuồng ẩn hiện.

"Thật ..."

"... Thật m.ó.c m.ắ.t em , để em bao giờ thể tới kẻ khác nữa."

Xe dừng cửa khách sạn, Phong Lệ nhắm mắt, bình tâm trí xuống xe. Vừa về phòng, gọi điện cho trợ lý.

"Nói với đạo diễn cho đoàn phim nghỉ hai ngày, bộ chi phí phát sinh trong hai ngày chúng bao trọn."

Trợ lý mù mịt hiểu gì nhưng vẫn đáp: "Vâng, thưa Phong tổng."

Phong Lệ đẩy cửa phòng, chán ghét đá văng đàn bà đang ngất xỉu đất : "Tìm tới phòng một chuyến, đêm qua một phụ nữ ngủ đây."

Trợ lý há hốc mồm, khựng một giây vội đáp: "Vâng, Phong tổng, sẽ sắp xếp qua ngay."

Trời ạ, tin chấn động! Vị Phong tổng vốn luôn giữ trong sạch, gần nữ sắc của họ, phụ nữ ngủ qua đêm! Nghĩ đến việc Phong tổng đoàn phim nghỉ hai ngày, ý nghĩa đằng đó... Phong tổng cũng quá tâm lý với bạn gái chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trung-sinh-dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-that-thien-kim-gia-tri-con-nguoi-hang-ty/chuong-190.html.]

...

Tin đồn luôn lan truyền nhanh.

Giữa trưa lúc ăn cơm, đoàn phim đột nhiên thông báo nghỉ hai ngày, ai nấy đều ngơ ngác. Lúc , những kẻ thính tin bắt đầu "phổ cập kiến thức".

"Chuyện gì thế? Sao tự nhiên nghỉ?" "Ơ kìa, thấy hôm nay phim trường thiếu một ?" "Thiếu ai?" "Lệ Tuyết chứ ai." "Biết vị Phong tổng hôm qua mời khách ? Nghe Lệ Tuyết leo lên giường , cho mệt lử , nên hôm nay Phong tổng bảo đoàn phim nghỉ hai ngày, chi phí lo hết." "Mẹ ơi, chuyện đó thật ? Thật giả thế?" "Nghỉ thật còn giả gì nữa!"

Giang Hoài Tuyết và Lộ Lê vài câu bát quái, đưa mắt . Lộ Lê lộ vẻ mặt khó : "Hóa vì cái nghỉ..." Nhà đầu tư chơi nữ minh tinh quá đà, nên cả đoàn phim hưởng sái? Đừng , đúng là mang đậm phong cách giới giải trí thật.

Giang Hoài Tuyết khẽ chạm cánh tay : "Nghỉ cũng , đúng lúc đang thương nhẹ, đu dây cáp tiện lắm."

Lộ Lê vẫn chuyện cô thương, bật dậy cái rụp: "Cô thương?"

Giang Hoài Tuyết vội ấn xuống: "Cậu đừng kích động, khác đang kìa, vết thương nhỏ thôi ."

Sáng nay Lộ Lê bận đóng phim, giờ mới nhớ tối qua Giang Hoài Tuyết và Tạ Trọng Diên về phía đình bát giác: "Có gặp nguy hiểm gì ? Sao cô thương ?"

Thấy xa khác, Giang Hoài Tuyết hạ thấp giọng: "Đừng vội, kể từ từ cho ."

Chương 138: Không Lộ Lê

Giang Hoài Tuyết kể chi tiết cho Lộ Lê từ việc cô và Tạ Trọng Diên thám thính hòn non bộ rơi xuống hồ, cho đến lúc gặp Giang Hồng Nhân và khỏi cổ mộ.

Nghe đến đoạn về Mục Uy, Lộ Lê nhíu mày: "Cách của giống như bịa đặt vô căn cứ."

Giang Hoài Tuyết: " , thấy thề thốt như thế, quả thực vẻ gì là chột ."

" thẳng Tạ Trọng Diên thì lố ." Lộ Lê bĩu môi, "Dù cũng thấy Tạ Trọng Diên kỳ kỳ quái quái, nhưng , chẳng lẽ con hồ ly tinh phân biệt ?"

Giang Hoài Tuyết nghẹn lời. Bình thường Lộ Lê Tạ Trọng Diên kỳ quái, cô đều bảo đừng thế. chuyến mộ, cô nhận trực giác của Lộ Lê chính xác hơn. Ngay từ đầu gặp Tạ Trọng Diên kỳ quái, lúc đó cô còn bảo nghĩ quá nhiều.

Giờ , tình cảm của Tạ Trọng Diên dành cho cô quả thực mấy "trong sáng". Giang Hoài Tuyết nghĩ ngợi cũng giấu Lộ Lê, kể luôn cả sự nghi ngờ của đối với Tạ Trọng Diên.

Lộ Lê xong trợn tròn mắt, giận dữ : " bảo mà! bảo mà!! Hắn chắc chắn ý đồ ! Hắn chính là thèm..."

"Khụ." Giang Hoài Tuyết ho cảnh cáo một tiếng, hiệu cho đừng năng kiêng nể.

Lộ Lê hậm hực ngậm miệng, nhưng vẫn nhịn : " lâu , chính là yêu thầm cô!"

Giang Hoài Tuyết bất đắc dĩ: "Trước đây cứ nghĩ bừa, ngờ trực giác của chuẩn đến ."

Loading...