"Vậy... Cửu Tư thì ? Đứa trẻ đó thế nào? Con bé ? Cố Mộng, tại bà như ? Chúng bao nhiêu năm qua tuy thiết nhưng vẫn giữ liên lạc, tại bà tráo đổi con của chúng ? Bà mưu tính điều gì?"
Cố Dũng vỗ về an ủi bà: "Nói là bà nghi vấn liên quan đến gián điệp, nên chuyện vẫn giữ bí mật. Trước khi nghi vấn về bà sáng tỏ, đứa trẻ đó... là do Lục Bạch Lộ tìm đến Phó Vân nhờ giúp đỡ. Cô bé cái gì cũng cả . Hiện giờ Cố Mộng đón con gái ruột của bà về.
Hoàn cảnh của cô bé đó nguy hiểm, Cố Mộng giữ cô bé . Bà nuôi nấng mười tám năm, bà dùng cô bé để đạt mục đích gì chúng vẫn rõ. Nhã Ninh, chúng thể bỏ mặc con bé, tuy nó lớn lên bên cạnh chúng , nhưng nó là con ruột do em mang nặng đẻ đau mười tháng!"
Tống Nhã Ninh gật đầu, bà chỉ là nhất thời khó lòng chấp nhận, chứ từng nghĩ đến việc nhận con .
"Chúng gặp con bé ? Em gặp nó! Anh nghĩ cách ! Em đón nó về, nó thể ở bên cạnh một nguy hiểm như Cố Mộng . Cố Dũng! Anh nghĩ cách !"
Cố Dũng hít một thật sâu, lúc nãy ông cũng ý đó, nhưng khi với Phó Vân, Phó Vân khuyến khích , vì dễ rút dây động rừng!
"Nhã Ninh, hai chúng cử động, xung quanh chúng tai mắt . Hơn nữa thời gian lúc nào rảnh, rà soát bộ những xung quanh một lượt. Đây chỉ vì gia đình chúng , vai còn trách nhiệm với đất nước!"
Tống Nhã Ninh sốt sắng, ? Chẳng lẽ mà cứ thế gì ?
"Em đừng vội, cách! Để thằng cả , Nhất Nam thể gánh vác việc . Anh sẽ cho nó nghỉ phép thẳng tới Kinh Thành. Ở Kinh Thành ít mặt nó, để nó gặp con bé. Được ?"
Nghĩ đến con trai cả tháo vát, Tống Nhã Ninh gượng gật đầu. Nghĩ đến cô con gái (Cửu Tư) đang ở nhà, bà bỗng thấy đối mặt , nhưng nghĩ con bé cũng vô tội, và nhà họ Chu càng vô tội hơn!
"Trước khi chuyện kết thúc, chúng cứ giấu Cửu Tư ! Con bé cũng đang ở thời điểm quan trọng. Nếu em thực sự thể đối mặt, thời gian hãy cứ để bận rộn một chút, ?"
Tống Nhã Ninh thở dài, nước mắt ngừng tuôn rơi. Hai trong văn phòng của Cố Dũng đến tận tối mịt, định tâm trạng mới trở về nhà.
Lục Bạch Lộ gì về cuộc trò chuyện . Cô Phó Vân bảo cô tiếp tục ở nhà họ Lục là vì cho tất cả . Dù cô cũng ở đó mười mấy năm , chẳng nề hà gì thêm vài ngày nữa.
Mấy ngày nay cô sống đủ đầy. Mỗi Cố Mộng tìm cơ hội để Lục Bạch Lan cùng cô sang nhà họ Phó đều Lục Bạch Lộ từ chối. Có một Lục Bạch Lan lén bám theo, nhưng bà giúp việc nhà họ Phó nhất quyết cho cửa.
Lục Bạch Lan chỉ đành hậm hực về. Lục Bạch Lộ về nhà cũng chẳng yên , Cố Mộng mỉa mai, bóng gió suốt buổi.
Ngày hôm , Lục Bạch Lộ xuống lầu, cô cũng chẳng thèm sang nhà họ Phó nữa!
Cô , Cố Mộng ngược bắt đầu sốt ruột. Bà đẩy Lục Bạch Lan tới lấy lòng Phó Trình Viễn, nhưng rõ ràng là việc bất khả thi, nên bà cũng còn tham vọng lớn như nữa.
"Lộ Lộ, con sang nhà họ Phó ôn bài nữa?"
Lục Bạch Lộ lấy cớ ôn bài, chuyện gì mà ngại, thi đại học là chuyện cầu tiến. Lục Bạch Lan cũng , hiềm nỗi ả năng khiếu học hành, học hết cấp hai mà đỗ nổi cấp ba.
"Mẹ, chẳng con ? Vừa con cũng chẳng nữa, đỡ để em gái trong lòng thấy thoải mái." Lục Bạch Lộ che giấu, thẳng mặt Cố Mộng.
Cố Mộng ngờ đứa trẻ kể từ khi Lan Lan trở về, tính tình đổi nhiều đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-546.html.]
"Mẹ bảo cho con , chỉ là sợ điều tiếng trong đại viện. Con gái lớn mà suốt ngày ở bên cạnh đám con trai... nhà họ Phó cả giúp việc lẫn cảnh vệ. Con sang đó gặp bác Phó ?"
Tim Lục Bạch Lộ thắt một nhịp. Tới !
"Gặp vài ạ, thư phòng của bác nhiều sách lắm, nhưng con đó bao giờ, là Phó Trình Viễn lấy sách xem thôi."
Cố Mộng lập tức hớn hở mặt: "Bác Phó của con nhiều sách mà. Thế , hôm nay con thì mang chút đồ sang, con ở đó ôn bài mãi cũng thấy ngại."
Lục Bạch Lộ do dự một chút, sang Lục Bạch Lan: "Vậy còn em gái..."
Cố Mộng xua tay dứt khoát: "Chuyện của em con cần con quản, con cứ việc của con ."
Lục Bạch Lộ thuận tùng gật đầu, dư quang thấy mặt Lục Bạch Lan ở bên cạnh xanh mét vì tức!
Chương 472: Ngoại truyện - Anh em gặp mặt
Cố Nhất Nam nhận điện báo của Cố Dũng thì c.h.ế.t lặng cả . Anh lập tức xin nghỉ phép để Kinh Thành, cùng lúc đó Cố Dũng cũng thông báo cho Phó Vân.
Khi Lục Bạch Lộ mang sách sang nhà họ Phó, cô thấy chỉ mỗi Tư Ngọc ở đó, liền kỳ lạ hỏi một tiếng: "Anh trai ? Chỉ thôi ?"
Tư Ngọc chuyện gia đình Lục Bạch Lộ, luôn cảm thấy họ thích Lục Bạch Lộ, nên khi cô cùng ôn bài với , cũng dám càn.
"Anh ngoài . , bảo lát nữa sẽ gọi điện cho chị, hình như việc gì đó."
Lục Bạch Lộ thắc mắc, hôm qua gì? Thật thần thần bí bí.
"Vậy chúng bắt đầu thôi, xấp đề tối qua thế nào ? Để chị đối chiếu đáp án..."
Sau khi cùng học với Tư Ngọc, Lục Bạch Lộ nhận nền tảng của vẫn còn vững, giỏi hơn Tư Ngọc nhiều, thế là việc cùng học biến thành Lục Bạch Lộ kèm cặp Tư Ngọc.
Tư Ngọc vẻ mặt " còn gì để luyến tiếc" đưa xấp đề qua. Lục Bạch Lộ nhanh ch.óng giúp đối chiếu, loáng một cái chấm xong.
"Cậu hơn hôm nhiều đấy. Nhìn xem, hai kiến thức trọng tâm vẫn nắm vững, chẳng nó cùng một dạng với hai câu trong xấp đề hôm qua ?"
Tư Ngọc thấy điểm thê t.h.ả.m tờ giấy thì cũng bắt đầu nghiêm túc . Hai vùi đầu biển đề bài cho đến khi tiếng chuông điện thoại ở phòng khách vang lên.
"Để em !" Tư Ngọc phóng vèo một cái ngoài. Lục Bạch Lộ cũng nhận học lâu , cần nghỉ ngơi một chút.
Tư Ngọc hớn hở khi gác máy: "Chị Lộ, mau thôi! Anh họ em đang đợi chúng , chiêu đãi, đưa tụi ăn món ngon!"
Lục Bạch Lộ lý do, cứ ngỡ chuyện gì đáng chúc mừng, cô cũng mất vui nên theo ngay.