Những lời của Chu Bạch Lộ là cái cớ thoái thác. Tiền cô thể cho mượn, nhưng vấn đề là Lưu Xuân phương án giải quyết triệt để.
Vợ chồng Lưu Xuân , cả hai đều bắt đầu lộ vẻ sốt ruột, họ thực sự cho .
“Tiền bạc là mấu chốt, mấu chốt là 30% cổ phần định trả trả?” Câu hỏi của Chu Bạch Lộ khiến Lưu Xuân ngẩn .
“ dĩ nhiên là trả, nhưng Lưu Thu ký thỏa thuận ly hôn . Nhà bên đó ai chỉ điểm mà giờ đang ở thế đ.â.m lao theo lao...”
Chu Bạch Lộ lắc đầu: “Ý em thế. Hiện giờ xưởng của tình hình thế nào? Vải cho đồ thu nhập ? Tiền bán đồ hè thu về đủ ?”
Lưu Xuân giải trình sơ qua: Hiện tại đồ hè cơ bản kết thúc, vẫn còn một ít hàng tồn kho. vì vụ lùm xùm mà vẫn nhập vải mới, hợp đồng còn kịp ký thì chuyện vỡ lở. Anh lo rằng nếu đưa tiền, lỡ như nhà giở trò đồi bại thì tâm huyết bao nhiêu năm qua sẽ tan thành mây khói.
Chương 343: Ý tưởng và Kinh doanh
Chu Bạch Lộ im lặng một lát, thấy vợ chồng Lưu Xuân sốt ruột đến cực điểm thì cũng úp mở nữa.
“Anh Lưu, chị dâu, chuyện em cách khác. Thế , em sắp xếp xe đưa hai xuống xưởng của em xem thử, chúng sẽ bàn tiếp.”
Rót nước cho hai xong, Chu Bạch Lộ ngoài dặn dò Hà Vân một tiếng, để Lưu Xuân và Mạch Miêu nghỉ ngơi tại văn phòng của .
“Nhà nó , chuyện tính đây? thấy ý của Bạch Lộ là sẽ cho mượn tiền . Nếu chúng vất vả cả năm trời mà dâng 30% cho nhà thì uất c.h.ế.t mất! Đến cả chú em với chồng cũng sẽ sinh bệnh vì tức mất thôi!”
“Cái loại đàn bà lăng loàn đó, nhân tình từ sớm còn mưu đoạt gia sản của , chẳng lẽ chúng cứ cam chịu ?!”
Gương mặt Mạch Miêu tràn đầy phẫn nộ, nhưng nghĩ mãi cách nên mới cầu cứu. Lưu Xuân lúc tỏ bình tĩnh hơn:
“Bà đừng cuống. Tuy lâu gặp Bạch Lộ, nhưng tin cô hạng thấy c.h.ế.t cứu, dù xưởng đó vẫn còn cổ phần của cô . Yên tâm , chúng cứ xem xưởng , chẳng cũng định mua một lô vải ?”
Chồng là trụ cột tinh thần nên Mạch Miêu cũng bớt lo lắng, chậm rãi nhấp . Sáng kịp ăn gì nên cô cũng khách sáo, cầm một miếng bánh ngọt bàn của Chu Bạch Lộ lên ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-405.html.]
Lúc Chu Bạch Lộ , hai lấy vẻ bình tĩnh. Cô thầm gật đầu, nếu Lưu Xuân ngay cả chút định lực cũng thì cô cũng chẳng cần cứu gì. Làm ăn lúc thăng lúc trầm là chuyện thường, giữ cái đầu lạnh mới xa . Trong thương trường, ai mà chẳng đóng "học phí".
Cô tin rằng chuyện của Lưu Thu sẽ là một bài học đắt giá cho . Năm xưa cô chọn Lưu Xuân là vì nhân phẩm, ăn nhỏ thì , nhưng khi sự nghiệp lớn hơn một chút, liệu đảm đương nổi ? Dù mấy năm nay cũng tệ, Chu Bạch Lộ quyết định đ.á.n.h cược thêm một nữa.
Hà Vân nhanh ch.óng dẫn họ xuống xưởng, đường cả nhóm ăn tạm bữa cơm đạm bạc.
“Tối nay chúng sẽ ăn một bữa t.ử tế , giờ ăn nhẹ nhàng để tiết kiệm thời gian nhé.” Chu Bạch Lộ cùng họ ăn tại một quán nhỏ.
“Thế là , cần lo , xem xưởng mới là chính. Mà Bạch Lộ , xưởng của cô chuyên vải bò (denim) ?”
Chu Bạch Lộ gật đầu, giới thiệu về nhà xưởng mới và việc cô đang nghiên cứu loại vải bò mới. Trước đó cô chỉ định mở một xưởng may đồ bò ở Kinh Thành, nhưng sự xuất hiện của Lưu Xuân cho cô một ý tưởng mới.
Thực tế, đặt xưởng ở Kinh Thành là kế hoạch lâu dài. Từ năm trở , đất Kinh Thành sẽ là "tấc đất tấc vàng", dân ở đó sẽ sớm trở thành tầng lớp giàu nhờ đền bù giải tỏa. Lúc đó, chẳng ai còn mặn mà với công việc ở xưởng may nữa. Người ngoại tỉnh thể , nhưng xưởng cũng sẽ dời ngoại ô, kéo theo hàng loạt phiền phức về mặt bằng.
Chu Bạch Lộ bàn với Liêu Phàn, ngoài xưởng may đồ bò thì sẽ mở rộng thêm nữa, khi nào trụ nữa sẽ chuyển đổi mục đích sử dụng mảnh đất đó. Nơi đó sẽ là điểm dừng chân đầu tiên của công cuộc cải tạo các khu nhà cũ, nên cũng chẳng còn mấy năm. Nếu lúc lôi kéo Lưu Xuân sang đây thì cũng là một hướng . Cô sẽ xây dựng thương hiệu, còn Lưu Xuân đóng vai trò là một xưởng gia công trong chuỗi cung ứng tối ưu hóa.
“Xưởng của em chuyên về denim, hiện tại chỉ một loại vải cho mùa xuân thu. Sau sẽ thêm nhiều loại khác, chị cứ xem phòng trưng bày , lát nữa em dẫn xem phân xưởng. Chị Vân cùng họ nhé, em qua phân xưởng nhỏ một lát.”
Hà Vân gật đầu, bắt đầu giới thiệu về vải vóc và máy móc khiến hai vợ chồng Lưu Xuân mà lùng bùng lỗ tai, nhưng vẫn cố gắng thấu hiểu.
Lưu Xuân đó nhận vải mẫu nhưng xem kỹ, giờ sờ tận tay tại xưởng mới thấy trực quan hơn hẳn, mắt sáng rực lên.
“Vải bán thế nào?” Lưu Xuân hỏi Hà Vân. Nghe câu trả lời, càng thêm hứng thú. Làm ngành may mấy năm qua, thừa hiểu đồ bò bán quanh năm suốt tháng, tương lai vẫn sẽ là mốt. Một chiếc áo bò mặc lâu nên khách thích, nếu thêm nhiều kiểu dáng mặc bốn mùa thì đúng là món hời. Đồ bò sợ mốt, sợ tồn kho, để vài năm lôi vẫn bán .
Chu Bạch Lộ rằng sự sắp xếp của thành công một nửa. Lúc cô đang họp với các thợ cả. Ba họ đang thí nghiệm các loại vải khác , và Chung Thao ý tưởng mới.
Chu Bạch Lộ từng đề cập đến loại vải bò độ co giãn (denim thun), mà thời vải thun cực kỳ hiếm, đa đều cứng nhắc, trừ vải nhung tăm chút co giãn nhẹ. Chung Thao bừa, tra cứu nhiều tài liệu và trình bày tính khả thi mặt cô.
“Được, những thứ cần sẽ cho lo ngay. Bác Trương và bác Đào cũng , yêu cầu gì cứ báo với Chủ nhiệm Kiều. Cô phụ trách riêng ba , gì sẽ báo cáo ngay cho .”