"Bàn , em cũng bảo , bảo tìm mối mà mua một chiếc, cứ coi như là xe công vụ . Để bố (đẻ) lẫn bố (chồng) cũng hưởng lây chút đỉnh, chứ cứ nhờ xe của ba mãi cũng tiện."
Trong bữa tối, khi nhắc đến chuyện , Chu Bạch Lộ cho đề cập từ sớm nhưng Liêu Phàm vẫn cứ do dự vì tiếc khoản vốn bỏ quá lớn.
Lần chủ động nhắc chuyện mua xe, ban đầu còn chút ngại ngùng. Có gì mà ngại chứ? Chính Chu Bạch Lộ cũng đang mua một chiếc đây, việc chắc để Phó Chí Viễn lo liệu .
"Chúng cũng mua một chiếc nhé? Đến lúc đó treo tên danh nghĩa công ty em, em về về cũng yên tâm hơn!" Phó Chí Viễn suy nghĩ một lát, tuy đơn vị cũng xe nhưng cứ dùng đồ công mãi thì vẫn chút bất tiện.
"Mua một chiếc! Đợi em Cảng Đảo (Hong Kong) về mua! Đại ca, nhất định đợi em về đấy. Em định mua ít thực phẩm bồi bổ cho Cửu Tư và cả nhà, mang về giúp thì em mới yên tâm."
Vốn dĩ Chu Bạch Lộ định Cảng Đảo từ mấy hôm , nhưng vì vướng bận công chuyện nên lùi . Mấy ngày tới cô chuẩn qua đó một chuyến, ở lâu, chỉ hai ba ngày là về.
Cô mua ít bong bóng cá và nhân sâm loại thượng hạng cho Cửu Tư và gia đình để cùng bồi bổ. Bố hai bên đều tuổi, đến lúc cần bảo dưỡng sức khỏe, mà điều kiện kinh tế nhà thiếu thốn gì.
"Được, nhiệm vụ của ngày về, lúc chúng gặp chắc vẫn còn sớm!"
Chu Minh , nhưng đợi đến lúc Chu Bạch Lộ từ Cảng Đảo trở về, bởi điều tra một manh mối động trời...
Chương 248: Manh mối
Chu Minh vội vã bước văn phòng của Phó Chí Viễn, thậm chí còn chẳng kịp gõ cửa.
"Lão Phó, nếu Cảng Đảo thì cách nào ?"
Phó Chí Viễn ngẩng đầu lên khỏi bàn việc: "Đã xảy chuyện gì?"
"Có tung tích của Lão Ưng ! Cái gã mà cung cấp cho , kẻ Lê Quang Minh, tuyệt đối thể ngờ là ai !"
Chu Minh lộ rõ vẻ phấn khích ngầm. Phó Chí Viễn liếc một cái, hai tay đút túi quần chờ đợi.
"Nói mau , đừng lề mề nữa."
"Là Lục Bạch Lâm!"
Cái tên thốt , Phó Chí Viễn thoáng ngẩn . Cái tên gần như quăng đầu từ lâu. Lục Bạch Lâm năm xưa việc ở một đơn vị cơ mật, từ khi cha ruột bắt, cũng thẩm tra một thời gian dài.
Sau đó Lục Minh vì chuyện mà liên lụy, chuyển công tác về địa phương, cũng rời khỏi đơn vị cơ mật để theo Lục Minh.
Phó Chí Viễn nhận vụ việc là do quen cũ nhúng tay cũng là nhờ tra thời gian Lê Quang Minh đến Bành Thành gần trùng khớp với thời gian điều chuyển tới đây.
Anh thể khẳng định Lê Quang Minh là của Lão Ưng, bởi vì gã chính là tên "Bưu ca" năm xưa. Khi tấm ảnh kết quả điều tra đặt bàn, nhận gã ngay từ cái đầu tiên.
Xác định là của Lão Ưng nhưng tay ngay vì sợ "đánh rắn động rừng". Hơn nữa trong quân đội kiểu nhân tài điều tra đặc thù như nên mới báo cho Chu Minh để qua đây điều tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-297.html.]
Anh cũng dám chắc năm đó Bưu ca tẩu thoát bằng cách nào, nhưng cho dù thoát thì án phạt cũng khá nhẹ vì chỉ là đồng phạm, vài năm là tù.
Điều khiến quan tâm là tại kẻ trùng hợp xuất hiện ngay mí mắt , còn gây bất lợi cho Lộ Lộ? Liệu chúng đang nhắm thẳng ?
Phó Chí Viễn lâu lắm thấy cái tên , vốn tưởng đời sẽ còn dính dáng gì nữa, ngờ nó trồi lên ở đây.
"Hắn ư? Anh phát hiện điều gì?"
Lúc Chu Minh mới bắt đầu kể thao thao bất tuyệt về ngọn ngành sự việc.
Vài ngày khi Chu Minh tới đây, hôm Chu Bạch Lộ Cảng Đảo thì cũng bắt đầu việc. Lê Quang Minh khá dễ tra, gã mở một cửa hàng bán đồ hải sản khô ở quận La Hồ. Gã quen mấy tên trộm thép cũng là vì thu mua thép của bọn chúng.
Sau đó họ trở thành bạn bè, theo lời khai của mấy tên thì vụ việc (trộm thép) là do Lê Quang Minh hiến kế.
Nếu đúng như thì chứng tỏ thông tin của rò rỉ. Vụ án năm xưa vẫn còn kẻ sa lưới, hơn nữa là trong nội bộ mới rõ thông tin của đến thế.
Không ngờ Chu Minh việc cực kỳ hiệu quả, nhanh ch.óng tìm khe hở, thực cũng là nhờ sự tình cờ.
Kể từ vụ việc ở công trường, Lê Quang Minh đột ngột biến mất vài ngày. Mấy ngày nay Chu Minh luôn dẫn theo hai bám sát nhà và cửa hàng của gã.
Hôm qua Lê Quang Minh xuất hiện, chắc là vì thấy công an tra đến nên mới yên tâm bạo dạn trở về.
Chu Minh chọn cách đối đầu ngay lập tức, bởi chuyện từ bốn năm , ai Bưu ca còn nhớ bao nhiêu. Vì Chu Minh dùng phương pháp bảo thủ nhất là theo dõi Lê Quang Minh suốt một ngày một đêm.
Mãi đến trưa nay, Lê Quang Minh ăn cơm ở cửa hàng mà bộ về phía một tiệm ăn, Chu Minh và chiến sĩ trẻ cùng liền bám theo.
Không ngờ khi đến tiệm ăn, Chu Minh liếc mắt một cái nhận Lục Bạch Lâm. Vì thế khi Lê Quang Minh rời theo nữa mà bám theo Lục Bạch Lâm đến tận cửa khẩu, tận mắt thấy thủ tục thông quan.
Chính vì thế mới sốt sắng, tìm cách sang Cảng Đảo để tiếp tục điều tra.
"Việc khó đấy, phận của sang đó thích hợp, mà giấy tờ cũng mất lâu. Vạn nhất Lục Bạch Lâm nhận thì ? Hơn nữa, những kẻ cận bên cạnh Lão Ưng trong nhiệm vụ năm xưa của hai chúng đều nhẵn mặt và ."
Phó Chí Viễn tán thành. Rủi ro khi Chu Minh qua đó là quá lớn. Xem trong vụ , Chu Minh chỉ thể điều tra đến đây thôi. Cảng Đảo biến quá nhiều, mà hiện tại bằng chứng phạm tội của Lục Bạch Lâm.
Không ai thể chứng minh cấu kết với Lão Ưng, bởi năm đó khi rời là trong sạch, thể dùng chuyện của cha để điều tra thêm nữa.
"Vậy chẳng lẽ trơ mắt manh mối trôi mất ?"
Chu Minh đập mạnh xuống bàn một cái. Anh cam lòng, việc để Lão Ưng chạy thoát năm xưa luôn là cái gai trong lòng , mấy năm qua vẫn luôn cố gắng tìm kiếm từng dấu vết nhỏ nhất.
"Anh vội cái gì? Bây giờ cứ tiếp tục theo dõi Lê Quang Minh . Sau khi hai đứa gặp , chắc chắn sẽ chuyện gì đó. Còn sợ tay ?"
Phó Chí Viễn liếc ông vợ, nhịn mà dậy ấn xuống ghế.