[Xuyên Không Trọng Sinh TN80] 《Cô vợ nhỏ cay nghiệt và cuộc hôn nhân quân nhân TN 80: Chú của chồng cũ sủng không ngừng》 - Chương 192

Cập nhật lúc: 2025-12-24 07:44:46
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nụ hôn mang theo nỗi sầu ly biệt, mang theo sự luyến lưu và cả những sự bất lực đầy định mệnh...

Một lúc , Chu Bạch Lộ khẽ vỗ nhẹ vai , hai nhanh chóng tách . Những cái ôm và nụ hôn thể vơi bớt một phân tình cảm biệt ly, ngược chỉ khiến sự chua xót trong lòng thêm phần trĩu nặng.

"Đi thôi, đưa em về ký túc xá."

Phó Trí Viễn dắt xe leo lên đạp tiếp, đưa cô đến tận chân cầu thang, một giây ở bên cũng bỏ lỡ.

Gương mặt Chu Bạch Lộ vẫn còn vương nét ửng hồng, cô hai lời liền nhảy lên ghế . Trong khuôn viên trường thì thể ôm eo , cô đành nắm chặt lấy vạt áo của Phó Trí Viễn để cảm nhận sự hiện diện của .

Đến ký túc xá cũng chỉ mất mười phút. Nhìn trời sập tối, gian mờ ảo, chỉ thấy những sinh viên đang vội vã về phòng. Chu Bạch Lộ xuống xe, Phó Trí Viễn, hít một thật sâu: "Đưa đến đây thôi . Anh Trí Viễn, lên đường bình an, em đợi !"

Phó Trí Viễn gật đầu, khẽ xoa đầu Chu Bạch Lộ: "Ừm, học tập cho nhé!"

Lúc hai rời , ai cũng một bước đầu ba . Cuối cùng, Phó Trí Viễn vẫy tay hiệu bảo cô đừng nán nữa, Chu Bạch Lộ mới chạy vụt trong tòa nhà ký túc xá.

Phó Trí Viễn buông tay, theo bóng lưng cô cho đến khi khuất hẳn mới thực sự bước .

Phòng của Chu Bạch Lộ ở tầng hai, cô chạy huỳnh huỵch phòng, rằng mở toang cửa sổ, gọi với xuống phía : "Anh Trí Viễn!"

Phó Trí Viễn giật , nhanh chóng thấy Chu Bạch Lộ bên khung cửa sổ tầng hai. Khóe môi nở nụ , vẫy vẫy tay bảo cô nhà , đêm xuống gió nổi , đừng để lạnh.

Anh lùi một lúc, cho đến khi còn thấy rõ bóng dáng Chu Bạch Lộ nữa, mới nén nỗi nhớ nhung lòng. Đưa tay lên đồng hồ, Phó Trí Viễn sải bước rời .

Chương 159: Độc nhất vô nhị!

Ngày hôm , Phó Trí Viễn cùng Chu Minh lên đường tới Bằng Thành. Họ kín tiếng, mặc thường phục lên tàu hỏa. Trên suốt dọc đường , quá nhiều ánh mắt đang dòm ngó.

Chu Minh và Phó Trí Viễn cũng giống như bao khác, chen chúc giữa dòng để lên tàu. Trước đây hai dùng thẻ sĩ quan để lên tàu trực tiếp, giờ xem như trải nghiệm thực tế một phen.

Đoàn tàu nhanh chóng khởi hành. Nhìn con tàu dần tăng tốc, trong lòng hai chút yên tâm. Chuyến Bằng Thành bất kỳ sự trợ giúp nào từ đơn vị. Họ chỉ thể dựa chính để rõ đường dây ngầm của Hầu Đắc Bảo. Đường dây tồn tại nhiều năm, bắt buộc nhổ tận gốc mới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-192.html.]

"Trí Viễn, bảo chúng đến Bằng Thành nên tìm việc gì đó ?" Chu Minh thầm thì hỏi. Những kẻ thuộc cấp cấp của Hầu Đắc Bảo hiện vẫn manh mối gì rõ ràng, nhưng thường xuyên gọi điện về Dương Thành và Bằng Thành. Số điện thoại điều tra, địa chỉ cụ thể cũng nắm trong tay. Những thứ khai đều là những gì họ , còn những gì thì cứ giảm tránh, sâu chi tiết.

, hai cần tìm một công việc để thể ở Bằng Thành một cách danh chính ngôn thuận.

"Để xem tình hình thế nào . quen ở Dương Thành, đến lúc đó chúng tìm !" Phó Trí Viễn nhận thấy một đàn ông trung niên bên cạnh cứ vô tình hữu ý để mắt tới hai , nên liền chuyển hướng câu chuyện, trả lời Chu Minh một cách quá trực tiếp.

Chu Minh cũng nhạy bén, lập tức ngậm miệng thêm. Ngược , đàn ông bên cạnh sấn tới: "Này, hai em, các chú cũng Bằng Thành ?"

Phó Trí Viễn gật đầu: "Đại ca, chúng em bên đó nhiều cơ hội nên sang thử vận may, ở nhà mãi cũng chẳng việc ."

"Trùng hợp quá, cũng tới đó đây. tên Kim Vinh, nhưng để nương tựa, chú ba ở đó nhiều năm . Nếu các chú chỗ nào , thể dắt cùng!" Người đàn ông tự xưng Kim Vinh sức bắt chuyện. Phó Trí Viễn tỏ vẻ hứng thú, vài tung hứng, Kim Vinh coi hai như em ruột thịt.

" cũng chẳng lừa các chú, nhà cho nên trốn đấy. hai chú là loại thể đ.á.n.h đ.ấ.m , chỉ cần dắt các chú theo, bảo là đàn em của , chú ba chắc chắn sẽ đồng ý cho !"

Phó Trí Viễn và Chu Minh trao đổi ánh mắt. Người là thật lòng giả ý còn quan sát thêm, nhưng mắt cứ thuận theo lời .

"Anh em em thuê thôi, nếu chú ba của trả lương đều đặn thì cho ai mà chẳng ! Hai đứa em cũng chẳng khoe khoang, chứ từ nhỏ đ.á.n.h lộn ít, dăm ba bình thường áp sát nổi !"

Chu Minh dối mà mặt biến sắc, Phó Trí Viễn cũng phản đối. Kim Vinh xoa xoa tay, trong lòng càng thêm tự tin thể ở bên cạnh chú ba. Lần nhà chắc chắn phản đối nữa! Hắn nhất định Bằng Thành, cứ ở Kinh Thành cái công việc tẻ nhạt thì gì thú vị chứ!

"Nào nào, tàu dừng , nghỉ một phút, chúng xuống điếu t.h.u.ố.c !" Phó Trí Viễn và Chu Minh ở tàu cũng rảnh, coi như đang trêu Kim Vinh cho vui...

Sau khi Phó Trí Viễn , Chu Bạch Lộ tâm ý vùi đầu việc học. Bài vở của cô nặng vì cô luôn đạt kết quả nhất. Đồng thời, cô vẫn quán xuyến việc ở xưởng. Thời gian trôi qua nhanh chóng, đến dịp Quốc khánh, cửa hàng cũng sửa sang gần xong.

Lúc thuê cửa hàng cô với vợ chồng Chu Thiết Trụ, nhưng đến lúc trang trí thì thể . Chu Thiết Trụ là thợ mộc già kinh nghiệm, để ông trông coi việc thi công thì Chu Bạch Lộ mới yên tâm.

Chu Bạch Lộ học , điều khiến cô chẳng còn chút thời gian rảnh rỗi nào. Từ thứ Hai đến thứ Sáu cô nỗ lực học tập, cuối tuần về xưởng giúp đỡ. Giai đoạn khởi nghiệp, từ cái kim sợi chỉ cũng tự lo liệu. Chu Bạch Lộ dù mệt nhưng vẫn kiên trì, bởi nên chuyện lớn vốn dĩ hề dễ dàng.

Liêu Phàm cũng tâm huyết với xưởng, cộng thêm việc Phó Trí Viễn gửi gắm, nên phần lớn thời gian Chu Bạch Lộ chỉ cần đưa quyết định, khi hai bàn bạc xong sẽ thực hiện. Quần áo trong xưởng vẫn tiếp tục tích trữ, công nhân cũng chút thắc mắc: Tại cứ may mãi mà chẳng thấy mang bán?

Liêu Phàm giải thích rằng đây là hàng cung cấp cho cửa hàng thời trang riêng của xưởng, sắp khai trương nên lượng khi còn đủ ! Tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên, bất kể bán , miễn là việc thì chắc chắn sẽ lương.

Loading...