Lưu Anh cũng phấn chấn, sang Lộ Lộ thì thấy cô nàng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh lạ thường. Khoa Cơ khí của chị và khoa Kiến trúc của Lộ Lộ đều tập trung báo danh cùng một chỗ.
Vừa đến cổng trường, Cố Song Học đợi sẵn: "Chị dâu! Lộ Lộ, ở đây!"
Có dẫn đường, hai nhanh chóng xong thủ tục. Mấy chị khóa phụ trách dẫn đều quen Cố Song Học, thấy dẫn nên chỉ cần báo phòng ký túc xá là xong.
Ký túc xá của Lưu Anh và Chu Bạch Lộ cùng một tòa nhà, nhưng phòng chia theo chuyên ngành, tưởng chừng hai sẽ ở cùng . Họ đến chỗ dì quản lý tòa nhà lấy chìa khóa mới phòng, nào ngờ lúc nhận chìa khóa, hai phân cùng một phòng!
Cố Song Học giải thích: "Trường vốn dĩ sinh viên nữ ít, khoa Kiến trúc và Cơ khí càng hiếm hoi. Hai may mắn đấy, chắc là xếp một phòng chung lớn."
Vì là ngày cuối cùng báo danh nên đến cũng đông hơn, Chu Thiết Trụ và Cố Song Học lên lầu, chỉ phụ nữ mới khu ký túc.
Vào đến nơi, căn phòng tám chiếc giường tầng. Tuy là ngày cuối nhưng cũng mới chỉ vài đến, mới chỉ một chiếc giường trải chăn đệm sẵn, nhưng bạn cùng phòng đó hiện ở đây. Đồ đạc của đó cũng nhiều, chỉ mang theo bộ chăn gối.
Trước khi hai nhập học, Tống Nhã Ninh chuẩn cho cả hai một bộ đầy đủ từ nệm, chăn đến màn tuyn theo tiêu chuẩn chăm sóc Cửu Tư. Lưu Anh và Chu Bạch Lộ chọn giường , chọn giường , ở cùng thế cũng đỡ nảy sinh mâu thuẫn chuyện leo trèo.
Có hai bà giúp sức, giường chiếu nhanh chóng dọn dẹp ngăn nắp. Dù Chu Bạch Lộ và Lưu Anh đều thể tự lo liệu nhưng cũng từ chối, đó là tấm lòng của , hai chỉ bên đưa khăn lau dọn dẹp lặt vặt.
Dọn xong, họ xuống lầu hội ngộ với Chu Thiết Trụ và Cố Song Học. Cả nhà dạo một vòng quanh trường, Cố Song Học chỉ cho hai vị trí ký túc xá của và dặn nếu việc gì cứ đến đó tìm.
Chẳng mấy chốc đến giờ về, Trương Thúy Chi nắm tay hai dặn dò hết đến khác.
"Học hành cho nhé, ngày nghỉ thì nhớ về nhà. Chuyện ở xưởng đừng lo, u với thầy con trông nom cho!"
Thấy u sắp rơi nước mắt, Chu Thiết Trụ vội kéo bà : "Con nó học ngay sát cửa nhà , bà còn lòng cái gì nữa? Xưởng còn việc đấy, chúng về thôi!"
Chu Bạch Lộ và Lưu Anh cũng khuyên thêm: "U ạ, cuối tuần nếu bận, con và chị dâu sẽ về nhà ngay."
Trương Thúy Chi chỉ xúc động một lát ngay. Nhìn bóng lưng xa, Chu Bạch Lộ và Lưu Anh , cuộc đời sinh viên đại học chính thức bắt đầu !
Chương 143: Quân huấn liên quân
Đồ đạc Chu Bạch Lộ và Lưu Anh mang theo khá đầy đủ, nếu thiếu gì thì đợi cuối tuần về lấy . Hai dạo thêm một vòng quanh sân trường, Cố Song Học dẫn họ ăn căng tin. Hương vị cũng khá , phiếu lương thực Cố Song Học cũng đổi sẵn, trai thứ hai việc vô cùng chu đáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-173.html.]
Ăn trưa xong, định bụng thư viện xem thử thì giữa đường gặp thầy giáo của , thế là Cố Song Học "bắt" việc vặt ngay lập tức. Chu Bạch Lộ và Lưu Anh chào tạm biệt , hẹn tối cùng ăn cơm về ký túc xá. Vẫn còn vài thứ sắp xếp xong, lát nữa thư viện cũng muộn.
Vừa về đến phòng, hai phát hiện ổ khóa mở, chắc là các bạn cùng phòng đến đủ. Đẩy cửa , trong phòng thêm ba nữa, cộng thêm đến đó và hai cô là sáu .
Cô gái đang dọn giường gần cửa vẻ cởi mở, thấy hai liền chào hỏi : "Chào hai , các cũng ở phòng ?"
Chu Bạch Lộ gật đầu: "Chào , là Chu Bạch Lộ, khoa Kiến trúc, ở giường ."
Lưu Anh cũng bước ngay : "Chào , là Lưu Anh, khoa Cơ khí."
Cô gái bắt chuyện tỏ vui mừng: "Ôi tuyệt quá! Mình cũng khoa Kiến trúc đây, còn bốn bạn đều khoa Cơ khí cả. Mình tên là Cung Hỷ, quê ở Tứ Xuyên, còn quê các ở 'mô'?"
Chu Bạch Lộ mỉm , đúng là một cô gái Tứ Xuyên chính gốc! Cô và Lưu Anh đều giới thiệu quê ở Đông Tỉnh. Ba còn , đến sớm nhất tên là Trương Lệ, quê ở Thiểm Tây. Hai , một là Tăng Tiêu Mai đến từ Thượng Hải, chị tự giới thiệu là thanh niên tri thức, khi về thành phố thì thi đỗ đại học. Người còn tên Hoàng A Mỹ, là Dương Thành, tiếng phổ thông lắm, mang đậm âm hưởng địa phương nhưng cô cố gắng hết sức để rõ.
Trong phòng hiện tại, ngoại trừ Cung Hỷ thì dân khoa Cơ khí.
"Còn hai vị nữa là Kiến trúc Cơ khí đây. Mình hai khoa nổi tiếng hiếm con gái, là ít đến mức độ nào!"
Cung Hỷ là một cô gái hoạt bát, cả căn phòng rộn ràng tiếng của cô nàng, nhưng hề khiến khác khó chịu. Nhờ cô, bầu khí trong phòng bỗng chốc trở nên sôi nổi hẳn lên.
"Cũng gì lạ, vốn dĩ tỉ lệ nam nữ ở Đại học Thủy Mộc mất cân đối , dân kỹ thuật con gái ít là chuyện thường."
Tăng Tiêu Mai vẻ hiểu hơn về khía cạnh . Trong sáu cô gái, chị là lớn tuổi nhất.
" thế chị Tăng, chị đúng quá. Lúc nãy em chị khóa dẫn đường cũng bảo . Chị con gái trong trường quý như vàng. Chị Tăng ơi, em năm nay mười chín, chắc chị lớn hơn em chút đỉnh nhỉ?"
Tiếng "chị" thốt từ miệng Cung Hỷ khiến liếc , nhưng Tăng Tiêu Mai đôn hậu, chị mỉm gật đầu: "Đương nhiên là lớn hơn , chị năm nay hai mươi bảy."
Tiếp đó tự giới thiệu tuổi tác, Lưu Anh hai mươi hai, Hoàng A Mỹ cũng bằng tuổi, Trương Lệ hai mươi, tính Chu Bạch Lộ là nhỏ nhất.
Đang trò chuyện rôm rả thì cửa bỗng đẩy mạnh , một cô gái vóc dáng cao lớn, tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc bước . Tiếng chuyện trong phòng im bặt, cô gái trái ngó , chân cứ thế lơ lửng ở ngưỡng cửa, cảm giác như phiền .
Phải đến khi Cung Hỷ nhiệt tình chào đón, cô mới dám bước hẳn phòng.