[Xuyên Không Trọng Sinh TN80] 《Cô vợ nhỏ cay nghiệt và cuộc hôn nhân quân nhân TN 80: Chú của chồng cũ sủng không ngừng》 - Chương 171

Cập nhật lúc: 2025-12-24 07:18:18
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Trí Viễn khẽ thở dài, vẫn thể tin kiếp Lộ Lộ chịu nhiều khổ cực đến thế. Trước đây luôn cảm thấy điểm gì đó thuận mắt, giờ xem , hiện tại cô vui vẻ hơn nhiều.

Trước từng thấy thằng cháu đích tôn của tố chất của một kẻ bạc tình, cũng chẳng ngờ hóa và Lộ Lộ ở kiếp của .

Chỉ trách "Lão Phó" cứ mãi do dự, yêu mà chỉ dám âm thầm đối , tự uất ức đến c.h.ế.t!

"Chân của Phó Bách Vũ gãy , chỉ thể giường chờ hầu hạ. Lục Bạch Lan thì mất một cánh tay. Còn Phó Trí Viễn... gọi thế kỳ, cứ gọi là Lão Phó nhé!

Sau khi em , cha Phó Bách Vũ những chuyện , một tức quá mà qua đời ngay tại chỗ, một thì trúng phong. Phó Bách Vũ viện ai ngó ngàng.

Lão Phó tiếp nhận chuyện của . Anh để hai kẻ đó sống cùng , để Lục Bạch Lan chăm sóc , ngày ngày đưa cơm đến. mỗi ngày đều cho phát đoạn phim về vụ nổ năm cho hai bọn họ xem...

Còn về Cố Mộng, vụ nổ khiến bà phát điên, lúc nào cũng lảm nhảm điên khùng. Lão Phó đưa bà bệnh viện tâm thần, bà thể ở đó dưỡng già, nhưng vĩnh viễn bao giờ ngoài nữa.

Ban đầu Phó Bách Vũ và Lục Bạch Lan chiếm công ty, nhưng em quyên góp , doanh nghiệp chuyển thành quốc doanh. Lão Phó cổ đông lớn, đem bộ tài sản của thế chấp để góp vốn đó."

Những điều Chu Bạch Lộ vốn thấy trong cốt truyện, sai một li so với những gì cô .

Chỉ là ngờ Phó Trí Viễn thể những việc như . Trong lòng cô hề gợn sóng, coi như cô nợ . Duy trì sự vận hành của công ty thì những nhân viên của cô cũng bát cơm ăn.

"Lộ Lộ, em thế?" Phó Trí Viễn cẩn thận hỏi.

Chu Bạch Lộ lắc đầu: "Em chỉ thấy nực . Trước đây em nỗ lực sống như thế, mà dường như vận may bao giờ thuộc về em. Sau mới nhận , cả đời đều khác xoay vần."

Phó Trí Viễn gì, chỉ cô, trong lòng khỏi xót xa: "Làm em nhận ?"

"Lúc gọi điện thoại, giọng điệu của đúng. Cộng thêm lúc đó em cảm thấy Lục Bạch Lan là quen của , đoán chừng cô cũng giống em, nên em mới lừa một câu, thế là ngay.

Lúc việc nghĩ quá nhiều, còn thì nhiều lo âu như thế. Cũng thể là trưởng thành hơn, cũng suy nghĩ giống như Lão Phó ."

Phó Trí Viễn nắm lấy tay cô, khẽ mân mê trong lòng bàn tay.

"Anh . Dù ở vị trí của , cũng sẽ như . Hơn nữa, việc gánh vác cả nhà họ Phó lên vai vốn dĩ là điều khôn ngoan.

Mỗi đều trả giá cho hành động của . Bất kể là ai cũng . Em đừng coi , cảnh của khác , em !"

Cả hai đều mỉm . , họ . Giả thuyết giống như một nghịch lý, Chu Bạch Lộ nghĩ, lẽ nếu cô môi trường kiếp , lựa chọn của cô cũng sẽ giống .

"Kỳ lạ là từ khi đến thì biến mất, điều đó càng khiến em khẳng định giống ."

Chu Bạch Lộ hiểu rõ sự khác biệt . Nếu Phó Trí Viễn nhớ chuyện kiếp thì họ là một , nhưng từ đầu đến cuối, Lão Phó hề hiểu tình cảm giữa cô và .

"Thực , những chuyện là do lúc bất lực thấy ký ức của . Anh dường như chuẩn sẵn sàng để rời ."

Phó Trí Viễn khỏi tiếc nuối, hai thể tương phùng vốn dĩ là một chuyện vô cùng kỳ diệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-171.html.]

Về tình cảm, vĩnh viễn thể trở thành Lão Phó, vì Lộ Lộ, sẽ biến thành dáng vẻ cô độc một như .

Về chuyện gia đình, dù ông cụ giao trọng trách nhà họ Phó cho , cũng sẽ nhận, vốn dĩ mỗi chí hướng riêng.

Đây xã hội cũ, chỉ thể là hỗ trợ lẫn , nhưng cá tính của sẽ dọn bãi chiến trường cho bất kỳ ai.

Anh tại Lão Phó khi nhảy xuống nước biến mất, lẽ về, hoặc lẽ trọng sinh.

Hy vọng dù ở , cũng thể còn hối tiếc, những điều .

Chu Bạch Lộ cũng hỏi Lão Phó . Đối với tình cảm của , cô lời đáp . Với cô, khổ nạn luôn là của riêng cô, ai sẻ chia gánh vác.

Chuyện qua thì cứ để nó qua ! Bây giờ cô là Chu Bạch Lộ, còn là Lục Bạch Lộ nữa.

"Hắt xì!"

Phó Trí Viễn hắt một cái. Quần áo cả hai đều ướt sũng, ngay thôi. Lúc trời tắt nắng, dễ cảm lạnh!

nhà khách cũng vì cả hai đồ , cuối cùng vẫn về sân nhỏ.

Trương Thúy Chi thấy hai như đôi chuột lột thì hoảng hốt, vội vàng giục họ nhà.

"Chuyện gì thế ? Trời mưa ? Sao nông nỗi ?"

Chu Bạch Lộ và Phó Trí Viễn đều , chỉ đành thật là chơi đùa bên bờ hồ chẳng may trượt chân ngã xuống...

"Xem hai đứa kìa, còn là trẻ con chắc? May mà lúc nhỏ ngày nào cũng theo trai sông bơi đấy! Sau bớt mấy chuyện nguy hiểm ! Nghe rõ !"

Trương Thúy Chi nghiêm mặt mắng Chu Bạch Lộ một trận, nhưng mắt liếc Phó Trí Viễn. Trí Viễn trông lớn hơn Lộ Lộ mấy tuổi, cũng hùa theo nghịch ngợm thế ?

Tuy bà vẫn nỡ mắng , chỉ giục hai mau tắm rửa đồ. Trong nhà quần áo cho Phó Trí Viễn, đành mặc tạm một bộ của Chu Thiết Trụ.

Phó Trí Viễn khẽ với Chu Bạch Lộ: "Thím ấn tượng về , nãy bà còn lườm kìa..."

Chu Bạch Lộ phì , suýt nữa cô cảm lạnh, chắc chắn là lườm !

"Không , biểu hiện một chút là lát nữa em sẽ quên ngay thôi."

Trương Thúy Chi thấy hai đứa chuyện với , , giống như cứ cách xa cả trượng, qua là thấy thiết.

Lo lắng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng trút bỏ.

Trước đây Trí Viễn cứ giữ vẻ mặt lạnh lùng, hôm nay trông khá hơn nhiều. Biết thế dội cho mỗi đứa xô nước để chúng hòa sớm !

"Lộ Lộ, mau giúp gói sủi cảo, Trí Viễn xưởng gọi chú Chu của cháu và về ăn cơm !"

Chương 141: Lão Phó Lão Phó

Loading...