Có bước tiếp theo định giả vờ là nhớ tất cả ? Hừ, đàn ông!
Chu Bạch Lộ hầm hầm về phía đại viện, Phó Trí Viễn bám theo cách đó xa. Vừa thấy cổng đại viện, cô dừng đợi . Hai nên tỏ quá xa lạ, nếu để Phó Vân giáo huấn một trận nữa thì cô phát điên mất!
Phó Trí Viễn cứ ngỡ Chu Bạch Lộ cuối cùng cũng hết giận, định mở lời bắt chuyện thì cô lườm một cái sắc lẹm.
“Hiện tại vẫn chia tay với , mặt ba thì diễn cho giống một chút, đừng để bác lo lắng!”
Nói xong cô ngoắt mặt . Phó Trí Viễn khổ, Lộ Lộ vẫn nguôi giận thật.
“Em thể cho thêm một cơ hội ? Có vài chuyện với em, về những chuyện xảy khi em qua đời.”
Chu Bạch Lộ theo bản năng định từ chối, nhưng thì thoáng do dự gật đầu đồng ý. Tảng đá lớn trong lòng Phó Trí Viễn rơi xuống, lập tức hớn hở mặt: “Vậy quá, trưa nay đưa em ăn, chúng sẽ thong thả chuyện.”
Hai tiến cổng đại viện. Lúc đến nhà họ Phó để cất xe, từ bên ngoài thấy nhộn nhịp, ồn ào. Chu Bạch Lộ nghi hoặc liếc Phó Trí Viễn, chuyện gì thế ? Sao mà náo nhiệt như cái chợ .
Phó Trí Viễn cũng rõ, lúc ngoài chỉ mỗi chị dâu ở nhà.
“Chúng thôi, đoán là chị cả tới. Chị mà gì khiến em vui thì em cứ thẳng thừng mà bật , cần nể mặt !”
Chu Bạch Lộ thầm buồn . Kiếp cô là cháu dâu, phận phức tạp, Phó Chí Tĩnh đương nhiên cô với con mắt khắt khe đủ đường. Còn giờ cô là yêu của Phó Trí Viễn, mà theo lời , cả hai đều thế thật của , chẳng lẽ chị cả ruột thịt ?
Dù bà cũng sẽ quá quắt , còn nể mặt ông cụ nữa, vì Phó Trí Viễn là đứa con ông cưng nhất mà!
“Anh yên tâm, chị sẽ đối với thôi. Dù hiện giờ là yêu của mà!”
Chu Bạch Lộ với ánh mắt đầy ẩn ý. Không cô chấp nhận, mà chính cũng đang bóng ma tâm lý bủa vây, vẫn quên đoạn tình cảm giữa cô và Phó Bách Vũ! Trong mắt , dù bây giờ đang nỗ lực giữ cô bên , thì việc đang vẫn là "cướp vợ của cháu trai"! Với sự giáo d.ụ.c mà Phó Trí Viễn nhận , rõ ràng đây là chuyện vượt quá rào cản tâm lý của .
Phó Trí Viễn hiểu ẩn ý của cô, cả cứng đờ. Lời của Chu Bạch Lộ đ.â.m trúng tim đen khiến khẽ run rẩy. Một lúc , mới đỡ lấy xe đạp từ tay cô, giúp cô dắt sân.
“Đi thôi! Ba đang đợi chúng trong thư ký, gặp một lát ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-165.html.]
Chu Bạch Lộ thấy hiểu thì gì thêm, theo cửa. Quả nhiên là gia đình chị cả Phó Chí Tĩnh. Khác với hai trai, Phó Chí Tĩnh cả đời việc ở ban phố phường, suốt ngày đối mặt với những chuyện vụn vặt của các bà nội trợ. Học vấn cao, kiến thức của bà cũng chỉ quanh quẩn chuyện xóm giềng, so với sự nghiệp của hai em trai thì quả thực thấp. Điều khiến bà luôn chút bất mãn, cảm thấy tài nguyên của ông cụ đều dồn hết cho các con trai, và chiếm hời đương nhiên bao gồm cả Phó Trí Viễn.
Bà mới thế thật của Phó Trí Viễn thôi. Ngày bà còn tranh sủng với , nhưng chuyện thì chẳng còn gì để .
“Ôi chao, chú ba, đúng là chú thật ! Mau giới thiệu cho chị xem, đây là yêu chú hả?”
như Chu Bạch Lộ dự đoán, thái độ của chị cả . Phó Trí Viễn gật đầu gọi một tiếng "chị cả", đồng thời giới thiệu Chu Bạch Lộ.
“Chào chị cả ạ!” Chu Bạch Lộ mỉm chân thành. Xem kìa, phận đổi thì thái độ con cũng đổi theo.
Phó Chí Tĩnh thế của Chu Bạch Lộ từ chỗ Phó Vân. Tuy hiện giờ Cố Dũng đang gặp chuyện, nhưng danh phận sinh viên Đại học Thủy Mộc của Chu Bạch Lộ đủ khiến bà ngưỡng mộ. Bà một con trai một con gái, con trai đến tuổi dựng vợ gả chồng nhưng chỉ công nhân kỹ thuật ở xưởng cơ khí, nếu mà tìm cô con dâu sinh viên đại học thì đúng là rạng rỡ tổ tông!
“Mau lên lầu ! Ba đang đợi hai đứa đấy! Lát nữa chúng chuyện .”
Hai bước lên cầu thang, Phó Trí Viễn vẫn còn thấy tiếng chị cả lẩm bẩm khen ngợi Chu Bạch Lộ nào là đoan trang lễ phép, nào là nhân tài hiếm . Anh thấy ánh mắt hờ hững của cô mà lòng khổ thầm, là do nghĩ thông suốt, cứ khư khư ôm lấy ký ức kiếp buông. Bảo Lộ Lộ chẳng giận, chẳng mặt !
Vừa gõ cửa thư phòng, hai thấy Phó Vân chỉnh tề trang phục chuẩn ngoài. Thấy họ, ông khựng .
“Lộ Lộ tới ? Hôm nay bác việc lên đơn vị, Trí Viễn, con cùng ba!”
Chu Bạch Lộ thấy là chuyện khẩn cấp, chủ động xưởng may của còn việc, thế là cửa đầy mười phút về. Phó Trí Viễn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Phó Vân thì hôm nay thể trò chuyện đường với cô nữa, chỉ đành tiễn cô ngoài đại viện, bóng cô khuất xa mới lên xe.
Nhìn theo bóng lưng Chu Bạch Lộ, Phó Vân nén mà nhắc nhở vài câu: “Lục Minh khai một chuyện, con cùng ba. Nếu gì bất ngờ, Cố Dũng thể ngoài ngay trong hôm nay!”
Phó Trí Viễn lập tức trở nên lạnh lùng, nghiêm nghị. Anh gật đầu, trong tích tắc chuyển đổi trạng thái sang công việc, hỏi thăm Phó Vân về quyết định của cấp .
“Quan trọng bây giờ là kẻ chủ mưu thực sự. Vị trí ở Đông Tỉnh ai hợp hơn Cố Dũng, con cần đó nữa, con và Chu Minh tạm thời điều động về Kinh Thành.”
Phó Vân tiết lộ vài câu, còn mệnh lệnh cụ thể xem Lục Minh rốt cuộc khai những gì. Hai cha con đều nghiêm túc cực độ. Đến đơn vị, lập tức dẫn họ tới nơi giam giữ Cố Dũng và Lục Minh.
Sau khi Phó Trí Viễn và Chu Minh thành báo cáo, cấp rà soát bộ hồ sơ và những liên quan đến lô khí giới năm xưa. Chỉ trong vài ngày, mũi dùi đều chỉ Lục Minh và Cố Dũng. Cố Dũng thì sơ hở, nhưng Lục Minh thời gian tự kiểm điểm cũng ngửi thấy mùi vị bất thường.