Chuyện nhất định báo cáo trung thực với Lộ Lộ mới ! Ha ha ha!
Cố Cửu Tư dẫn hai thẳng tới xưởng may, Chu Bạch Lộ cùng nhà đều đang bận rộn ở đó. Lúc cô tới, ba chiếc áo khoác gió của Lộ Lộ chỉ còn thiếu mỗi khâu đính cúc. Chẳng lên dáng sẽ thế nào, cô khỏi chút mong đợi.
Phó Trí Viễn theo trong ngõ, theo bản năng quan sát môi trường xung quanh, nơi hình như cách xa căn nhà mà để cho là bao. Có điều nhớ rõ lắm vì lâu tới xem, vẫn luôn là chú Lý quán xuyến. Đợi về nhà hỏi chú Lý chuyện căn nhà đó, xem Lộ Lộ cần dùng đến thì cứ để cô dùng.
Cố Cửu Tư đẩy cửa viện, Chu Minh và Phó Trí Viễn liền thấy tiếng máy khâu, tuy quá lớn nhưng dồn dập. Hai trong, Cố Cửu Tư gọi lớn: "Cha , chị dâu, Lộ Lộ ơi, mau xem ai tới !"
Thế nhưng chẳng gọi , trái từ trời rơi xuống một trái nho, rơi trúng ngay trán Cố Cửu Tư. Cô ngước lên giàn, phát hiện Chu Bạch Lộ đang giàn nho, đang dùng kéo tỉa cành.
“Gọi gì mà gọi? Mọi ngoài cả , ai tới thế?”
Nói đoạn, Chu Bạch Lộ thò đầu xuống, ngờ thấy Phó Trí Viễn và Chu Minh đang giàn. Nhìn thấy Phó Trí Viễn, tim cô bỗng hẫng một nhịp, chân cuống quýt đặt . Kết quả là chân trượt một cái, cô trực tiếp rơi từ giàn xuống...
Tuy nhiên, bước chân của Phó Trí Viễn còn nhanh hơn cô một bước, lao tới đón lấy cô gọn hâm trong lòng.
Nhìn Chu Bạch Lộ suýt rơi ngã, Chu Minh cách đó một bước chân mà hồn vía lên mây, cái con bé ! Phó Trí Viễn dùng hai tay nhấc Chu Bạch Lộ từ giàn xuống. Mặt Chu Bạch Lộ nóng bừng lên, cô nổi hứng tỉa cái giàn nho c.h.ế.t tiệt cơ chứ!
Thấy Chu Bạch Lộ thẹn thùng độn thổ, Phó Trí Viễn khẽ thở dài, một âm thanh cực nhỏ lọt tai cô: “Vẫn giống hệt hồi nhỏ, gan to lắm.”
Chương 133: Lộ Lộ chỉ thể là của !
Tiếng kêu kinh hãi của Chu Bạch Lộ cũng khiến các nữ công nhân trong phòng chạy cả ngoài, thấy cô , mới thở phào nhẹ nhõm.
Chu Minh tới chỗ Chu Bạch Lộ , kỹ thì thấy chiếc ghế đẩu cao gãy mất một chân. Cố Cửu Tư cũng gần kiểm tra tình hình của cô: “Lộ Lộ, chứ? Cái ghế đó một chân lỏng, cha cố ý để ngoài sân bảo để hôm nào sửa đấy!”
“Tớ !” Chu Bạch Lộ lúc mới vững, nhân đà thoát khỏi đôi tay đang đỡ của Phó Trí Viễn. Cảm giác trống trải khi cô rời khiến tim như khuyết mất một mảnh.
Chu Bạch Lộ vài bước, theo bản năng ôm lấy n.g.ự.c trái, nơi đó dường như thứ gì đó đang trỗi dậy mạnh mẽ.
Chu Bạch Lộ ngạc nhiên khi thấy hai , cô chợt nghĩ đến điều gì đó, ba cô sắp về ?
“Anh cả, về khi nào thế?”
Chu Minh âu yếm nhéo mũi cô một cái: “Bớt tò mò , bọn về để báo cáo, chờ lệnh cấp mới .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-161.html.]
Phó Trí Viễn nhịn liếc Chu Minh một cái, cái gã đúng là chẳng gì mà hết cả .
Cố Cửu Tư tiến tới ôm lấy cánh tay cô: “Lộ Lộ, mỗi ở nhà ? Mọi ? Chị dâu cũng nhà, cả tớ sốt ruột lắm đấy!”
Chu Minh ngại, gãi đầu: “Anh... lâu ngày gặp nên chút nhớ cô mà.”
Cố Cửu Tư và Chu Bạch Lộ thầm với vài câu cả hai cùng bật . Chu Minh cảnh cũng nhe răng theo, hai cô em gái thế cũng thật !
Chu Bạch Lộ giải thích lịch trình của : “Chúng em sắp bày sạp bán hàng nên Liêu Phàm và cha mua xe đạp . Em bảo chị dâu đưa dạo phố, từ lúc lên đây cả. Tiện thể để xem tình hình thị trường luôn, em khuyên mãi mới chịu đấy. Mẹ mà các về chắc mừng lắm! Chắc cả buổi chiều mới về, ... để em dẫn xem xưởng.”
Nói xong cô kéo Cố Cửu Tư , hiệu cho Chu Minh theo. Chu Minh thấy thái độ của cô, Phó Trí Viễn đang im lặng , cảm thấy lạ.
“Cậu chọc giận con bé ? cho nhé, lo mà dỗ dành cho , mấy ngày nữa nó học đại học đấy. Bạn học của nó là thiên chi kiêu t.ử (con cưng của trời), ngộ nhỡ...”
Nói đến đây, ánh mắt sắc lẹm của Phó Trí Viễn phóng tới, Chu Minh lập tức động tác kéo khóa miệng. Được ! Anh im miệng là chứ gì!
Hai nhanh chóng theo. Phó Trí Viễn quan sát xưởng may quá lớn, bên trong hai phòng thao tác và một phòng sơ chế. Sau khi Chu Bạch Lộ dẫn họ xem một vòng, cô đưa họ phòng phía Tây.
“Bình thường ở đây, thỉnh thoảng qua xem việc. Cha thì chẳng lúc nào yên , căn nhà sắp cha sửa sang xong hết .”
Chu Minh căn nhà, thấy nó còn lớn hơn nhà ở quê vài phần, lòng thêm bội phục em gái: "Lộ Lộ, nể phục em thật đấy! Mới mấy ngày mà gây dựng cơ ngơi thế ! Tiền thuê nhà chắc rẻ nhỉ?"
Cố Cửu Tư : “Anh cả, là nhà của đấy, mất tiền , là của Lộ Lộ.”
Chu Minh sững một chút, quả nhiên nhà họ Cố gia đình bình thường. Anh vô thức sang Cố Cửu Tư, thấy cô rạng rỡ, chắc hẳn trong lòng gì vướng bận, bởi nếu Lộ Lộ, tất cả những thứ đều là của cô!
Cố Cửu Tư thấu ánh mắt của Chu Minh, mỉm : “Anh cả, em cũng phần mà, vị trí còn hơn của Lộ Lộ nữa.”
Chu Bạch Lộ vỗ nhẹ tay cô bảo bớt nghịch ngợm, Cố Cửu Tư lè lưỡi: “Anh cả, cần lo , em vui vì thêm một , một em gái, nhưng mà Lộ Lộ cứ như chị em .”
Chu Minh lúc mới thấy nhẹ lòng hơn, gì thêm, mà Cửu Tư cũng chẳng cho cơ hội .
“ , áo khoác gió ? Để em mặc thử xem!”
Có những chuyện riêng. Anh em từ lạ thành quen cần một quá trình, nhưng Cố Cửu Tư cảm thấy chỉ cần vài ngày là hai sẽ thiết thôi.
Chu Bạch Lộ lấy áo từ trong túi : “Cậu tớ cũng quên mất, xem chỗ nào để tớ còn sửa.”