“Em gái , là trai em đây. Chu Thiết Trụ là cha , Trương Thúy Chi là , Chu Bạch Lộ là em gái , còn Lưu Anh là vợ . Anh là Chu Minh!”
Cách mở đầu như thế Cố Cửu Tư phì . Cô bỗng thấy cảm động, đối diện với Chu Minh cô cũng thấy sự chất phác, vững chãi y hệt như cả và hai .
“Anh trai, em ạ. Mọi đến tìm ?”
Chu Minh gãi gãi gáy: "Phải , với... Trí Viễn nhà ai, gọi cho Liêu Phàm cũng nên mới tìm đến đây. Mẹ của em vẫn khỏe chứ?"
Hỏi là chuyện của Cố Dũng . Cố Cửu Tư gật đầu: “Mọi trong nhà đều khỏe, cả, bà . Em đến đưa cơm cho đây, em dẫn hai ! Anh Trí Viễn, hai theo em!”
Vẻ ngoài Phó Trí Viễn tuy ôn hòa, nhưng trong lòng cũng đang âm thầm quan sát Cố Cửu Tư. Với , cho phép bất cứ ai gây bất lợi cho Lộ Lộ.
Cố Cửu Tư và Chu Minh gặp như thiết từ lâu. Tính cách hai giống đến lạ kỳ, cách tư duy cũng đồng điệu. Phó Trí Viễn tự giác lưng hai em, họ kể về chuyện gia đình. Cố Cửu Tư nhắc đến nhiều nhất chính là Chu Bạch Lộ.
Vừa thấy ba chữ , Phó Trí Viễn lập tức dỏng tai lên . Cố Cửu Tư cũng đang quan sát , cô xem thử Trí Viễn là một "mối" . Nếu , cô nhất định sẽ bảo Lộ Lộ nên tiếp tục nữa. Chờ Lộ Lộ lên đại học sẽ nhiều lựa chọn, việc gì treo cổ một cái cây ?
Phó Trí Viễn ngờ cô em vợ tương lai đang âm thầm "đào góc tường" của !
Rất nhanh tới văn phòng của Tống Nhã Ninh. Kể từ bà thực hiện ca phẫu thuật, phía bệnh viện họp và để bà nghỉ ngơi một thời gian. Bà khôi phục kiến thức Đông y, bởi mấy vị lão tiền bối đều tuổi, phương pháp Đông y ôn hòa hơn ngoại khoa. Dù là dùng t.h.u.ố.c châm cứu đều thể trị tận gốc, tuy chậm nhưng sai sót.
Tuổi tác bà cũng lớn, cú sốc khiến bà nhận thức rõ về bản , bà nên tiếp tục cầm d.a.o mổ nữa. Sau trừ khi là trường hợp khẩn cấp ai thế , bà mới tay.
Lúc bà đang xử lý một việc hành chính. Cố Cửu Tư gõ cửa, bà cũng ngẩng đầu lên: “Vào !”
Cố Cửu Tư đặt cơm lên bàn, thấy đang xử lý mấy việc lặt vặt mới yên tâm lên tiếng: “Mẹ, xem ai tới !”
Tống Nhã Ninh Cố Cửu Tư đến, sáng nay bà cả dặn Cửu Tư đưa cơm cho bà. Bà tháo kính lão , về phía bàn. Bà lập tức nhận Phó Trí Viễn, chỉ bên cạnh là lạ lẫm.
“Trí Viễn đấy ? Sao cháu về ? Mau ... Còn vị là?”
Trong lòng Phó Trí Viễn chút căng thẳng, đây dù cũng là vợ tương lai mà! Dù thế nào cũng tỏ đoàng hoàng: “Thím Tống, chào thím ạ! Hơn một năm gặp, gặp thím là lúc ba cháu viện. Chu Minh, đây là thím Tống!”
Lời Phó Trí Viễn dứt, ánh mắt Tống Nhã Ninh dừng Chu Minh. Tốt! Tốt lắm, một trai khôi ngô! Chu Minh thấy Tống Nhã Ninh thì vô thức thẳng lưng, chào một cái quân lễ chuẩn chỉnh: “Chào thím Tống ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-160.html.]
Cảnh khiến Tống Nhã Ninh bật : “Xem cái trí nhớ của , hai đứa là bạn chiến đấu mà! Thím thực sự nghĩ tới hướng đó! Gọi thím Tống gì chứ? Sau chúng là một nhà , gọi !”
Thấy Chu Minh còn ngại ngùng, Cố Cửu Tư liền nhắc nhở: “Anh trai, cả và hai cũng gọi là cha đấy.”
Nghe , Chu Minh chuyện qua điện thoại trêu đùa mà là thật. Lúc còn đắn đo nữa: “Mẹ!”
Tiếng gọi vang dội khắp văn phòng, khiến Tống Nhã Ninh nghiêng ngả. Cậu nhóc thật thú vị!
"Ôi! Xem kìa, vớ một con trai lớn! Ba con trai, hai con gái, đúng là giàu bậc nhất ! Không hai đứa đang nhiệm vụ ? Đã thành ?"
Tống Nhã Ninh cũng tâm tư riêng. Bà hỏi câu là nhắm Phó Trí Viễn. Cố Dũng bấy lâu nay bặt vô âm tín, tuy rằng tin tức chính là tin , nhưng trong lòng bà lo cho .
Chu Minh cũng sang Phó Trí Viễn. Riêng tư thì là em rể, nhưng việc công thì vẫn là lãnh đạo. Phó Trí Viễn do dự một chút, xoay đóng cửa văn phòng . Tống Nhã Ninh và Cửu Tư thấy điệu bộ cũng tự chủ mà nghiêm chỉnh .
“Thím Tống, hiện tại xem chuyện liên quan gì đến chú Cố, nhưng chú vẫn thể về nhà ngay. Cho chúng cháu một thời gian, chú Cố sẽ bình an vô sự trở về!”
Lời hứa hề nhẹ chút nào. Sau lưng Phó Trí Viễn là Phó Vân, lời của cũng chính là lời của Phó Vân.
Tống Nhã Ninh gật đầu: “Trí Viễn, những chuyện khác thím hỏi nữa, các cháu kỷ luật riêng, như thím yên tâm . Thím bao giờ hỏi, Cửu Tư, con cũng đừng lắm lời!”
Cố Cửu Tư nghiêm túc gật đầu, cô nặng nhẹ.
“Mẹ vẫn còn công việc, tới giờ tan . Cửu Tư, con đưa Trí Viễn với trai về . Nói với Lộ Lộ và Trương của con là tối nay cần cơm, để sắp xếp. Tuy ba con nhà, nhưng con rể mới đến cửa thì lễ nghĩa vẫn chu !”
Phó Trí Viễn thầm thở phào nhẹ nhõm. Cửa ải vợ coi như qua một cách hảo. Chỉ còn một quan trọng nữa là chú Cố thôi. Trong lòng tự nhủ nhất định nhanh chóng tra rõ sự việc, thể để nhạc phụ tương lai chịu khổ thêm nữa!
“Thím Tống, bọn cháu phiền thím việc nữa ạ.”
Chu Minh cũng rạng rỡ: “Mẹ, nhớ nghỉ ngơi nhé. Đơn vị con loại kỷ t.ử đen cho mắt lắm, con gửi cho !”
Tống Nhã Ninh dứt, tính cách Chu Minh thực sự . Bà vỗ vỗ cánh tay : “Vậy đợi nhé, xem kìa, hưởng phúc của con trai !”
Phó Trí Viễn suýt nữa thì nghiến nát răng. Cái gã đúng là cách lấy lòng khác thật! Cố Cửu Tư thì nhịn nội thương. Phó Trí Viễn vốn là niềm tự hào của đại viện, khiến khác chịu lép vế, bao giờ thấy như thế ? Buồn quá mất!