[Xuyên Không Trọng Sinh TN80] 《Cô vợ nhỏ cay nghiệt và cuộc hôn nhân quân nhân TN 80: Chú của chồng cũ sủng không ngừng》 - Chương 156
Cập nhật lúc: 2025-12-24 05:26:10
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Vân cảm thấy nhức đầu, chuyện quả thực khó giải quyết. Nếu đúng như những gì Lộ Lộ thì kẻ đó là một vô cùng cảnh giác, mà hạng như mới là đáng ngại nhất!
"Bác Phó, lẽ là cháu lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử. vì Cố Mộng tráo đổi chúng cháu? Hơn mười năm trôi qua, tại bà dồn cháu chỗ c.h.ế.t? Hai câu hỏi cháu suy nghĩ lâu mà vẫn lời giải.
Trừ khi đáp án ở một giả thuyết tưởng chừng chẳng liên quan: Đó là khi tráo đổi chúng cháu, bà đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng nào đó, nên dùng việc để đ.á.n.h lạc hướng chú ý của ba cháu.
Sau lẽ cuộc khủng hoảng giải tỏa nên bà nữa. Mẹ cháu bảo bà luôn giả nhóm m.á.u của Cửu Tư là để tê liệt ba cháu. Điều đó chứng tỏ tình hình đổi, bà buộc che giấu. Còn việc dồn cháu chỗ c.h.ế.t, chuyện của cháu và Cửu Tư bại lộ, chứng tỏ tình cảnh của bà một nữa xảy biến cố!"
Lời của Chu Bạch Lộ khiến Phó Vân rơi trầm tư. Ông thừa nhận rằng, sự việc thực sự do chuyện của Cố Mộng mà , bởi việc phát hiện kho khí giới là tình cờ.
Ban đầu, chỉ tìm xem kẻ hung thủ hại Chu Bạch Lộ là ai!
Phó Vân đột nhiên cảm thấy, đối với một việc, chỉ cần nghi ngờ thôi là đủ . Thà rằng nhầm còn hơn bỏ sót!
Cùng lúc đó, Lục Bạch Lan lấy cớ đau bụng để rời khỏi nhà họ Phó, về nhà họ Lục và kể chuyện của Chu Bạch Lộ và Cố Cửu Tư cho Cố Mộng .
"Mẹ, chẳng hôm qua thấy Cố Cửu Tư ở Đại học Kinh Thành ? Hôm nay cô đến chỗ ông nội , cùng với Chu Bạch Lộ đấy."
Lục Bạch Lan luôn đến sự tồn tại của chú Hầu. Kiếp nếu ông , lẽ ba bọn họ chôn cùng Lục Bạch Lộ từ lâu .
Câu của Lục Bạch Lan khiến bàn tay Cố Mộng run rẩy. Bà cố tỏ bình thản nhưng tâm can thể nào bình tĩnh nổi.
Chương 129: Ký ức hai mươi năm
Cố Mộng điều gì đó khuôn mặt con gái , nhưng vô ích.
"Ồ? Có con bé đến để hỏi chuyện của bác con ? Chắc ông nội Phó của con cũng chẳng buồn để tâm !"
Lục Bạch Lan lắc đầu: "Lần nào Chu Bạch Lộ đến, ông nội cũng gọi cô thư phòng. Ở nhà thể thư phòng của ông chỉ ba chồng và chú út của con thôi, giờ thêm một Chu Bạch Lộ."
Điểm khiến Lục Bạch Lan vô cùng đố kỵ. Kiếp cô chứng kiến từ đầu đến cuối cuộc hôn nhân của và Phó Bách Vũ, mà cô thì chẳng thể tìm ai hơn nữa.
Cây lược trong tay Cố Mộng siết chặt đến biến dạng, nhưng dù cam lòng cũng chẳng ích gì, bà thừa địa vị của Phó Trí Viễn trong lòng Phó Vân lớn đến nhường nào.
"Lan Lan, con vẫn nên cận với lão thủ trưởng nhiều hơn. Con rõ tình thế, chủ nhà họ Phó là ông cụ, ba chồng con . Nếu ông cụ con bằng con mắt khác thì chồng con cũng sẽ nể con thêm một phần."
Lục Bạch Lan nhận hết lời giáo huấn của Cố Mộng, nhưng theo thì là chuyện khác. Cô cũng giống Cố Cửu Tư, hễ thấy Phó Vân là thấy sờ sợ.
Lục Bạch Lan lấy cớ khỏe phòng, để một Cố Mộng trong phòng khách.
Cố Mộng ghế sofa lâu mới bình tĩnh . Bà kìm nén thôi thúc gọi điện thoại, lúc "tĩnh" sẽ hơn "động".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-156.html.]
Bây giờ Lục Minh nhốt, bà đến nhà họ Phó lóc van xin thế nào thì Phó Vân cũng tiết lộ nửa chữ, chẳng nể nang chút tình nghĩa nào! Nếu bà hành động hấp tấp thì bà thực sự yên tâm khi để Lan Lan một .
Lần gặp mặt biểu ca đó là phạm quy , nếu ông cũng che giấu nổi thì cả nhà coi như xong đời! Nghĩ đến đây, bà dậy, gọi vọng một tiếng bảo ngoài mua đồ rời khỏi nhà.
Bà hỏi thăm chuyện của Lục Minh, rốt cuộc là chuyện gì mà nghiêm trọng đến ! Con dâu cả nhà họ Liêu là đồng nghiệp của bà , với mối quan hệ hy vọng thể ngóng gì đó.
Cố Mộng vội vã về phía nhà họ Liêu, thấy Chu Bạch Lộ và Cố Cửu Tư từ nhà họ Phó . Hai cô gái đợi bà khuất mới từ góc khuất bước .
"Bà đến nhà họ Liêu gì nhỉ?" Cố Cửu Tư thắc mắc.
Chu Bạch Lộ bĩu môi: "Chắc là ngóng tin tức thôi. Mặc kệ bà , bác Phó dặn chúng can thiệp nữa thì cứ chờ xem. Ba nhất định sẽ !"
Cố Cửu Tư gật đầu lia lịa. Hai cùng về căn nhà nhỏ. Ngày mai xưởng bắt đầu phỏng vấn, hôm nay Chu Bạch Lộ cần chuẩn xong quần áo mẫu và một ít vải vụn để thi tuyển.
Không khí ở đại viện Kinh Thành vẫn khá bình , ngoại trừ nhà họ Cố và nhà họ Lục đang lo lắng cho , những nhà khác vẫn sinh hoạt như thường lệ.
Còn tại Đông Tỉnh, Phó Trí Viễn khi lời nhắn của Chu Bạch Lộ, suy nghĩ lâu quyết định thẩm vấn Trương Điền Lực thêm nữa!
Anh chuẩn sẵn sàng cho một cuộc "vờn mồi". Lần động đến lão là vì thời gian đủ, mà lão thực sự ngoan cố, nhất định hạ gục lão!
Quả nhiên, Trương Điền Lực vẫn trưng bộ mặt cứng đầu hôi hám, cho đến khi Phó Trí Viễn đập bốn viên đạn xuống mặt bàn mặt lão.
"Lão , chúng đều nắm rõ . Hiện tại đang cho lão một cơ hội, nếu lão thì tin chắc sẽ khác !"
Nhìn thấy bốn viên đạn, mắt Trương Điền Lực co rụt , và sự bất thường đó lọt khỏi mắt Phó Trí Viễn.
Nói xong, Phó Trí Viễn thong thả quan sát Trương Điền Lực. Anh thêm lời nào, cứ như đang chờ thời gian trôi qua, thỉnh thoảng đưa cổ tay lên xem đồng hồ.
Chiếc đồng hồ trong phòng thẩm vấn kêu "tích tắc, tích tắc", tâm lý Trương Điền Lực càng lúc càng d.a.o động mạnh theo từng giây trôi qua, mồ hôi lạnh bắt đầu vã đầy đầu.
Lão đưa tay lau mồ hôi mặt: "Nếu... nếu hết... liệu thể... giúp xin một cơ hội khoan hồng ?"
Phó Trí Viễn nhướng mày: "Chuyện đó còn tùy việc lão bao nhiêu." Anh liếc đồng đội bên cạnh, hiệu bắt đầu ghi chép.
Trương Điền Lực hít một thật sâu. Một khi niềm tin sụp đổ thì chuyện trở nên đơn giản hơn nhiều!
"Chuyện bắt đầu kể từ chị cả của ... Chị cả là con riêng của với chồng , cùng khác cha... Sau khi cha chị ly hôn với , mấy năm thì qua đời, chị do chú nuôi nấng.
Sau đó thế nào, chị gả cho một quân nhân. Khi đó bộ đội ở Đông Tỉnh đến vùng núi gần Chu Gia Oa để hành quân dã ngoại, tình cờ thế nào mà quen rể cả của , chuyện phiếm mới nhận là .
Từ đó về hai bên thường xuyên qua . Khi đó cha vẫn còn, thì mất . Chị bao giờ về làng, là cả dẫn đến nhà chị . Đến nơi chị cũng chẳng cho chúng nhà, dẫn chúng ăn ở ngoài."