Cô đột nhiên cảm thấy nhẹ lòng. Từ khi trọng sinh đến nay, chuyện đều thuận buồm xuôi gió, từ tình cảm với Phó Trí Viễn đến chuyện kinh doanh kỳ thi đại học, tất cả đều khiến cô lầm tưởng rằng kiếp sẽ mãi êm đềm như một sự bù đắp.
Cô quên mất rằng vốn là trong cuộc, đến lúc đấu tranh giành lấy vận mệnh thì vẫn đấu tranh!
Cho dù tất cả bọn họ đều trở thì ? Kiếp cảnh của cô hơn nhiều. Ngày mai đến nhà họ Cố, kiếp nhà họ Cố nhà tan cửa nát, giờ đây chẳng vẫn đang bình an vô sự đó ?
Cốt truyện thể khống chế tất cả , nếu cô thể trọng sinh mà về?
Chu Bạch Lộ đường, ngẩng cao đầu với vẻ quyết liệt. Cô thể sống sót, chứng tỏ cốt truyện là vạn năng, thì còn gì sợ! Có giỏi thì đ.á.n.h một tia sét c.h.ế.t cô , còn thì hãy xem rốt cuộc ai mới là thắng cuối cùng!
Còn về Phó Trí Viễn, cô mới đổi . Chuyện thành thế ? Đang từ yêu bỗng chốc biến thành "chú út" của kiếp ? Bảo cô đối mặt thế nào đây? Chu Bạch Lộ mệt mỏi rã rời, một sự mệt mỏi từ tận tâm can...
Trước đây cô và thể những chuyện mà tình nhân , đó là vì ký ức. Còn tình cảnh hiện tại, cô vượt qua rào cản tâm lý ?
"Lộ Lộ, mai đến nhà họ Cố, mang bấy nhiêu đồ con?" Trương Thúy Chi thấy Chu Bạch Lộ cứ thẩn thờ, tưởng cô đang buồn phiền chuyện gì đó nên sang chuyện khác để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý.
Chu Bạch Lộ cha tay xách nách mang nào t.h.u.ố.c lá, rượu, bánh kẹo, , cô khẽ day thái dương, ép bộ não chuyển đổi trạng thái.
"Mình tay là ạ, con đoán nhà họ Cố cũng chẳng để ý mấy thứ . Mẹ, đừng lo cho con, chẳng chúng bàn kỹ ? Cứ coi như thêm một , thứ khác vẫn sẽ đổi."
Chu Bạch Lộ cha đang lo lắng, bản cô cũng chẳng kém cạnh gì, nhưng cô vẫn trấn an họ. Cố Cửu Tư... chắc hẳn là hiểu chuyện. Đối mặt với tình cảnh , ngay cả sống hai kiếp như cô còn thấy bất an, huống chi Cố Cửu Tư thực chất chỉ là một thiếu nữ mười chín tuổi.
Chương 101: Cơn mưa cô từng qua, cần thiết để Cố Cửu Tư gánh
Chu Bạch Lộ thấp thỏm, Chu Thiết Trụ và Trương Thúy Chi cũng cả đêm ngủ ngon giấc.
Nhà họ Cố cũng , để đón tiếp họ, riêng việc lên thực đơn cũng mất cả buổi, Tống Nhã Ninh còn dẫn đầu cả nhà tổng vệ sinh. Sau khi dọn dẹp xong, bà điều chỉnh các phòng trong nhà. Chu Bạch Lộ học đại học ở Kinh Thành, kiểu gì cũng lúc nghỉ ngơi về nhà ở. Như , các phòng trong nhà coi như kín chỗ.
Tống Nhã Ninh đích trang trí tầng ba, trải sẵn chăn nệm. Trước đây tầng ba luôn để trống, giờ Lộ Lộ đến, bà một dọn dẹp ba phòng: một phòng dành riêng cho Chu Bạch Lộ, hai phòng còn là phòng khách dành cho nhà họ Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-122.html.]
Cố Cửu Tư cũng xin nghỉ học, cùng Tống Nhã Ninh dọn dẹp. Sau hai con chuyện thẳng thắn với , Cố Cửu Tư còn mang tâm lý đè nén như nữa. Tống Nhã Ninh khẳng định sẽ bỏ rơi cô, Cố Dũng và hai trai cũng vẫn đối xử với cô như xưa. Lần cô còn đóng góp nhiều ý tưởng để trang trí phòng cho Chu Bạch Lộ. Tống Nhã Ninh tuy mặt nhưng trong lòng vui.
Đối với bà, bà vẫn mong hai đứa trẻ thể hòa thuận với . Bất kể là đứa con bà sinh đứa con bà nuôi nấng, bà đều lo liệu. Dù sự thật của việc tráo con thế nào nữa, hai đứa trẻ đều vô tội. Tống Nhã Ninh thương Chu Bạch Lộ, cũng thương cả Cố Cửu Tư.
Cố Dũng khi gặp Lộ Lộ về thì ngớt lời cảm thán, kể về sự bụng của nhà họ Chu và sự xuất sắc của Lộ Lộ. Lòng Tống Nhã Ninh khỏi thắt . Đến đúng ngày gặp mặt, bà trằn trọc ngủ . Bà rón rén thức dậy sớm, định xuống bếp xem thực đơn hôm nay thế nào.
Đợi khi những khác trong nhà họ Cố thức dậy, Tống Nhã Ninh chuẩn xong bữa sáng, thúc giục ăn nhanh để đến nhà khách đón nhà họ Chu. Trong lúc ăn, Cố Cửu Tư vẻ yên lòng, cô lời nào. Cố Song Học thấy liền chủ động nhắc chuyện đón :
"Ba, ba với cứ đợi ở nhà , để con đón là , chứ xe Jeep cũng hết ngần ."
Tống Nhã Ninh ngẩn , bà ngờ đến vấn đề . "Vậy thì để hai , với ba và em gái đợi ở nhà."
Cố Song Học thấy em gái vẻ dám mở miệng, trong lòng thở dài. Cửu Tư đây thế , mấy ngày nay quan sát thấy cô gần như dám năng gì nữa.
"Ba, , là để con lái xe đưa Cửu Tư cùng , cũng để em gặp . Chúng con là phận em út, là nên."
Lời dứt, Tống Nhã Ninh và Cố Dũng đều nhận sơ suất điều gì, chuyện đương nhiên là vấn đề gì. Dặn dò con trai lái xe cẩn thận xong, Tống Nhã Ninh cửa sổ tiễn họ. Cố Dũng lưng bà, khẽ thở dài một tiếng.
"Cửu Tư bỗng chốc ngoan hiền bao nhiêu, đây gì chuyện dám lời nào."
"Cố Dũng , nút thắt trong lòng Cửu Tư thì con bé tự gỡ bỏ, cha chúng chỉ thể giúp đến đây thôi. Chúng thể việc thiên vị, nhưng con bé cần thời gian. Có lẽ khi Lộ Lộ đến, chuyện sẽ khá hơn, hai đứa trạc tuổi nên dễ chuyện. Lần thằng cả về Lộ Lộ là một đứa trẻ thông minh, cái lo chính là cái sự thông minh đó đấy."
Tống Nhã Ninh dừng một chút, đạo lý "thông minh quá sẽ tự khổ " bà vẫn hiểu. Bà chỉ sợ Lộ Lộ quá thông minh, nũng với cha , như thế bà sẽ xót xa lắm.
"Cửu Tư và Lộ Lộ đều là những đứa trẻ ngoan, chúng sẽ hiểu thôi. Nhã Ninh, còn em thì ? Em nghĩ kỹ cách đối xử với hai đứa nhỏ ?"
Câu hỏi của Cố Dũng khiến Tống Nhã Ninh ngước ông. Bà nghĩ nghĩ nhiều , bát nước bưng cho bằng là điều thể. Nếu bà đối xử với hai đứa như thì thật bất công cho Lộ Lộ, còn nếu bà thiên vị Lộ Lộ, Cửu Tư cũng sẽ mất cân bằng tâm lý. Đây là một bài toán khó, một bài toán cực lớn.
"Em thế nào mới cho cả hai, chỉ đành thuận theo lòng thôi. Cố Dũng, em hận c.h.ế.t kẻ tráo con năm đó! Chỉ băm vằm ả thành trăm mảnh!"
Cố Dũng vỗ nhẹ tay bà an ủi: "Nếu em thế nào, cứ để cân bằng. Lộ Lộ bao nhiêu năm lớn lên bên cạnh chúng , thương con bé thêm vài phần cũng là lẽ đương nhiên."