[Xuyên Không Trọng Sinh TN80] 《Cô vợ nhỏ cay nghiệt và cuộc hôn nhân quân nhân TN 80: Chú của chồng cũ sủng không ngừng》 - Chương 107

Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:12:51
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Trí Viễn đến từ sớm, thấy đoàn tàu ga là dán mắt dòng tìm kiếm. Bộ quân phục nổi bật giữa đám đông, thế nên Chu Bạch Lộ cũng nhanh chóng nhận .

Lưu Anh đưa mắt lưng nhưng thấy bóng dáng Chu Minh , trong lòng khỏi lo lắng: Chẳng lẽ vẫn viện ?

Phó Trí Viễn chạy bộ gần, thấy Chu Bạch Lộ là nở nụ ngay. Lộ Lộ sạm một chút nhưng tinh thần xem chừng .

"Lộ Lộ! Chú Chu, thím, chị dâu. Mọi đến , để con xách hành lý cho."

"Tiểu Phó , cháu cũng gầy đấy, nhiệm vụ vất vả cho các cháu quá!" Trương Thúy Chi thấy Phó Trí Viễn liền nắm tay thiết .

"Thím ơi, vất vả ạ. Chu Minh đỡ nhiều , nhưng khỏi hẳn, giờ viện đang nghỉ tại ký túc xá. Đi thôi, chúng lên xe."

Mọi nhiều, sân ga cũng chỗ để hàn huyên. Lần Phó Trí Viễn cũng là nhờ xe của bên hậu cần thu mua để đón , từ đây về đơn vị mất thêm năm mươi phút nữa.

Mãi đến khi thấy cổng doanh trại, Trương Thúy Chi và Lưu Anh mới thở phào nhẹ nhõm, coi như tới nơi. Con đường núi lúc đầu thì xóc nảy, về là những khúc cua liên tiếp ngừng.

Nhìn con đường đèo bên ngoài, cả hai họ suýt thì say đến c.h.ế.t sống , cảm giác buồn nôn, nôn mửa khỏi bàn. Lưu Anh thậm chí dám mở miệng câu nào, vì sợ cứ hễ há miệng là sẽ nôn ngay.

"Thím ơi, đường núi khó lắm, ai mới đến cũng thích nghi . Nếu thím thấy khỏe, lát con qua trạm xá lấy cho thím ít nước Hoắc hương chính khí để uống."

Phó Trí Viễn thấy mặt vợ tương lai tái nhợt như tàu lá hành thì trong lòng thấy áy náy. Người đến thăm thì thật, nhưng ngặt nỗi đường sá xa xôi hẻo lánh quá.

"Thế thì thím chẳng khách sáo với cháu nữa, Tiểu Phó , phiền cháu quá. Nhà thím đến là thăm các cháu, mà để cháu nhọc công thế ."

Trương Thúy Chi thực sự thấy khó chịu. Vừa nghĩ dứt lời, lúc xuống xe, bà nghiêng đầu một cái là nôn thốc nôn tháo, Lưu Anh cũng ngoại lệ.

Hai nôn đến trời đất cuồng. Chu Thiết Trụ cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng ông còn ráng nhịn . Chỉ Chu Bạch Lộ là bình an vô sự, cảm giác máy bay nhiễu động còn kinh khủng hơn cả cái đường đèo "mười tám khúc cua" nhiều.

Sau một hồi tất bật mới thu xếp chỗ ở cho . Hiện giờ Phó Trí Viễn và Chu Minh đều ở ký túc xá tập thể, nên gia đình đành ở tạm nhà khách của đơn vị. May mà nhà khách cũng xa, điều nó giống điều kiện ở Dương Thành, mà chỉ là một dãy lều trại dựng lên...

"Điều kiện ở đây đúng là thật. Lúc nãy ngang qua ký túc xá của tụi nó, thấy cũng chỉ là một dãy nhà cấp bốn. Trước đây con chẳng bao giờ kể tình hình thế nào, hỏi thì cứ bảo là bảo mật. Giờ đến nơi mới , chỗ đúng là cực khổ quá."

Trương Thúy Chi ngó xung quanh một lượt, đợi lúc Phó Trí Viễn gọi Chu Minh mới nhỏ với Chu Bạch Lộ và Lưu Anh.

Chu Bạch Lộ cũng thầm cảm thán trong lòng, đúng là "trăm bằng một thấy". Doanh trại của họ quá gian khổ, đây cô ngờ điều kiện thiếu thốn đến , giờ thấy thông điện thoại là chuyện dễ dàng gì. Cô thường nghĩ thư từ lâu thế, giờ xem , nhận lá thư của họ cũng là cả một kỳ công.

Chu Minh tin đến, Phó Trí Viễn dìu từ ký túc xá sang nhà khách, bấy giờ cả gia đình mới thực sự đoàn tụ.

Chân của Chu Minh vẫn còn sưng đỏ đến phát sợ. Trương Thúy Chi và Lưu Anh thấy là nước mắt lã chã rơi: Cái giống ong rừng mà độc ác thế !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-107.html.]

Chu Bạch Lộ cũng xót xa thôi, cả chịu khổ . Nhìn những vết rạch từng đường từng đường chân là đủ việc giải độc gian nan thế nào. Cả nhà chuyện một hồi, nước mắt cũng thôi rơi, là vết thương trông thì sợ chứ còn nguy hiểm nữa, mới yên tâm.

"Mẹ, Anh Tử, hai đến thì quá! Tối nay ở nhà ăn tổ chức đón tiếp đấy! Nhà là đợt đầu tiên đến thăm , lãnh đạo của con tối nay cũng sẽ tham dự."

Nghe , chỉ Trương Thúy Chi và Lưu Anh, mà ngay cả Chu Bạch Lộ cũng thấy lúng túng. Thời gian trôi qua quá lâu, cô suýt chút nữa quên mất còn những lệ tiết như thế ...

Chương 89: Buổi liên hoan

Về chuyện liên hoan văn nghệ thế , kiếp Chu Bạch Lộ chẳng thiếu kinh nghiệm, nhưng một bối cảnh đặc biệt thế thì cô mới thấy đầu.

Lúc Phó Trí Viễn và Chu Minh đưa họ đến nhà ăn, các chiến sĩ vẫn tập trung đông đủ, nhưng bàn bày biện đủ loại trái cây rừng, trông bắt mắt.

"Chu Minh, ở đây các nhiều hoa quả thật đấy!" Lưu Anh trầm trồ khen.

"Để chào mừng , lãnh đạo còn hạ lệnh cho nhà ăn thịt một con lợn để cùng chung vui với em. Bữa cơm hôm nay chắc chắn là trò lắm!"

Chân Chu Minh vẫn , dìu, Lưu Anh đến thì dĩ nhiên việc thuộc về chị.

Nghe , Chu Bạch Lộ giật kinh ngạc, tiêu chuẩn đón tiếp cao thế ? Thấy vẻ mặt cô, Phó Trí Viễn vội vàng giải thích ngay.

"Cũng đơn thuần là vì . Nhiệm vụ tuy gian nan nhưng chúng thành xuất sắc. Thế nên đây là 'một mũi tên trúng hai đích', nhà đến thăm chỉ là cái cớ để em liên hoan thôi."

Chu Bạch Lộ gật gật đầu, thảo nào! Vậy thì lòng cô cũng thấy thanh thản hơn chút, chứ thì cứ thấy ưu ái quá cũng ngại.

"Lộ Lộ, em nếm thử cái , ngọt lắm. Ở phương Bắc loại quả . Ở đây một cái là xung quanh doanh trại đều là cây ăn quả."

Phó Trí Viễn đưa một quả xoài qua, Chu Bạch Lộ ở Dương Thành ăn ít, cô thích loại quả .

"Mọi vẫn đến đông đủ, ăn thế kỳ quá ?" Cô đưa mắt quanh. Chu Minh cũng đang đút cho Lưu Anh ăn, Chu Thiết Trụ và Trương Thúy Chi cũng đang cầm một quả xoài nếm thử, thấy cô mới yên tâm mà ăn.

Chẳng mấy chốc, các chiến sĩ kéo đến đông đủ. Ai cũng liếc về phía , đặc biệt là Chu Bạch Lộ. Chỉ một lát , cả hội trường lớn chật kín .

"Ở đây cũng cả đồng chí nữ cơ ?" Lưu Anh ngạc nhiên hỏi khi thấy một tốp nữ quân nhân xếp hàng .

Thấy đội ngũ nữ binh đó xuất hiện, khóe miệng Chu Minh giật giật, lén liếc Đội trưởng Phó một cái. Thấy sắc mặt Phó Trí Viễn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ gợn sóng, mới thở phào nhẹ nhõm.

"Đấy là đoàn văn công xuống thăm hỏi đấy, họ sẽ ở vài tháng. Buổi liên hoan chắc là lãnh đạo mời họ đến diễn một tiết mục để góp vui."

Chu Bạch Lộ cũng ngờ doanh trại vùng biên đoàn văn công đến thăm hỏi, cô nhịn thêm vài cái.

 

Loading...