“Cậu cứ yên tâm dưỡng bệnh, đến lúc đó sẽ đón tiếp gia đình. Nhớ phối hợp điều trị cho , nếu để di chứng gì thì tự gánh lấy đấy!”
Phó Trí Viễn bóng gió nhắc nhở vài câu, Chu Minh hiểu ý gật đầu, sẽ bao giờ đem tiền đồ của trò đùa.
Thăm Chu Minh xong, Phó Trí Viễn sang thăm mấy em khác, tình hình của họ cũng tương tự như Chu Minh, đều dành những lời khích lệ như .
Trong khi đó tại Dương Thành, Chu Bạch Lộ cũng chẳng mấy thảnh thơi. Trước đây cô chỉ tính chuyện bán lẻ nên phạm vi nhập hàng rộng, mở điểm bán buôn thì chủng loại hàng hóa đa dạng hơn hẳn.
Riêng việc khảo sát chợ đầu mối mất hai ngày trời, nguyên cả buổi sáng cô chỉ dành để xem hàng. Trương Thúy Chi và Chu Thiết Trụ theo ngày đầu, đến ngày thứ hai Bạch Lộ liền bảo Liêu Phàm đưa hai chơi cho khuây khỏa.
Cô cùng Lưu Anh xem hàng, cô vẫn nhất quyết cùng chị dâu. Chuyện cô suy nghĩ thấu đáo, dù Lưu Anh phản đối thế nào cô cũng đổi ý. Bất kể chị dâu gia đình nghĩ gì, dù là coi là chiếm hời , cô vẫn sẽ như .
Nếu cô và Chu Minh là em ruột thịt, Lưu Anh từ chối vài cô lẽ sẽ thôi. chính vì chuyện thế sáng tỏ, cô mới càng kiên trì. Cô dùng việc ăn lâu dài để buộc chặt họ với . Ơn nghĩa của cha cô báo đáp cho đủ, chỉ thể dùng cách mà thôi.
“Lộ Lộ, em tính kỹ xem lấy hàng gì ? Trời nóng thế , nên tiếp tục lấy váy ?”
Lưu Anh quả thực là gì về buôn bán, nhưng Chu Bạch Lộ sẵn lòng dạy, kiên nhẫn chỉ bảo chị từng câu từng chữ. Cô tin rằng sự kèm cặp của , chỉ vài năm nữa chị dâu sẽ thể độc lập gánh vác một phương.
“Chị dâu ạ, đồ hè nhập nhiều. Chị xem, giá bán buôn của họ giờ đang hời, gần như chạm sàn vì sắp tới họ nhập đồ thu. Ở quê đồ hè thể mặc đến tận tháng Chín nên vẫn . Đến lúc đó hàng nào bán hết thì xả kho, bán kèm đồ thu, như hàng sẽ nhanh hơn.”
Lưu Anh bừng tỉnh hiểu , xong thấy ngại. Chị chẳng hiểu gì cả, việc đều do một tay Bạch Lộ lo liệu. vì Bạch Lộ dắt lưng chị theo, nên chị chỉ còn cách cố gắng thêm nhiều việc nặng nhọc chân tay để bù đắp.
“Lộ Lộ, em cứ nhiều để chị học hỏi, chị thạo việc sẽ giúp em nhiều hơn.”
Lưu Anh hạ quyết tâm. Chị cũng hiểu tâm ý của Bạch Lộ, nên khi bàn bạc về tỉ lệ chia lợi nhuận, chị nhất quyết đồng ý việc Bạch Lộ lấy sáu chị lấy bốn. Cuối cùng Bạch Lộ đành theo chị: cô lấy bảy, Lưu Anh lấy ba.
Chương 88: Thăm , đôi trẻ hội ngộ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn80-co-vo-nho-cay-nghiet-va-cuoc-hon-nhan-quan-nhan-tn-80-chu-cua-chong-cu-sung-khong-ngung/chuong-106.html.]
Chu Bạch Lộ sớm định liệu trong lòng, đợt hàng đầy đủ hơn nhiều. Từ những thứ nhỏ nhặt như đồ lót, tất, mũ, găng tay cho đến áo khoác, váy liền , quần dài đều thiếu thứ gì. Tuy chủng loại nhiều nhưng lượng mỗi loại quá lớn.
Bạch Lộ dự tính tiên cứ để Lưu Xuân mang bán dạo, khi cô về sẽ tính tiếp chuyện cửa hàng. Mất vài ngày để Lưu Xuân quảng bá dần, cô học đại học, việc kinh doanh sẽ giao cho Lưu Xuân gánh vác. Trong bảy phần lợi nhuận của , cô định để cho Lưu Xuân một phần. Giữ một phần cổ phần mới khiến việc tâm huyết hơn, đây là sự khích lệ, là sự tin tưởng nhân cách của Lưu Xuân.
Trong ngành bán hàng, thể giỏi nhất, nhưng phẩm chất và năng lực đều , đủ để trấn áp cục diện. Sau Bạch Lộ đào tạo thành một "đại quản gia". Dù Lưu Xuân thể tiến xa đến , cô tự tin nhãn quang của .
“Lộ Lộ, lấy nhiều loại nhưng lượng mỗi thứ ít, em tính thế nào ?” Lưu Anh hiểu, lúc kiểm hàng liền hỏi.
“Chị dâu, cửa hàng xong, ban đầu vẫn nhờ Lưu Xuân bán vỉa hè . Đợi về lo liệu cửa hàng cũng cần một thời gian. Vì thế lượng nên quá nhiều, cái nào bán chạy thì mới nhập lượng lớn. Mai học đại học , Lưu Xuân và cha sẽ là lực lượng chủ chốt. Thế nên em định trả lương cho cha và Lưu Xuân, đồng thời cho một phần cổ phần.”
Nghe Bạch Lộ , Lưu Anh cũng tán thành. Nếu hai thực sự học đại học, chuyện chỉ thể sắp xếp như thế.
“Thế mấy cái mũ bán em? Tận một đồng một chiếc cơ đấy!” Lưu Anh mấy cái mũ che nắng thì thấy thích, nhưng mùa hè sắp qua .
“Cái em lấy một trăm chiếc, em việc cần dùng chứ để bán. Chị đừng coi thường nó, nếu bán chạy thì cũng tiền lắm đấy.”
Chu Bạch Lộ quá nhiều, đến lúc bắt tay việc, Lưu Anh tự khắc sẽ hiểu.
Việc đóng gói và gom hàng mất hai ngày, chớp mắt bốn ngày trôi qua. Đến khi Chu Bạch Lộ gọi cho Phó Trí Viễn thì Chu Minh cũng sắp viện. Hai bên hẹn xong xuôi, Bạch Lộ liền mua vé xe. Từ Dương Thành đến đơn vị bắt xe đến Minh Thành , mất hơn nửa ngày đường.
Mua vé xong, Liêu Phàm về cùng, ở Dương Thành để tiếp tục khảo sát thị trường. Việc ăn đồng hồ điện t.ử vẫn đang tiến triển , Chu Bạch Lộ chia tiền với vì tiếp tục xoay vòng vốn. Có Liêu Phàm ở giúp đặt hàng và gửi hàng, Bạch Lộ cũng yên tâm hơn hẳn.
Cô gọi điện cho Lưu Xuân báo ngày giờ hàng về, đó dẫn cả nhà lên tàu hỏa Minh Thành. Vừa xuống tàu cảm nhận một bầu khí khác hẳn. Dương Thành nóng hầm cập, còn Minh Thành là nơi bốn mùa như xuân, ở đây dễ chịu hơn nhiều.
“Người bảo nơi khỉ ho cò gáy, đúng là chẳng sai chút nào.” Vừa xuống tàu, Chu Thiết Trụ cảm thán. Nơi quả thực phồn hoa bằng Dương Thành, đường phố vẫn thấy những gánh đòn gánh bán hàng rong, điều mà ở Dương Thành bắt đầu biến mất.
“Có điều nóng bằng, cái xứ Dương Thành nóng thực sự! Lộ Lộ, giờ tìm con đây?” Trương Thúy Chi mấy ngày qua phụ đóng hàng cũng mệt phờ, ngủ vùi suốt dọc đường tàu, lúc mới thấy tỉnh táo .
“Mẹ kìa, đến ? Phó – Trí – Viễn!” Chu Bạch Lộ sức vẫy tay về phía sân ga.