[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 97
Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:11:02
Lượt xem: 83
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô , dáng vẻ đoan trang, đôi mắt sạch sẽ. Tuy nhiên, nếu kỹ sẽ thấy nơi sâu thẳm trong ánh mắt ẩn chứa một sự say mê.
.
Cô cũng thích cơ thể cường tráng của Thẩm Chiến Liệt, nhưng Giang Mỹ Lan là kiểu thích nắm quyền chủ động. Cô bao giờ chủ động mở lời đòi hỏi. Thay đó, cô sẽ như lúc , biến động thành chủ động, cô nâng cằm Thẩm Chiến Liệt lên, bắt cầu xin .
Cô quá đỗi yêu thích việc điều khiển và "sử dụng" Thẩm Chiến Liệt. Bởi lẽ trong quá trình chế ngự và sử dụng , cô cũng nhận niềm vui sướng tột độ. Và cũng chỉ Thẩm Chiến Liệt mới thể mang cho cô sự tận hưởng , đơn giản vì "vốn liếng" trời ban.
Cơ thể của , từ xuống , chỗ nào là cô hài lòng. Thể chất tinh tráng, tứ chi dài rộng, cơ bắp cuồn cuộn, vùng bụng săn chắc. Và cả...
Ánh mắt Giang Mỹ Lan dời xuống , nơi hai đang áp sát qua lớp quần áo: "Vẫn chịu cầu xin em ?"
Giọng Thẩm Chiến Liệt gian nan, âm điệu đầy thẹn thùng: "Vợ ơi, cầu xin em."
Khi những lời , dám đối phương, chỉ ôm chặt lấy Giang Mỹ Lan nhỏ nhắn, đầu vùi vai cô để che gương mặt đỏ bừng vì hổ và sự khao khát trong ánh mắt.
Giang Mỹ Lan chỉ chờ thế, cô khẽ một tiếng, xoa đầu : "Ngoan."
Tóc của Thẩm Chiến Liệt cứng, đ.â.m lòng bàn tay tạo cảm giác tê rần ngứa ngáy, nhưng càng tăng thêm một tầng ý vị khác biệt. Tiếng "ngoan" vành mắt Thẩm Chiến Liệt đỏ lên ngay lập tức. Anh như một con dã thú hung hãn đầy tính xâm lược, vồ tới hệt như một con sói đói.
Bàn chân trắng muốt của Giang Mỹ Lan đạp nhẹ , giọng nũng nịu: "Gấp cái gì?"
Cô thích kiểu "một bước lên tiên" ngay lập tức. Ngược , cô thích giai đoạn dạo đầu hơn. Trải nghiệm đó khiến cô thỏa mãn về mặt tinh thần, cô cảm thấy là một con , là một phụ nữ coi trọng, lấy lòng và thỏa mãn.
Một đêm kéo dài đến tận bình minh.
Giang Mỹ Lan cảm thấy cả đêm gần như ngủ, mãi đến lúc trời sáng mới chợp mắt một lát.
"Vợ ơi." Thẩm Chiến Liệt dường như đang mớ, "Em hối hận ?"
Câu khiến Giang Mỹ Lan giật tỉnh giấc, cô theo bản năng hỏi : "Hối hận chuyện gì?"
Thẩm Chiến Liệt trầm giọng: "Hối hận vì lấy ?"
Anh cảm nhận sự quyến luyến của vợ đối với cơ thể , nhưng càng như , càng cảm giác như đang lầu cao xây bằng cát. Lỡ như... ngày vợ chán ghét thì ? Chán ghét cơ thể quá mạnh bạo, một đêm đòi hỏi quá nhiều . Chán ghét nhà quá nghèo, chán ghét bản lĩnh.
Đặc biệt là khi chị gái của vợ gả như , trực tiếp trở thành vợ của xưởng trưởng Lương. Đối với Thẩm Chiến Liệt, đó là một sự tồn tại thể chạm tới, là sự hiện diện mà kiễng chân cũng chẳng với tới . Anh sợ vợ chị em để so sánh sẽ hối hận.
Thẩm Chiến Liệt lo âu. Thẩm Chiến Liệt tự ti. Anh còn một nỗi bất an âm ỉ, sợ vợ bỏ rơi .
Giang Mỹ Lan thức trắng đêm nên vốn đang buồn ngủ, thấy lời của thì cơn buồn ngủ lập tức tan biến: "Anh đang suy nghĩ vớ vẩn cái gì đấy?" "Tại em hối hận?"
Thẩm Chiến Liệt vùi đầu gối, dám sắc mặt vợ: "Anh quá kém cỏi, nghèo nữa, em theo hưởng phúc ngày nào, ngược thấy vất vả." "Vợ ơi, là nếu..." Anh ngẩng đầu khỏi gối, để lộ gương mặt hung dữ và thô ráp, "Nếu em hối hận, em cứ bảo với ."
Giang Mỹ Lan lập tức nổi giận, cô giơ tay tát một cái: "Bảo với cái gì?" "Bảo thì định thế nào?"
Cú tát giáng thẳng xuống mặt Thẩm Chiến Liệt, nhưng hề né tránh, thậm chí nhúc nhích. Không thấy cái tát tới, nhưng trong tư duy của , vợ đ.á.n.h là chuyện thường, tát cũng là chuyện thường. Anh yên chịu đựng: "Anh... ..."
Anh định nếu cô hối hận, sẽ để cô , rời khỏi cái gia đình nghèo hèn . đối diện với gương mặt đang tức giận của Giang Mỹ Lan, chẳng đành lòng. Vợ lúc cáu kỉnh cũng xinh đến thế, mặt ửng hồng, đôi mắt long lanh khiến hồn xiêu phách lạc.
"Anh để em !" "Dù em hối hận, cũng để em ." Anh đột ngột ôm chầm lấy cô, siết chặt Giang Mỹ Lan lòng như khảm cô tận xương tủy: "Em là của . Anh sẽ để em , cũng nhường em cho bất kỳ ai hết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-97.html.]
Nghe thấy lời , Giang Mỹ Lan mới mỉm : "Thế mới là đàn ông chứ."
Cô đẩy vòng tay , đổi nắm lấy vai , thẳng mắt bằng vẻ nghiêm túc và cố chấp nhất: "Thẩm Chiến Liệt, gả cho , em bao giờ hối hận."
Đây là đàn ông mà cô dùng trăm phương nghìn kế, bỏ qua thể diện, thậm chí suýt đ.á.n.h mất cả tình chị em mới cướp về tay. Cô sẽ bao giờ hối hận vì chọn . Bởi vì nếu Thẩm Chiến Liệt cô thất vọng, cùng lắm cô sẽ ôm tiền dẫn theo con đá . Từ điển của Giang Mỹ Lan hai chữ "hối hận".
Thẩm Chiến Liệt thì vành mắt đỏ hoe, ôm chặt cô lòng: "Vợ ơi, sẽ để em thua ." Anh nhất định sẽ để vợ thua kém khác. Vợ kém cạnh chị gái , và tương lai của cũng sẽ kém cạnh xưởng trưởng Lương. Dù thế nào cũng gây dựng tiền đồ để vợ thể nở mày nở mặt ăn cơm trong tiệm quốc doanh, dầm mưa dãi nắng mà vẫn sống sung sướng.
Giang Mỹ Lan bật : "Được , em cần mấy lời thề đó của . Đi rửa lòng lợn cho em , em kho một mẻ riêng để mang ngoài bán."
Thẩm Chiến Liệt hai lời lập tức dậy, xách thùng lớn, trong gió lạnh dùng dòng nước buốt giá từ vòi nước bắt đầu kỳ cọ.
Giang Mỹ Lan dọn dẹp sạch sẽ xong xuôi mới bước ngoài. Cô bắt gặp Thẩm Ngân Bình, em gái thứ hai của Thẩm Chiến Liệt. Cô bé dậy sớm như là để học bài, thấy Giang Mỹ Lan liền đỏ mặt: "Chị dâu."
Giang Mỹ Lan gật đầu: "Dậy ."
Thẩm Ngân Bình "" một tiếng, thấy Giang Mỹ Lan định liền vội kéo tay cô , ngập ngừng hỏi: "Chị dâu ơi, kết hôn sướng thế ạ?" Vành tai cô bé đỏ lựng. Đêm nào cô cũng thấy tiếng động từ phòng bên cạnh, đến mức ngợm cứ nóng bừng lên.
Giang Mỹ Lan sững : "Hả? Cái gì?"
Thẩm Ngân Bình dùng hai ngón cái đối động tác "chụt" một cái: "Thì cái chuyện đó đó... thoải mái chị?" Xấu hổ c.h.ế.t nhưng cô bé vẫn cứ hỏi.
Giang Mỹ Lan: "..." "Thẩm Ngân Bình, con bé , mới tí tuổi đầu học điều hả?"
Thẩm Ngân Bình lầm bầm: "Tại chị đêm nào cũng ầm ĩ thế , em thấy cũng khó mà."
Mặt Giang Mỹ Lan cũng nóng lên: "Sướng thì em kết hôn chẳng sẽ ?"
Thẩm Ngân Bình "" một tiếng: "Vậy chị dâu ơi, em chọn đàn ông, chị nhớ xem giúp em nhé!"
Giang Mỹ Lan cầm chiếc giày ném qua: "Cái con bé ranh , học hành cho t.ử tế !"
Nhà họ Giang.
Sau khi Giang Mỹ Thư về nhà, Vương Lệ Mai mắt sắc thấy ngay chiếc đồng hồ cổ tay cô: "Mua xong 'ba chuyển một vang' ?" "Cái mua riêng cho con ?" Vương Lệ Mai bỏ cả việc dán hộp diêm, nắm lấy tay Giang Mỹ Thư mà ngắm nghía. Cổ tay cô trắng thon, đeo chiếc đồng hồ đúng là thật.
Giang Mỹ Thư gật đầu: "Vâng, sắm đủ cả ạ."
Vương Lệ Mai chiếc đồng hồ: "Lại còn là hiệu Mận Hoa (Titoni) nữa chứ. Hồi chị dâu con cưới, nó con mua cho một chiếc Mận Hoa mà nhà lúc đó đào tiền nên đành thôi." Thời thế đổi, ai mà ngờ chiếc đồng hồ xuất hiện tay con gái út của bà. Thật bà bao giờ lo con gái lớn gả , vì Mỹ Lan hiểu chuyện, tháo vát, việc nhà việc cửa lo toan hết nên khối hỏi cưới. con út thì khác, Mỹ Thư nuông chiều, ốm đau chút lười biếng, những nhà t.ử tế vốn chẳng nhận.
giờ thì khác. Con gái lớn lấy chồng mà nhà trai chẳng động tĩnh gì. Đừng là "ba chuyển một vang", ngay đến cái hoa cài đầu bằng nhựa giả giá ba hào mà họ cũng chẳng nỡ mua. Còn con út xem: "Chiếc đồng hồ chắc rẻ nhỉ?"
Giang Mỹ Thư gật đầu: "Cũng đắt ạ, một trăm sáu mươi đồng."
Vương Lệ Mai hít một lạnh: "Cái con bé , đồng hồ quý thế mà con cứ đeo tay khoe khoang thế ?" Sao chẳng giữ gìn gì thế.
Giang Mỹ Thư lý sự: "Con đeo tay chẳng lẽ mang thờ ạ? Con mua đồng hồ là để xem giờ cho tiện mà." Thời gì điện thoại, chỉ đồng hồ mới xem giờ thôi.
Vương Lệ Mai cãi : " con đến ngày cưới mà đeo sớm thế, chút nào." Thời trọng cái "mới", ngày cưới cái gì cũng dùng đồ mới tinh.
Giang Mỹ Thư thản nhiên: "Không ạ, nhà họ Lương còn một cái mới nữa để dành cho con đeo ngày cưới. Còn cái ..." Cô giơ tay lắc lắc, "...là để con đeo hàng ngày."