[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 93

Cập nhật lúc: 2025-12-19 03:06:46
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi lẽ tất cả những đồ vật đều sẽ đặt tại nhà họ Lương, bất kể là dùng cho lễ dạm ngõ, đính hôn kết hôn Giang Mỹ Thư dọn ở. Mọi thứ về bản chất là vì Lương Thu Nhuận kết hôn mà chuẩn cho Giang Mỹ Thư.

thì Lương Thu Nhuận cũng coi sự nghiệp là nhà, ít khi về. Chẳng thứ trong căn nhà đều coi như để Giang Mỹ Thư hưởng lợi ?

Đến nơi, thư ký Trần nhanh chóng xuống xe, bê từng món trong bộ "ba chuyển một vang" trong. Lương Nhuệ học về, thấy tiếng động liền chạy . Thấy thư ký Trần đang chật vật khênh chiếc máy khâu, ngẩn một lát vội chạy lên phía : "Chú Trần, đưa cháu, để cháu bê cho."

Cậu nhóc chẳng gì nhiều, chỉ cái sức khỏe cực kỳ lớn. Thư ký Trần bảo: "Giúp chú khênh là ." Lương Nhuệ đáp: "Đưa cả cho cháu."

Chàng thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đang độ sức dài vai rộng, những thứ thư ký Trần mang vất vả thì vác thẳng lên vai, chẳng hề chậm trễ mà bước thoăn thoắt lên bậc thềm. Thư ký Trần theo bóng lưng , thầm nghĩ đúng là tuổi trẻ thật .

Anh định xe lấy những thứ còn thì thấy Giang Mỹ Thư đang ôm chiếc tivi mười bốn inch, còn Lương xách chiếc đài radio.

"Đồ ở đây hết , cần lấy nữa . Thư ký Trần, lo việc ." Mẹ Lương lên tiếng.

Thư ký Trần một tiếng nhưng vẫn yên tâm, cưỡng ép đón lấy đồ từ tay hai họ đưa tận phòng chính nhà họ Lương. Lúc mới rời : "Bác Lương, đồng chí Giang, cháu về xưởng đây, việc gì cứ tìm cháu bất cứ lúc nào." Mẹ Lương gật đầu.

Vừa trong, Lương Nhuệ chạy lon ton định lấy thêm đồ. tới nơi, thấy Giang Mỹ Thư ở cửa, liền tỏ vẻ cảnh giác: "Sao cô đến đây?"

Giang Mỹ Thư kịp mở lời, Lương : "Ta bảo con bé đến đấy, ? Anh đồng ý ?" Câu mang theo vài phần gai góc.

"Không ." Lương Nhuệ hiểu ý, sắc mặt gượng gạo: "Bà nội." Dù cũng cất tiếng chào.

Mẹ Lương ừ một tiếng. Cảm xúc của bà đối với Lương Nhuệ phức tạp. Vì cha của Lương Nhuệ mà con trai bà mới sống sót. cũng chính vì Lương Nhuệ mà con trai bà ngoài ba mươi vẫn chịu kết hôn. Bà quan tâm nhà họ Lương nuôi thêm một đứa trẻ, nhưng bà quan tâm vì đứa trẻ mà cuộc đời con trai bà đổi.

Mẹ Lương chỉ ừ hử với Lương Nhuệ một tiếng coi như chào hỏi. Lương Nhuệ thấy thái độ đó dường như cũng ngạc nhiên, thiếu niên gầy cao như cây sào lù lù ở cửa, trông như một con thú nhỏ đang canh giữ lãnh địa, vẫn đầy gai nhọn.

Mẹ Lương thấy, bà thản nhiên : "Ta và Tiểu Giang đến đưa đồ, lắp đặt xong là chúng ngay." Rõ ràng nơi nào Lương Nhuệ là bà ở lâu. Trước đây bà đến nhà con trai nếu sáng sớm thì cũng là tối muộn, cơ bản đều tránh lúc đông , và cũng ý chạm mặt Lương Nhuệ.

Lương Nhuệ , đột nhiên nắm chặt nắm đấm, mặt hầm hầm: "Tùy hai ." Cậu thậm chí chẳng ở nhà nữa, định khoác ba lô luôn, cơm trưa cũng chẳng buồn ăn, trường cho xong.

Thế nhưng, nửa đường, Giang Mỹ Thư đột nhiên túm lấy tay áo : "Lương Nhuệ, bọn lắp tivi."

Tivi vẫn còn mới nguyên. Lương Nhuệ theo bản năng định vặn : "Lắp tivi thì liên quan gì đến ?" cúi đầu va đôi mắt trong veo của Giang Mỹ Thư: " thật mà, Lương Nhuệ."

" bố bảo khả năng thực hành của giỏi lắm, thấy vẻ như đang chạy trốn thế? Chẳng lẽ... cũng ?"

Câu dứt, Lương Nhuệ lập tức "xù lông", lông mày nhướn cao: "Ai ?"

"Chẳng qua là lắp cái tivi thôi mà, chuyện đơn giản thế ? Cô coi thường ai đấy?"

Dứt lời, Lương Nhuệ dứt khoát nữa, ngoắt phòng chính. Cậu hùng dũng mở thùng tivi, ba chân bốn cẳng bê chiếc tivi lên bàn. Mẹ Lương bên cạnh chứng kiến cảnh mà mắt chữ O mồm chữ A.

Không chứ? Tiểu Giang cách trị Lương Nhuệ thế ? Nên nhớ cái tính thối của thằng ranh đến ch.ó cũng chẳng thèm để ý, mà Tiểu Giang thể sai bảo nó.

điều khiến Lương kinh ngạc hơn còn ở phía .

"Cậu đấy Lương Nhuệ?" Giọng Giang Mỹ Thư nhẹ bẫng, còn cố ý ngân dài đầy vẻ nghi hoặc.

Giọng điệu khích tướng khiến Lương Nhuệ mồ hôi đầm đìa, gần như phản xạ điều kiện mà gào lên: "Sao ?"

"Giang Mỹ Thư, cô bớt coi thường !" Trông lúc chẳng khác gì một chú cún sắp nhe răng c.ắ.n .

Giang Mỹ Thư chỉ chờ câu , cô xách một chiếc ghế nhỏ cạnh Lương Nhuệ, mắt sáng lấp lánh: "Vậy lắp , dò đài xem nào, xem kênh tin tức."

Lương Nhuệ: "..." Sao cảm thấy giống như một con ch.ó sai bảo thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-93.html.]

Chương 34

Lương Nhuệ phản kháng, bảo lắp nữa. ngẩng đầu chạm đôi mắt trong veo của Giang Mỹ Thư, như thể đang thách thức: Cậu đấy?

"Nếu thì đợi bố về lắp ."

Lương Nhuệ tức đến nổ phổi, nghiến răng kèn kẹt: " bảo là lắp mà, cô tìm bố gì?"

Coi thường ai cơ chứ!

Vốn dĩ cũng rành lắm, vốn dĩ định rút lui, nhưng giờ thì quyết tâm bỏ cuộc, nghiến răng nghiến lợi bắt đầu hì hục lắp đặt. Tuy nhiên, tivi khó khăn lắm mới thông điện thì màn hình chỉ hiện lên những tia chớp màu xám và tiếng xèo xèo, cứ nháy liên hồi.

Giang Mỹ Thư chống cằm, hỏi đúng lúc: "Sao đài thế?"

Lương Nhuệ: "Chưa dò , cô đợi một lát." Cậu chổng m.ô.n.g lên điều chỉnh ăng-ten. Không , vẫn .

một lát , ngay khi định thu ăng-ten thì thấy tiếng "xoẹt", màn hình tivi đột nhiên hiện lên hình ảnh.

"Á, !" Giang Mỹ Thư phấn khích reo lên, ", cứ giữ nguyên hướng đó, đừng động đậy!"

Lương Nhuệ: "..." đang hả? Cậu đang chổng mông, cúi , tay giữ khư khư cái ăng-ten, chẳng lẽ cứ giữ mãi thế ?

Giang Mỹ Thư như thấy, gọi Lương: "Bác Lương, bác mau qua xem . Có hình đúng ? Đây là kênh Trung ương 1 nhỉ?"

"Phụt" — Lương Nhuệ cử động một chút, cái ăng-ten trong tay lệch vài phân, hình ảnh tivi lập tức biến mất.

Giang Mỹ Thư nhướn mày, giọng hung dữ: "Chẳng bảo đừng động đậy ? Sao nhúc nhích thế? Giờ thì hết xem ."

Lương Nhuệ lập tức vui, suýt chút nữa ném quách cái ăng-ten cho rảnh nợ. Kết quả, giây tiếp theo Giang Mỹ Thư : "Đến việc lắp tivi khó thế còn , chẳng lẽ việc giữ ăng-ten đơn giản thế nổi?"

"Lương Nhuệ, thông minh thế cơ mà, lẽ điều chỉnh ăng-ten?"

Lương Nhuệ mỉm đầy "đau khổ": " chứ." Cậu nghiến răng: "Đồng chí Giang, mời cô tiếp tục xem."

Giang Mỹ Thư: "Chà, đúng là đứa con ngoan. Bác Lương, mau đây."

Giang Mỹ Thư kéo Lương xuống ghế đối diện tivi, mặt đầy vẻ kinh ngạc: "Đây là đầu cháu xem loại tivi đấy." Trước đây cô xem tivi màu sáu bảy mươi inch, giờ xem tivi trắng đen thế thấy cực kỳ mới mẻ.

Lương Nhuệ , cảm thấy tìm cơ hội để mỉa mai, lập tức châm chọc một câu: "Thế thì cô cũng tội nghiệp thật, đến cái tivi cũng là đầu thấy."

Giang Mỹ Thư trong lòng Lương Nhuệ đang khó chịu, nên mặc kệ cho mỉa mai, thậm chí còn mỉm với : " , nghèo mà, thấy sự đời bao giờ, như thiếu gia Lương đây kiến thức sâu rộng."

"Chẳng trách lắp tivi giỏi thế, còn giữ ăng-ten khéo thế nữa chứ."

Lương Nhuệ: "..."

Mẹ Lương chứng kiến từ đầu đến cuối, càng cảm thấy cưới cô con dâu là quá đúng đắn. Có cô ở đây, ngày tháng chắc chắn sẽ vui vẻ hơn nhiều. Hơn nữa "cái chày gỗ" Lương Nhuệ , cuối cùng cũng dạy dỗ . Tiểu Giang còn về nhà chính thức mà trị Lương Nhuệ sợ một phép, nếu dọn ở thì đúng là dạng .

Chắc chắn là họ sẽ một Lương Nhuệ ngoan ngoãn cho xem. Mẹ Lương mỉm với Lương Nhuệ. Nụ khiến tay Lương Nhuệ run rẩy, suýt nữa giữ vững ăng-ten, suýt thì nụ của bà nội dọa cho khiếp vía. Nên nhớ từ khi lớn lên, Lương bao giờ với như , giờ tự nhiên thế , chắc chắn là định "xử" đây.

Nghĩ đến đây, Lương Nhuệ chẳng giữ ăng-ten nữa, cảm thấy bứt rứt khó chịu vô cùng, chỉ vứt quách để chạy trốn. Tuy nhiên, Giang Mỹ Thư và Lương ý định rời , đành cam chịu cái giá đỡ ăng-ten sống.

Giang Mỹ Thư xem xong một mẩu tin tức, cô mãn nguyện : "Có tivi xem đúng là thật, cái để giải khuây ." Trước đây cô từng nghĩ, thời điện thoại, máy tính, cũng dạo phố thoải mái, thì giải trí bằng gì? Giờ thì , lo buồn chán nữa.

Mẹ Lương cũng đồng tình: "Sau lúc nào thấy buồn chán sẽ tìm con sang đây xem tivi cùng." Chỗ bà ở vốn tivi vì bảo tiết kiệm, phô trương.

Loading...